Lâm Noãn Noãn Tô Yến Huy Tô Vãn đối xử như , ánh mắt chút hả hê.
Ngày hôm qua mới tin tức về Tô gia, liền trở . Sau đó thấy cô liền hô to gọi nhỏ, cuối cùng thậm chí thiếu chút nữa động thủ với cô . Khi Tô Vãn là hưởng lợi cuối cùng, yên.
Lâm Noãn Noãn một bước Lục gia cũng là ôm ý nghĩ bán cho Tô Vãn một cái nhân tình, để cô giúp đỡ , kết quả nghĩ tới hai thế nhưng ở cửa chạm mặt .
Lâm Noãn Noãn đẩy bảo vệ liền xông bên trong, Tô Yến Huy thấy thế tự nhiên cũng theo vọt .
Nào cô còn hai câu, liền xuất hiện, còn thập phần khách khí mắng Tô Vãn.
Bảo vệ tới, Lâm Noãn Noãn nhân cơ hội kéo lấy tay Tô Vãn: “Tô Vãn! Cô liền nhẫn tâm như ! Người vốn dĩ hẳn là cô gả qua đó! Cô thật sự thể giúp ? cầu xin cô!”
Tô Yến Huy thấy thế trực tiếp đẩy Lâm Noãn Noãn ngã xuống đất: “Hay lắm! Tao liền mày dám chạy tới Lục gia, hóa là đ.á.n.h cái chủ ý ?”
“Hiện tại Tô gia đang lúc dầu sôi lửa bỏng, mày nếu là con gái ruột của ba thì nên gánh vác trách nhiệm! Bảo mày gả cho ai thì mày liền nên gả cho đó!”
“Sự tình trong nhà, còn do mày gây ?”
“Nếu mày liêm sỉ bò lên giường Lục Tây Từ, Lục Tây Từ thể thu thập Tô gia để trút giận cho Tô Vãn?!”
“Lâm Noãn Noãn! Mày đừng nghĩ cái gì cũng chiếm hết!”
Sắc mặt Lâm Noãn Noãn trắng bệch, ủy khuất đến mức bắt đầu lên.
Tô Vãn ồn ào đến đau đầu, bảo vệ lúc mới vội vội vàng vàng chạy tới, trực tiếp vặn tay đưa Tô Yến Huy khỏi Lục gia nhà cũ. Khi chuẩn động đến Lâm Noãn Noãn, Tô Vãn : “Từ từ.”
Lâm Noãn Noãn đến đôi mắt đều sưng lên, chút ngơ ngác cô.
“Địa chỉ cha Lâm gia cô ở ?”
Lâm Noãn Noãn gật gật đầu.
Tô Vãn trực tiếp lấy một tờ chi phiếu lên một con ném cho cô : “Nếu là cô, liền chạy nhanh cầm tiền cao chạy xa bay.”
“Lâm Noãn Noãn, trải qua một chuyến , nghĩ cô hẳn là ai đối với cô, ai đối với cô .”
“Ai mới là nhà ý nghĩa chân chính của cô.”
“ sẽ gặp Lâm gia một , xem bọn họ ý nhận , đến nỗi cô nghĩ như thế nào, xem lựa chọn của cô.”
Lâm Noãn Noãn ngơ ngác cầm tờ chi phiếu , khi bảo vệ áp giải ngoài, rốt cuộc nhịn bên đường rống lên.
Cô lau nước mắt, gọi taxi đến Lâm gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-66-su-lua-chon-cua-lam-noan-noan.html.]
Cha Lâm gia sống trong một căn nhà lớn cũng nhỏ. Khi Lâm Noãn Noãn thất hồn lạc phách đến cửa nhà, còn thấy bên trong đang chuyện.
“Noãn Noãn theo cha ruột về , còn sẽ nhận chúng ? coi con bé như con gái ruột mà yêu thương bao nhiêu năm như , đổi là thể đổi?”
“Bà cũng đừng quá lo lắng, Noãn Noãn là đứa trẻ thiện lương, khẳng định sẽ quên chúng .”
“Con gái ruột của chúng , nó cũng đến xem chúng ? Đại tiểu thư Tô gia nuôi lớn, sẽ khinh thường chúng ?”
“Cái cũng ……”
“Lão Lâm, chúng sẽ mất cả hai đứa con gái chứ?”
Lâm phụ hốc mắt ửng đỏ của Lâm mẫu, trong lòng chút hụt hẫng.
Từ khi Noãn Noãn trở về Tô gia liền cùng trong nhà cắt đứt liên hệ. Lâm mẫu ngay từ đầu còn kiên nhẫn chờ, lâu dần liền mỗi ngày lấy nước mắt rửa mặt, chỉ mong Noãn Noãn thể trở về, cũng căn bản dám xa cầu con gái ruột sẽ bỏ Tô gia theo bọn họ.
Lâm phụ đang lo lắng an ủi Lâm mẫu thế nào, liền thấy Lâm Noãn Noãn đỏ mắt ông, trong miệng run rẩy gọi một tiếng “Ba”.
Lâm phụ kinh hỉ chạm chạm Lâm mẫu: “Bà mau xem, là ai trở ?!”
Thấy ánh mắt kinh hỉ của Lâm mẫu cùng thần sắc kích động của Lâm phụ, Lâm Noãn Noãn rốt cuộc nhịn , nhào lòng hai òa nức nở: “Ba! Mẹ!”
“Con bao giờ về Tô gia nữa!”
“Con chỉ ở bên cạnh ba thôi!”
Thế giới một nữa khôi phục thanh tịnh, quản gia lo lắng sốt ruột Tô Vãn thần sắc một chút cũng biến đổi ——
“Tô tiểu thư, ngài chứ?”
“ thể chuyện gì?” Tô Vãn chút kỳ quái.
“Lâm Noãn Noãn về Lâm gia, ngài……” Quản gia thôi, tựa hồ sợ hãi gợi lên chuyện thương tâm của Tô Vãn.
Tô Vãn nhưng thật ý của quản gia.
Đơn giản là thấy cô thế nhưng mềm lòng buông tha Lâm Noãn Noãn, Lâm Noãn Noãn trở Lâm gia, nhận vốn dĩ là cha ruột của cô, nên chút đau lòng cho cô thôi.
Tô Vãn phất phất tay, thèm để ý : “ cũng sẽ trở về xem, Phúc bá, quá xa cầu tình cha .”
“Cha Tô gia vốn dĩ thất vọng, càng đừng đến cha ruột từng chung sống với một ngày.”
Nga