“Bị trúng ?” Tô Kiểu Kiểu , vỗ vỗ tay nàng, lúc mới tiếp: “Trên tuy giải d.ư.ợ.c, nhưng đan d.ư.ợ.c thể áp chế độc tố, chỉ cần hứa với một chuyện, sẽ đưa nó cho , thấy cuộc giao dịch thế nào?”
“Ngươi gì?” Tô Vãn hỏi.
“Cũng việc gì khó khăn, chỉ là giúp một tay thôi,” đến đây, Tô Kiểu Kiểu do dự một chút, mới tiếp tục: “Nói thẳng thì, chuyện Lâu đại nhân trúng độc cũng lâu, nhưng vì bản , cũng chỉ thể đặt chủ ý lên .”
Tô Vãn ghét nhất là loại chuyện vòng vo tam quốc.
Nàng nhịn xoa xoa mũi, : “Rốt cuộc ngươi gì, cứ thẳng .”
Tô Kiểu Kiểu khẽ một tiếng: “Ta hôm nay, là vì Kính Vương đến cầu hòa.”
Tô Vãn Tô Kiểu Kiểu với vẻ mặt như kẻ ngốc: “Đến cả ăn mày ở đô thành cũng phu quân và Kính Vương là cục diện c.h.ế.t thôi, ngươi nghĩ sẽ tin ?”
“Tin tùy , nhưng thành ý của Kính Vương phủ là mười phần,” Tô Kiểu Kiểu lấy từ trong ống tay áo một lọ đan d.ư.ợ.c, “Lâu đại nhân trúng độc ba năm, độc tên là ‘Nhu Tràng’, nếu giải d.ư.ợ.c thì sống tối đa ba năm, trong thời gian đó mỗi tháng độc phát hai , năm cuối cùng độc phát càng lúc càng thường xuyên, cho đến khi xuất huyết mà c.h.ế.t.”
“Lâu đại nhân trúng độc tròn ba năm, thật, độc phát đó, cứ ngỡ sẽ c.h.ế.t ở Tần Sơn, ngờ mạng lớn trở về .”
“Xem Lâu đại nhân phúc lớn mạng lớn, nhưng mà... nếu giải d.ư.ợ.c, nghĩ còn cầm cự bao lâu?”
Ánh mắt Tô Vãn trầm xuống.
Nga
Nàng và Lâu Thanh Trạch thực sớm đoán độc là do Kính Vương hạ, chẳng qua hiện tại phương pháp giải độc nên mới hành động nhắm giải d.ư.ợ.c.
Không ngờ Kính Vương còn thủ đoạn , dám dùng giải d.ư.ợ.c để cầu hòa.
Ánh mắt Tô Vãn Tô Kiểu Kiểu chút lạnh lẽo, nhưng Tô Kiểu Kiểu chẳng hề để tâm đến thần sắc của nàng.
Trong mắt Tô Kiểu Kiểu, Lâu Thanh Trạch dù quyền thế ngập trời nhưng càng là quyền thế thì càng sợ c.h.ế.t, cho nên đối với việc nàng cầu xin hôm nay, Tô Kiểu Kiểu thấy gì , nàng tin chắc từ tận đáy lòng rằng Lâu Thanh Trạch sẽ từ chối.
“Muội cũng đừng bằng ánh mắt đó, đôi bên cùng lợi thôi. Nếu Kính Vương và Lâu đại nhân cùng một chiến tuyến, bộ triều đình sẽ là của chúng , đến lúc đó chẳng tiêu d.a.o tự tại ?”
Tô Vãn kìm nén sự bực bội trong lòng: “Ta tư cách đồng ý với ngươi.”
“Ta hiểu,” Tô Kiểu Kiểu chút đắc ý, “Muội chỉ cần đem chuyện sự thật cho Lâu đại nhân là , lọ t.h.u.ố.c sẽ mang về.”
Dứt lời, nàng dậy: “Quấy rầy lâu như , cũng nên về . Muội , chờ tin từ các .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-875-giao-dich-cua-kinh-vuong-phi.html.]
Đợi Tô Kiểu Kiểu , Tô Vãn lập tức hừ lạnh một tiếng.
Nàng cầm lọ đan d.ư.ợ.c chỉ thể áp chế độc tính lên, với Xuân Đào bước : “Mời Tiết đại phu qua đây một chuyến, chuyện hỏi ông .”
Tiết đại phu cầm lấy bình sứ, đổ một viên ngoài.
Ông cẩn thận dùng d.a.o nhỏ cắt một mẩu nhỏ, đầu tiên là vê vê, đó đưa lên mũi ngửi, cuối cùng nếm thử một chút trong miệng.
Ngay đó, ông “phi” một tiếng nhổ .
“Thuốc quả thực hiệu quả, nhưng dùng lâu dài sẽ gây tổn thương thể cứu vãn cho cơ thể, chỉ trị ngọn trị gốc.”
“Phu nhân, t.h.u.ố.c lấy từ ?”
Tô Vãn chút luyến tiếc ném lọ đan d.ư.ợ.c lên bàn: “Kính Vương phi mang tới, là Kính Vương cầu hòa với phu quân.”
“Mụ đàn bà ! Tâm địa thật độc ác! Bất quá...” Tiết đại phu vẻ trầm tư.
“Bất quá cái gì?” Tô Vãn truy vấn.
“Bất quá nếu phu nhân giải độc cho Lâu đại nhân, lúc thể ngài chắc chắn ở giai đoạn độc phát cuối cùng, t.h.u.ố.c ... chừng ngài thật sự sẽ dùng.”
Tô Vãn chính là vì điểm nên mới càng sắc mặt với Kính Vương.
Thực sự đến nước đó, Lâu Thanh Trạch dù rõ uống t.h.u.ố.c chỉ thể giảm bớt ngắn hạn, lẽ vẫn sẽ dùng.
Cũng chẳng trách Tô Kiểu Kiểu vẻ mặt chắc chắn như .
Chắc hẳn bọn họ sớm chờ đợi cảnh Lâu Thanh Trạch độc phát vong.
Chỉ là, hiện tại Lâu Thanh Trạch nàng, bọn họ e là còn kế hoạch của sắp tan thành mây khói.
Bị chuyện của Tô Kiểu Kiểu gián đoạn, thời gian bất giác trôi qua hồi lâu.
Trong lòng Tô Vãn an tâm, đến giờ vẫn tin tức gì truyền tới, chắc hẳn Kính Vương tay trong buổi tế lễ, nếu thì chẳng yên bình như thế .