Cố Niệm vốn đang phiền lòng, thấy càng sắc mặt : “Tránh , bây giờ rảnh.”
Lâm Dã sốt ruột, lập tức : “Lão đại, ngài coi thường ? , Lâm Dã, dù cũng là một đại ca! Có tiểu cho ngài, ngài oai phong bao?!”
“Mấy đứa đàn em trướng , cũng sẽ tự động theo ngài!”
Ánh mắt Cố Niệm như một kẻ thiểu năng.
Cậu hé miệng, đang định kiên nhẫn từ chối, đầu liền thấy một giọng đáng ghét vang lên từ bên cạnh ——
“Vô học.”
Cố Niệm nghiêng đầu qua, là Chu Kỳ với vẻ mặt khó chịu thì còn ai đây.
Ánh mắt lập tức trở nên sâu thẳm, như ăn tươi nuốt sống.
Chu Kỳ căn bản coi Cố Niệm gì.
Hắn lướt qua Cố Niệm, nghiêng đầu Tô Vãn đang theo .
Trước nàng quấn lấy mỗi ngày cũng cảm thấy gì, đột nhiên một ngày nàng quấn lấy nữa mà theo Cố Niệm, Chu Kỳ hiểu trong lòng chút thoải mái.
Hắn khuyên nàng đừng theo Cố Niệm, như sớm muộn gì cũng ngày tự hủy hoại .
Hơn nữa... nàng thích ?
Bây giờ , khả năng là thu hút sự chú ý của ?
Dù cả trường đều và Cố Niệm ưa .
Nghĩ đến đây, dịu giọng với Tô Vãn: “Tô Vãn, cũng thấy đấy, theo Cố Niệm đều là hạng gì, nên sa đọa như .”
Tô Vãn thầm nghĩ là ai chứ?
Cho dù là nam chính trong nguyên tác thì cũng quản quá rộng , là do bạch nguyệt quang ở nước ngoài để ý đến ?
Nàng chút kiêu kỳ nhăn mũi, đó hừ lạnh một tiếng: “Bạn học Chu, chúng .”
Cố Niệm thấy Chu Kỳ đến bắt chuyện, trong lòng liền chút căng thẳng, nhưng Tô Vãn như , đột nhiên còn căng thẳng nữa.
“Nghe thấy ? Vãn Vãn cô và .” Cố Niệm nhạo một tiếng, mang theo vẻ trào phúng Chu Kỳ.
Ánh mắt Chu Kỳ trong nháy mắt trở nên sâu thẳm.
Hắn ngước mắt Cố Niệm, lạnh mặt : “Nghe hôm qua cùng trai đến bệnh viện, thế... bệnh của vẫn khỏi ?”
Tô Vãn chút kinh ngạc Chu Kỳ.
Làm ?
Chẳng lẽ , vẫn luôn theo dõi?
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-559.html.]
Cố Niệm quả thực chọc giận, tiến lên một bước đến gần Chu Kỳ: “Làm ?”
“Tình cờ phát hiện thôi.”
Chu Kỳ nhếch môi , về phía Tô Vãn: “Cậu còn ? Cố Niệm... một căn bệnh khó ở ... cho nên mới nóng nảy dễ giận như .”
Tô Vãn trực tiếp che mặt Cố Niệm: “Bạn học Chu, , và .”
“Nếu thật sự rảnh rỗi,” ánh mắt nàng tùy tiện quét một vòng đường, nhanh ch.óng , “Vậy thì giúp cô lao công quét dọn vệ sinh, còn thể cống hiến cho xã hội.”
Chu Kỳ nheo mắt : “Tô Vãn, còn mê tỉnh ngộ đến bao giờ?”
“Không liên quan đến !”
“A,” Chu Kỳ lạnh một tiếng, “ sẽ chờ đến ngày hối hận, đến lúc đó đừng trách cảnh tỉnh .”
Tô Vãn còn định gì đó, vai một bàn tay đặt xuống.
Cố Niệm vốn vì chuyện của Cố T.ử Trinh mà sắc mặt khó coi, thấy liền trực tiếp đẩy Tô Vãn , nhạo một tiếng.
Sự phẫn nộ đè nén một nữa nhuốm đầy hai mắt.
“Chu Kỳ, tưởng là ai?” Đôi mắt của Cố Niệm giống như dã thú, lời cũng chút lưu tình, “Cậu cũng chẳng qua là ỷ nhà họ Chu, nhiều khiêu khích .”
“Cậu cho rằng như , là thể che giấu những chuyện đây ?”
Sắc mặt Chu Kỳ biến đổi, trong lòng chuyện gì, nhịn lạnh lùng : “Câm miệng!”
“Sao nào? Dám dám nhận?”
Cố Niệm chịu đựng nỗi đau âm ỉ trong lòng, chậm rãi : “Năm đó, chẳng qua là vì bạn gái nhỏ nước ngoài, liền uống say khướt.”
“Nếu say rượu nổi điên gây sự, ba , cũng sẽ một trong bệnh viện, một trong viện điều dưỡng.”
“Anh lấy tư cách gì mà mặt để chỉ trích ?”
Tô Vãn thấy thế mà tự bí mật chôn giấu trong lòng nhiều năm như , cũng hồi tưởng ký ức, nhịn chút đau lòng .
Vẻ mặt điềm tĩnh mặt Chu Kỳ sớm sự lạnh lùng vặn vẹo thế.
Hôm nay là thứ hai, Chu Kỳ và Cố Niệm cộng thêm một Tô Vãn, một Lâm Dã, đều coi là những nhân vật nổi tiếng trong trường.
Một học thần, một giáo bá của trường, một giáo bá của trường bên cạnh, cộng thêm một cô nàng mít ướt tẩy trắng.
Sớm thu hút vô học sinh đường học.
Lúc Cố Niệm như , ai nấy đều dùng ánh mắt kinh ngạc Chu Kỳ.