Tô Vãn chút an phận sờ soạng vòng eo gầy nhưng rắn chắc của Cố Niệm, miệng thì mang theo chút sợ hãi : “…… Tớ chút, chút sợ.”
Cố Niệm thầm c.h.ử.i thề một tiếng, đó chút tay chân luống cuống định đẩy Tô Vãn .
Cúc áo sơ mi của cài, Tô Vãn cả đều dán c.h.ặ.t lòng , xúc cảm làn da mềm mại khiến da đầu trong nháy mắt tê dại.
“Bé thỏ, , buông .” Cố Niệm hiếm khi chút kinh hoảng.
Tô Vãn thể buông tha ?
“ mà tớ sợ…… Cố Niệm, ghét tớ ?”
“Mẹ kiếp! Ông đây thể ghét !” Cố Niệm chút sốt ruột, chuyện cũng mang theo chút giọng điệu trùm trường.
Hắn đẩy đẩy, phát hiện thế nhưng đẩy bé thỏ !
C.h.ế.t tiệt, chẳng lẽ nội tâm một chút cũng đẩy , cho nên…… cho nên tay mới vô lực như ?
Đây chính là cái gọi là thể thành thật hơn miệng ?
Trên trán Cố Niệm lấm tấm mồ hôi.
Hắn phát hiện, bé thỏ thật đúng là cách t.r.a t.ấ.n khác, một chút cũng sai.
Tô Vãn trêu chọc đủ , phát hiện tim Cố Niệm đập nhanh đến mức rối loạn, lúc mới buông tay , dụi dụi mắt: “Tớ cũng như , tớ chỉ là chút sợ.”
“Cố Niệm……” Tô Vãn kéo vạt áo sơ mi của Cố Niệm: “Cậu bồi tớ ngay bây giờ ?”
Cố Niệm bực bội ném khăn lông trong tay xuống đất, ánh mắt sang hướng khác, loáng thoáng thấy ngoài cửa sổ xẹt qua một tia chớp.
Hắn nhíu mày, lập tức túm lấy Tô Vãn về phía giường.
Sau đó ném lên giường, kéo chiếc chăn mỏng bên cạnh trùm lên Tô Vãn, chính cũng nhanh ch.óng xuống bên cạnh, đem cả lẫn chăn ôm trọn lòng.
Động tác xong, tiếng sấm bên tai liền đúng hẹn mà tới.
Cố Niệm cảm thấy Tô Vãn run lên, vội ôm càng sâu trong n.g.ự.c, thấp giọng : “Đừng sợ.”
Đợi một hồi lâu, thấy tiếng sấm tiếp tục vang lên, mới buông lỏng một chút.
Tô Vãn giãy giụa thò mặt khỏi chăn: “Cố Niệm…… ôm tớ c.h.ặ.t quá.”
Cố Niệm mím môi: “Cậu thích?”
Nga
Tô Vãn lắc đầu: “Tớ cùng tớ ở trong chăn, đó ôm tớ, tớ cảm thấy như mới sợ.”
Cố Niệm thấy lời , mày nhíu c.h.ặ.t.
Tô Vãn mím môi, cúi đầu dùng mặt cọ cọ vai : “Được a?”
Thấy Cố Niệm bất động, nàng rũ mắt xuống, hàng lông mi dày rậm run rẩy tầm mắt Cố Niệm, thấy giọng nàng nhỏ oán trách: “Đồ keo kiệt.”
“Cậu cái gì?” Cố Niệm lớn thế , từng ai dám mặt là đồ keo kiệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-570-bi-an-den-gat-gao.html.]
Tô Vãn rụt , đó ngẩng đầu , giọng nũng nịu tức giận: “Cậu chính là đồ keo kiệt!”
“ keo kiệt chỗ nào?” Là đàn ông, thể chịu khác keo kiệt.
“Hừ,” Tô Vãn nghiêng đầu , miệng lầm bầm lầu bầu, “Cậu nắm tay tớ ngủ, tớ liền từ chối , hiện tại…… hiện tại tớ chút sợ, cũng chịu ôm dỗ dành.”
“Còn …… còn thích tớ .”
“Đồ l.ừ.a đ.ả.o.”
Nói xong, nàng dùng chăn trùm kín đầu, giọng thế nhưng chút nghẹn ngào: “Cậu …… là đồ l.ừ.a đ.ả.o.”
Đây là phòng của , thể ?
Bé thỏ còn chút ngang ngược vô lý.
Nói thì đạo lý rõ ràng lắm, nhưng nắm tay, với việc bảo chui trong chăn, cái thể giống ?
Bé thỏ rốt cuộc chút ý thức nam nữ nào ?!
Cố Niệm chút tức.
Hắn xoay ngửa giường, n.g.ự.c phập phồng: “…… Tô Vãn, coi là đàn ông?”
Tô Vãn sửng sốt.
A, chẳng lẽ trêu quá đà ?
Ngay đó thấy : “Mẹ kiếp, ông đây thật là ăn đến gắt gao.”
Tiếp theo, chiếc chăn mỏng đầu nàng khách khí kéo , thể thiếu niên mang theo chút lạnh chen gian nhỏ hẹp, đó một phen kéo con thỏ đang chít chít mềm mại trong lòng n.g.ự.c, hung dữ cúi đầu nàng: “Nhắm mắt ngủ!”
Tô Vãn khẽ mỉm , đưa tay ôm lấy , gò má khách khí cọ cọ l.ồ.ng n.g.ự.c .
Nhắm mắt : “Cố Niệm, da thật đấy.”
Làn da nơi gò má chạm dần trở nên nóng bỏng, bên tai vang lên tiếng tim đập thình thịch.
“Câm miệng, ngủ !”
“Cố Niệm, hung dữ quá .”
“Mẹ kiếp! Bé thỏ, đừng chọc .”
“Được …… ngủ .”
Cố Niệm thấy nàng liền thở phào nhẹ nhõm, mở to mắt trần nhà trống , trong n.g.ự.c là tiếng hít thở mềm mại của bé thỏ.
Hắn nghĩ nát óc cũng hiểu, vì chính bé thỏ ăn đến gắt gao như .
Luôn là chiều theo nàng, thấy nàng rơi nước mắt liền tâm phiền ý loạn, chỉ nàng lộ nụ mềm mại với .