Xuyên nhanh: Tiểu yêu tinh kiều mị, vai ác cưng chiều đến phát điên rồi - Chương 581

Cập nhật lúc: 2026-01-11 08:38:47
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXGRFJvyi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay đó liền : “Chị Khương Miểu, trai mới tỉnh, phiền chị chăm sóc .”

Nói xong, cũng mặc kệ đồng ý , trực tiếp kéo Tô Vãn mất.

Tô Vãn sờ chiếc điện thoại trong túi, liếc vẻ mặt chút đắc ý của Cố Niệm, khẽ thở dài.

Không hiểu , cô luôn cảm thấy hai em cảm giác yêu thương và tàn sát lẫn , đây chẳng là đang đào hố cho đối phương nhảy ?

Cùng ngày hôm đó, vì Cố Niệm chằm chằm quá c.h.ặ.t, lấy lý do “ mất ngủ” để ép chung một giường, Tô Vãn mãi mà tìm thời gian để xem những tấm ảnh Cố T.ử Trinh gửi cho cô.

Mãi cho đến lớp học ngày hôm , Tô Vãn mới cơ hội.

Tiết là tiết tự học, bài thi giữa kỳ dường như chấm xong, hôm nay các giáo viên đều vẻ bận rộn, tới lui, ánh mắt cô và Cố Niệm chút gì đó kỳ quái.

Tô Vãn để ý đến những ánh mắt đó, mà chọn cách dùng sách che khuất tầm của Cố Niệm, lén mở điện thoại xem.

Những tấm ảnh Cố T.ử Trinh gửi là một bộ sưu tập, nhiều tấm.

Bao gồm tất cả các lứa tuổi của Cố Niệm từ khi còn nhỏ cho đến khi cha gặp chuyện.

Lúc còn nhỏ, Cố Niệm quả thực là một b.úp bê sứ, tinh xảo xinh giống một bé trai, thậm chí tóc còn xoăn, trông như một tiểu thiên sứ.

Tô Vãn xem đến mức suýt nữa thì .

Cả khuôn mặt nhỏ nhắn đều mang nụ của một dì.

khi thấy một tấm ảnh Cố Niệm bảy tám tuổi, mặc váy công chúa, một chân đạp lên một hoàng t.ử với biểu cảm trùm trường vô cùng hiểm ác, cô khách sáo mà bật .

Tai Cố Niệm thính, lập tức đầu sang: “Cậu cái gì?”

Tô Vãn che miệng, nín , khuôn mặt nhỏ nhắn vì nhịn mà đỏ bừng, còn giữ gìn chút lòng tự trọng cho Cố Niệm, : “Không, gì.”

Cố Niệm nheo mắt: “ hỏi đang cái gì, gì, Tô Vãn, lúc dối ơn động não một chút.”

“Nói thật!”

Nga

Toi , xem vui quá, lơ là mất !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-581.html.]

Tô Vãn ho khẽ một tiếng: “…Chỉ là, thấy một vài chuyện vui, cảm thấy buồn thôi?”

Cố Niệm híp mắt, ỷ việc cao hơn Tô Vãn ít, nghiêng đầu phía quyển sách của cô, lập tức thấy chiếc điện thoại Tô Vãn giấu sách, đó là tấm ảnh phụ ép mặc đồ con gái đến trường tham gia ngày Quốc tế Thiếu nhi. Trên đường gặp một bé, bé thấy liền chạy tới kéo tay “Em gái, thích em”, đó liền đè bé xuống đất đ.á.n.h một trận.

Đánh xong còn mặt mày cực kỳ khó coi bé, một chân đạp lên n.g.ự.c nó, mặt đen như đ.í.t nồi “Tao em gái!”.

Hành vi thấy, bà hai lời liền… cầm máy ảnh chụp .

Thế là, tấm ảnh cũng trở thành lịch sử đen tối của .

Tô Vãn thấy mặt Cố Niệm đen trông thấy.

lấy lòng, nhỏ giọng : “Cậu xem đây đáng yêu bao.”

“À, đúng là đáng yêu thật,” Cố Niệm chuyện như thể toát khí lạnh, đôi mắt hận thể xuyên thủng điện thoại của cô, thấy cô cẩn thận cầm điện thoại, rõ ràng là xem tiếp, cuối cùng nhịn , “Xóa ảnh cho .”

Tô Vãn lắc đầu như trống bỏi, nhét điện thoại túi coi như thấy Cố Niệm, mở sách giả vờ nghiêm túc: “Cố đồng học, xin đừng phiền học tập.”

Cố Niệm suýt nữa tức đến bật , đang định giơ tay giật điện thoại của Tô Vãn thì thấy giáo viên chủ nhiệm Văn Tường tới, tay cô cầm một chồng bài thi, ánh mắt liếc qua , đó liếc qua Tô Vãn.

Dù là trùm trường, khi tỉnh táo đối mặt với giáo viên, vẫn chút quy củ.

Cố Niệm trừng mắt Tô Vãn một cái, ý là “Cậu cứ đợi đấy”, đó liền thấy giáo viên chủ nhiệm đưa bài thi cho lớp trưởng phát xuống.

Văn Tường vẫn luôn Cố Niệm là một học sinh giỏi, nhưng từ học kỳ hai lớp mười, thành tích của liền tuột dốc phanh, nguyên nhân là tham gia thi cử chỉ lo ngủ, hoặc là trực tiếp bỏ thi.

Không chỉ , tính cách cũng trở nên cực đoan và nóng nảy, như một thùng t.h.u.ố.c s.ú.n.g, trở thành một học sinh cá biệt.

Gia thế tồi, nhà cũng quản, giáo viên trong trường tự nhiên cũng sẽ chuốc lấy phiền phức.

thi giữa kỳ , thành tích của ngoài dự đoán của cô.

Cô đẩy gọng kính, một vòng học sinh của , : “Đề thi Ngữ văn khó, nhưng bài kém, một trăm điểm càng ít.”

 

 

Loading...