Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 167

Cập nhật lúc: 2026-04-12 19:43:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh yêu ch-ết dáng vẻ cô gọi là chồng, cũng yêu ch-ết phận vợ chồng hợp pháp hiện tại của bọn họ.”

 

Thẩm Dao:

 

“Được thôi, chồng , em hỏi một nữa, giờ chúng nhà cũ đón con ?"

 

Phó Đình Khiêm chút do dự với cô:

 

“Không , đón."

 

Thẩm Dao:

 

...

 

Sợ Thẩm Dao giận, hỏa tốc đổi giọng:

 

“Tối đón, tối đón, để lũ trẻ chơi thêm với bà nội bà cố một lát."

 

Thẩm Dao nhướng mày.

 

—————————

 

thấy các bảo bối vẻ hưởng ứng Thế giới Thú nhân cao nha, Thế giới Thú nhân là kiểu gì cà?

 

Nam chính là thú, nữ chính là nhân loại hả?

 

Hay là cả nam nữ chính đều là thú?

 

Chương 267 Chim sơn ca của ông trùm hào môn mang bầu bỏ chạy (27)

 

Sau khi Thẩm Dao và Phó Đình Khiêm cùng về đến nhà, mới phát hiện hóa còn sai trang trí ngôi nhà một lượt, khắp nơi đều dán đầy những chữ Hỷ đỏ rực rỡ, còn trang trí phòng khách, trang trí cầu thang và trang trí trong phòng cũng đều đổi sang tông màu đỏ chủ đạo.

 

Cũng sắp xếp trang trí những thứ từ khi nào, ngôi nhà trông cứ như ngày kết hôn , vô cùng hỷ khí.

 

Đám cưới của họ định ba tháng tại một tòa lâu đài, hiện tại, giống như trải qua ngày cưới .

 

Thẩm Dao mỉm , hỏi Phó Đình Khiêm:

 

“Chồng ơi, hôm nay nhà trang trí khí thế , nếu chúng thêm một bộ lễ phục kết hôn nữa, thì chẳng là gần như tương đương với ngày cưới ?"

 

Phó Đình Khiêm:

 

“Ừm, thế nên cũng chuẩn sẵn trang phục chuyên biệt , thôi, giờ chúng cùng lên lầu, dẫn em xem bộ giá y kiểu Trung mà đặc biệt chuẩn cho em."

 

Thẩm Dao kinh ngạc:

 

“Giá y kiểu Trung ?

 

Cần mặc chồng mấy lớp lên cơ mà?

 

Anh mỗi một lớp cần tương ứng với size nào ?"

 

Phó Đình Khiêm mặt đỏ lên:

 

“Đại khái là , thì... dựa cảm giác..."

 

Khá khen cho cái gọi là dựa cảm giác, Thẩm Dao nghĩ đến bàn tay linh hoạt như cá bơi và sự thuần thục khi di chuyển khắp nơi của thường ngày, khẽ chuyển động ánh mắt, size đó tuy thể đạt đến độ chuẩn xác tuyệt đối, nhưng chắc là cũng sai biệt quá nhiều.

 

……

 

Trong phòng đồ, lớp áo khoác giá y màu đỏ thắm dùng nhiều chỉ vàng thêu những hoa văn tinh xảo tuyệt và họa tiết uyên ương, mấy lớp áo lót bên trong nhất cũng thêu tinh tế theo từng lớp, mỗi một lớp đều thêu lên những hoa văn xinh khác , phản chiếu lẫn , tôn lên bộ giá y vô cùng tầng lớp, toát lên vẻ quý khí bức .

 

Bên cạnh bộ giá y còn phượng quan kèm, trông tinh xảo hoa lệ, ánh đèn còn lấp lánh ánh vàng kim, tỏa sáng rực rỡ.

 

Thẩm Dao gần như ngay từ khoảnh khắc thấy chúng rung động , trong đôi mắt tràn đầy vẻ vui mừng.

 

Phó Đình Khiêm thấy , cảm thấy tất cả sự bôn ba vì bộ giá y đều xứng đáng.

 

Một lát , xúc động :

 

“Dao Dao, em thể gả cho , là phúc khí lớn nhất đời của ."

 

“Anh yêu em, mãi mãi về ."

 

……

 

Cùng lúc đó, phía lũ trẻ.

 

Bà nội Phó và Triệu Oánh dẫn chúng tiệm nào là mua mua mua tiệm đó, phàm là món nào lũ trẻ trúng, họ đều chút do dự mà trực tiếp quẹt thẻ.

 

Thẩm Hàm, Thẩm Lâm và Thẩm Nhiễm từ nhỏ nhận quan niệm giáo d.ụ.c là, bất kể là đồ chơi những thứ khác đều dựa theo nhu cầu của bản để mua, chứ tùy hứng mua là mua, mua xong mang về nhà chơi hai ngày chán là trực tiếp quăng sang một bên gây lãng phí.

 

Thẩm Dao với chúng, mỗi khi chúng mua một thứ gì đó, hãy nghĩ trong lòng một lượt là thứ mua về nhà chúng sẽ chơi mấy ngày, đó hãy đưa quyết định.

 

Hơn nữa, Thẩm Dao mua đồ chơi cho chúng mỗi tháng đều là cố định, trừ phi ai ngoan hơn một chút, biểu hiện hơn một chút mới thể nhận thêm một hai cơ hội.

 

Được giáo d.ụ.c như lâu dài, chúng cơ bản đều sẽ đòi mua đồ chơi, xu hướng học cách kiểm soát ham của bản .

 

Hơn nữa, khi Thẩm Dao đồng ý mua đồ chơi cho chúng, thông thường đều quan tâm đến giá cả, dù cô cũng tiền, cô sở dĩ hạn chế chúng nhiều như , mục đích chính vẫn là quá nuông chiều chúng, cũng để chúng cảm thấy những thứ là chúng là sẽ .

 

Thế nên, hiện tại ba đứa trẻ thấy động tác quẹt thẻ dứt khoát của bà cố và bà nội, cảm thấy da đầu tê dại.

 

Một mua nhiều như , khi nào sẽ khấu trừ hết sạch hạn ngạch tháng của chúng đây?

 

Thẩm Nhiễm lên tiếng :

 

“Bà cố ơi, Nhiễm Nhiễm cần nhiều đồ chơi thế ạ, chỉ cần hai cái là đủ ạ."

 

Thẩm Hàm tiếp lời:

 

“Bà cố ơi, con cũng , con chỉ cần cái máy bay nhỏ đó với cái xe lớn , những thứ khác con lấy nữa ."

 

Thẩm Lâm:

 

“Bà cố ơi, mua nhiều quá thùng đồ chơi của con chứa hết ạ, con cũng chỉ cần hai cái là đủ ."

 

Bà nội Phó kinh ngạc:

 

“Hai cái?

 

Mỗi đứa các con chỉ lấy hai cái thôi ?

 

Không , thế thì ít quá, các con , bà cố mong chờ các con bao lâu , mấy cái đồ chơi tính là gì?

 

Không cần xót tiền bà cố nha, bà cố nhiều tiền, cứ thoải mái mua."

 

Triệu Oánh cũng tương tự:

 

“Chỗ bà nội cũng tiền, cần sợ, bao đủ."

 

Bà nội Phó và Triệu Oánh chỉ cảm thấy ba đứa trẻ đều quá hiểu chuyện , còn nhỏ thế suy nghĩ đến vấn đề lớn trả tiền .

 

Nghe , Thẩm Hàm, Thẩm Lâm và Thẩm Nhiễm vẫn kiên quyết lắc đầu, :

 

“Bà cố, bà nội, mỗi tháng chúng con chỉ mua tối đa năm món đồ chơi thôi ạ, còn trong tháng chỉ còn ba bốn thôi, mua nhiều , nếu sẽ khấu trừ tháng đó ạ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-toi-cung-he-thong-sinh-con-pha-dao-cac-the-gioi/chuong-167.html.]

Bà nội Phó xua xua tay, :

 

“Không , đây là bà cố mua cho các con, tính phía các con ."

 

Thẩm Hàm, Thẩm Lâm và Thẩm Nhiễm bắt đầu do dự.

 

Bà nội Phó nảy ý , trực tiếp gọi một cuộc điện thoại cho Phó Đình Khiêm, đồng thời với các chắt:

 

“Nếu các con thực sự lo lắng thì bây giờ bà cố gọi điện thoại hỏi bố các con một chút, chẳng thể xác định ?"

 

Ba đứa trẻ lập tức mắt sáng rực lên, đồng loạt gật đầu lia lịa.

 

Chỉ là, điện thoại trong tay bà nội Phó cứ kêu tút tút mãi nhưng ai nhấc máy.

 

Bà nội Phó đành cúp máy, gọi một nữa.

 

Mà lúc , Phó Đình Khiêm ở trong biệt thự...

 

Cơ bản là tâm trí mà quan tâm đến điện thoại điện thoại?

 

Sau ba hồi chuông điện thoại reo, vẫn là Thẩm Dao chủ động nhắc nhở :

 

“Chồng ơi, điện thoại cứ reo mãi kìa..."

 

Phó Đình Khiêm thở dốc :

 

“Đừng quan tâm, hôm nay cho dù là Ngọc Hoàng đại đế gọi tới cũng thể ngăn cản tiếp tục..."

 

Thẩm Dao:

 

...

 

“Anh ... thì cũng tắt ..."

 

Phó Đình Khiêm đành bế vợ lấy điện thoại, khi thấy gọi hiển thị là “Bà nội", khóe mắt giật giật, cuối cùng vẫn nhấn nút điện thoại.

 

……

 

Chương 268 Chim sơn ca của ông trùm hào môn mang bầu bỏ chạy (28)

 

Bà nội Phó khi gọi điện thoại xong cho Phó Đình Khiêm, vui vẻ với lũ trẻ:

 

“Xong , bố các con đều đồng ý , các con cần lo lắng gì nữa chứ?"

 

Thẩm Hàm, Thẩm Lâm và Thẩm Nhiễm đồng loạt gật đầu, vui vẻ :

 

“Cảm ơn bà cố ạ."

 

Vừa vặn lúc mấy bà bạn già của bà nội Phó tới, bước tiệm thấy mấy tiếng em bé dùng giọng sữa non nớt.

 

Họ cúi đầu xuống liền thấy mấy em bé đang quây quanh bên cạnh bà nội Phó, từng đứa một đều tinh xảo đáng yêu, trong đó hai bé trai lớn lên trông giống thằng nhóc nhà họ Phó , sống sờ sờ như đúc từ một khuôn .

 

“Ối chao ôi, ông trời của ơi, chị Vân, đây chính là ba đứa chắt nội mà chị đó hả?"

 

“Bố đứa trẻ phúc khí lớn nhường nào đây?

 

Có thể một cả ba bảo bối thế ?

 

Thật để cháu trai cháu dâu nhà qua xin chút phúc khí từ nhà chị quá."

 

là đáng yêu ch-ết , mấy đứa nhỏ mà tim sắp tan chảy , giá mà cái thằng cháu vô dụng nhà thể học tập thằng Khiêm nhà chị, thì giờ cũng tứ đại đồng đường ."

 

“Ây, mà cái cô cháu dâu nhà chị bao giờ thấy cô lộ diện nhỉ?

 

Là thiên kim nhà nào thế?

 

Nếu nhà cô còn chị em gái nào nữa thì giới thiệu cho cháu trai nhà thì quá, chừng cũng xin chút phúc khí sinh đôi sinh ba."

 

Mấy bà lão mỗi một câu, bà nội Phó đều sắp kịp .

 

Tuy nhiên khi thấy từng họ đều mang thần sắc vô cùng ngưỡng mộ, bà vô cùng mãn nguyện.

 

Bà mỉm :

 

“Cháu dâu nhà á, phúc khí lớn lắm đấy nhé, nếu con bé thì nhà họ Phó chúng lấy nhiều em bé ngoan ngoãn lanh lợi thế ?"

 

“Phải đó, thấy qua một thời gian nữa chị hãy dắt cháu dâu gặp mặt mấy bà già chúng ?

 

Để chúng còn xin chút phúc khí."

 

Bà nội Phó đồng ý cũng từ chối, chỉ nước đôi:

 

“Để , dạo hai vợ chồng trẻ đang bận rộn chuyện đám cưới, cộng thêm việc chăm sóc ba đứa nhỏ nữa nên chẳng lúc nào rảnh rang cả."

 

Mấy bà lão khác:

 

“Được thôi, để hãy ."

 

Hiện tại trọng điểm của họ là ba đứa nhỏ mắt .

 

Bà cụ Tôn dịu dàng nắm lấy bàn tay nhỏ của Thẩm Nhiễm, hỏi cô bé:

 

“Cháu chính là Nhiễm Nhiễm nhỉ?"

 

Thẩm Nhiễm gật đầu, :

 

“Chào bà cố ạ."

 

Bà cụ Tôn liên thanh đáp lời xong liền mỉm lấy từ trong túi một chiếc khóa vàng trong hộp, hai lời liền trực tiếp đeo lên cho cô bé.

 

Thẩm Nhiễm nên nhận , theo bản năng về phía bà cố và bà nội, xem ý của họ.

 

Mẹ cô bé , khi chuyện gì tự quyết định thì thể nhờ đến sự trợ giúp của những bề tin cậy bên cạnh.

 

Cho đến khi bà nội Phó và Triệu Oánh gật đầu với cô bé, cô bé mới với bà cụ Tôn:

 

“Cảm ơn bà tặng quà cho con ạ."

 

Bà cụ Tôn xoa đầu cô bé, :

 

là một em bé lễ phép đáng yêu, bà đều bế cháu về nhà bà nuôi luôn đây, là cháu trực tiếp theo bà về chắt của bà ?"

 

Thẩm Nhiễm còn kịp phản ứng gì thì bà nội Phó :

 

“Thế , bảo cháu trai cháu dâu bà tự sinh ."

 

Bà cụ Tôn lắc đầu thất lạc, ngay đó đeo cho Thẩm Lâm một chiếc khóa vàng, chuẩn đeo cho Thẩm Hàm một chiếc nữa, chỉ là bà bỗng dưng ngẩn nên đeo nhầm .

 

Thẩm Lâm nhỏ giọng :

 

“Bà cố ơi, bà đưa cho con một cái ạ."

 

Bà cụ Tôn lúc mới phản ứng :

 

“Ối chao, xem cái ánh mắt của , già nên dùng nữa, còn nhầm cả em bé, nhưng hai đứa nhóc nhà chị giống quá mất, thoáng cái là phân biệt ai với ai ."

 

 

Loading...