Dạ Uyên cứ la lối om sòm, bình thường căn bản đối thủ.
Một một rắn tranh luận vài câu trong đầu, Tô Vãn cũng lộ vẻ mặt đau khổ: “…Sư phụ thích ?”
“Đuôi của đau quá.”
“Sư phụ… Người thể giúp ?”
Thẩm Quân Hàn càng cảm thấy gì đó đúng, nhưng Dạ Uyên hiển nhiên yên nữa.
[Thẩm Quân Hàn! Ngươi ôm thì để ! Vãn Vãn nàng đau !]
Thẩm Quân Hàn khẽ động ngón tay, thở dài, đến bên cạnh Tô Vãn: “…Được.”
Hắn vươn tay, bế ngang Tô Vãn từ nước lên.
Nước tí tách chảy xuống, chiếc đuôi cá màu vàng kim của Tô Vãn chạm tay , mang đến một cảm giác ẩm ướt.
Chiếc đuôi cá khổng lồ khẽ quẫy trong trung.
Tô Vãn vươn hai tay ôm lấy cổ Thẩm Quân Hàn.
“Sư phụ… Ta sớm thích ,” Tô Vãn với đôi mắt long lanh ngấn nước , kéo tay an phận mà sờ lên tai , “Ta cảm thấy cũng chút thích .”
“Người thể ở bên ?”
Thẩm Quân Hàn còn động tĩnh gì, Dạ Uyên trong đầu gào lên.
[Cái gì? Vãn Vãn thể thích ngươi? Vãn Vãn chỉ thể thích !]
Thẩm Quân Hàn mím môi, cúi đầu Tô Vãn trong lòng: “…Ngươi nàng.”
Tô Vãn dựa vai Thẩm Quân Hàn, nghiêng đầu , ánh mắt khác mấy ánh mắt mà Thẩm Quân Hàn nhớ là nàng Dạ Uyên: “Tại nàng? Sư phụ… Người sẽ đau lòng đó.”
“Ta rõ ràng chính là Tô Vãn mà?” Tô Vãn như một chú mèo con, nghiêng đầu cọ cọ lên vai Thẩm Quân Hàn.
Dạ Uyên chút tức giận: [Vãn Vãn mới đối xử với ngươi như ! Nàng chỉ đối xử với như thôi!]
Thẩm Quân Hàn thở dài: [Ta .]
Hắn Tô Vãn, ánh mắt vui mừng nhưng chút lạnh lẽo, cuối cùng chỉ mấp máy môi: “Tô Vãn sẽ mật với như .”
Trang 281
Tô Vãn chớp chớp mắt, chút kỳ quái : “Hả? Ta từng mật với như ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-362.html.]
“Chuyện cũng khó, là chúng bây giờ mật một chút?” Nói xong, nàng ngẩng đầu lên, trong mắt Thẩm Quân Hàn một tia quyến rũ, “…Người thế nào?”
Thẩm Quân Hàn như mê hoặc, ánh mắt dừng đôi môi nàng.
lắc đầu: “…Không .”
“Tại ?” Tô Vãn ôm cổ Thẩm Quân Hàn, tay siết , “Ta còn ngại, tại nghĩ nhiều như ?”
“Thẩm Quân Hàn… Ngươi hâm mộ Dạ Uyên ? Hâm mộ mật với như , nhưng tại bây giờ chần chừ tiến tới?”
Dạ Uyên vốn đang chút tức giận, nhưng dần dần ý thức phụ nữ mặt tuyệt đối Tô Vãn, liền lập tức yên tâm phần nào, lúc nàng Thẩm Quân Hàn hâm mộ , đầu tiên là cảm thấy chút hoang đường, đó liền ha hả trong đầu Thẩm Quân Hàn: [Không ngờ nha ngờ! Ngươi cũng ngày hôm nay, Thẩm Quân Hàn thế mà cũng sẽ hâm mộ ?]
[ là mới mẻ.]
Nga
Thẩm Quân Hàn Dạ Uyên , vẻ mặt đổi, chỉ là cánh tay đang ôm Tô Vãn cứng trong chốc lát.
Tô Vãn dường như cảm nhận sự bất thường của Thẩm Quân Hàn, chỉ ngẩng đầu sát gần .
Thẩm Quân Hàn mím môi, giữa tiếng hả hê của Dạ Uyên, nhẹ nhàng buông tay, Tô Vãn “bõm” một tiếng rơi xuống nước, b.ắ.n lên một trận bọt nước.
Tô Vãn ló đầu khỏi mặt nước, ánh mắt Thẩm Quân Hàn chút lạnh : “…Ngươi đang gì ? Ghét đến thế ?”
Nhân lúc Tô Vãn thật ở đây, Thẩm Quân Hàn nàng với ánh mắt kỳ dị xen lẫn một tia thẳng thắn: “Cho dù lòng yêu mến nàng, nhưng ngươi cũng là nàng.”
“Tô Vãn” còn định gì đó, nhưng Thẩm Quân Hàn cho nàng cơ hội mở miệng nữa.
Hắn vung tay, “Tô Vãn” lập tức tan biến mắt.
Dạ Uyên thấy chút lưu tình, còn tiếp tục trong đầu : […Không hổ là Thẩm Quân Hàn, một chút lòng trắc ẩn cũng , đó chính là khuôn mặt giống hệt Vãn Vãn đó!]
Thẩm Quân Hàn nhàn nhạt : “…Ngươi cũng nhận ?”
Dạ Uyên lúng túng: [Quan tâm sẽ loạn! Ngươi quan tâm sẽ loạn ?!]
Thẩm Quân Hàn “Ồ” một tiếng, về phía con đường nhỏ một nữa hiện , bước chân vững vàng tới.
Bốn phía chìm một mảnh tối đen.
Đi một lúc lâu, Thẩm Quân Hàn dần dần nhận thấy ánh sáng, đến phía thì thấy Tô Vãn đang chống cằm đất, bên cạnh bàn đá còn đặt ba cái hộp.
Thẩm Quân Hàn chút cảnh giác liếc Tô Vãn.
Tô Vãn đợi ở đây nửa ngày, Thẩm Quân Hàn tới, nàng cũng tâm tư mở mấy cái hộp , đương nhiên cũng chút sợ hãi bên trong bẫy.