"Tô Vãn, ngươi rốt cuộc hiểu ?"
Dạ Uyên hiếm khi đắn khiến trong lòng Tô Vãn khẽ động.
Nàng đương nhiên nếu bại lộ chắc chắn chỉ con đường c.h.ế.t. Nếu nàng thật sự là của thế giới , mỗi ngày chắc chắn sẽ nơm nớp lo sợ liều mạng để tăng cường thực lực.
hiện tại nàng bất quá chỉ là khách qua đường trong tiểu thế giới , mục đích cũng chỉ đơn giản là chữa khỏi tâm ma cho Thẩm Quân Hàn.
Chỉ là đến đây mấy ngày mà một chút manh mối cũng .
Chẳng lẽ thật sự đợi Thẩm Quân Hàn tâm ma mê hoặc, nàng mới thể trị liệu?
Chuyện rốt cuộc là cái gì với cái gì a?!
Còn nữa... Phải thế nào mới tính là trị liệu cho đây?
Chạm , chẳng lẽ hôn môi mới ?
Sẽ chuyện chứ?
Sư phụ nàng là một kẻ đoạn tình tuyệt ái, quá khó khăn.
Đánh cũng đ.á.n.h , dụ hoặc cũng dụ hoặc xong, chẳng lẽ chỉ thể chờ tẩu hỏa nhập ma mất lý trí mới tay?
Cứu mạng! Sao khó như !
Nghe thấy Dạ Uyên , Tô Vãn cũng chút ủ rũ. nàng chán nản vì thực lực kém, mà là vì tiến độ nhiệm vụ hề tiến triển, vì thế lệ : "... Ta hiểu ý ngươi, nhưng tu kiếm, hình như xác thật thiên phú gì."
"Hôm nay sư phụ còn dùng linh khí dẫn dắt ghi nhớ kiếm chiêu, xác thật là chút vô dụng..."
Dạ Uyên nàng chút hứng thú: "Hắn thế nhưng dùng thủ đoạn ôn hòa như ?"
"Thật đúng là hiếm thấy."
A , còn do nàng quá "gà mờ" .
Bất quá trải qua một ngày luyện tập hôm nay, nàng cũng chút thu hoạch, ít nhất phản xạ nhanh hơn ít.
"Chắc là do quá vô dụng ."
Dạ Uyên nhíu mày nàng: "Thực lực của ngươi bất quá chỉ là Trúc Cơ kỳ. Ta một tháng nữa các ngươi sẽ tông môn đại bỉ, ngươi hẳn là cũng sẽ tham gia. Đừng để mới vòng một đ.á.n.h bại, mất mặt hổ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-268-muon-hoc-ban-linh-cua-ran.html.]
Tô Vãn: ...
Nàng thật sự suýt chút nữa quên chuyện .
Dựa theo thiết lập trong tiểu thuyết, nguyên chủ chính là vì thực lực bản vô dụng nên mới ghen ghét Giang Ngưng Tuyết như , đến mức nàng trọng thương, khiến nàng thất bại trong tông môn đại bỉ, như bản cũng tính là quá kém cỏi.
Rốt cuộc Giang Ngưng Tuyết chính là kiếm tu tu vi lợi hại nhất của Lăng Tiêu kiếm phái trong trăm năm gần đây, bỏ xa nhị sư và tam sư của nàng một đoạn dài.
Nguyên chủ lúc cũng xác thật thành công.
Còn khắp nơi ủy ủy khuất khuất rải rác tin đồn thất thiệt về đại sư tỷ, dẫn tới đồng môn phần lớn đều cho rằng Giang Ngưng Tuyết vì ghen ghét nhân duyên của nguyên chủ nên mới nhắm nàng, khiến đại sư tỷ ngoại trừ thực lực thì cực kỳ lòng ở Lăng Tiêu kiếm phái.
Ngay cả nhị sư và tam sư cũng chỉ bênh vực nguyên chủ, luôn cảm thấy Giang Ngưng Tuyết sẽ âm thầm bắt nạt nguyên chủ, dẫn tới quan hệ của họ vô cùng lạnh nhạt.
Nga
Sau , nguyên chủ gặp một tên Ma tộc. Ma tộc hứa hẹn cho nàng ít chỗ , xúi giục nàng âm thầm tay với Thẩm Quân Hàn, liền cách cho tu vi của nguyên chủ - lâu thể thăng cấp - tăng vọt.
Nguyên chủ vốn là kẻ ích kỷ, đối với sư phụ mấy quan tâm nàng vốn chẳng tình cảm gì, chỉ do dự một chút liền đồng ý.
Kết quả Giang Ngưng Tuyết bắt quả tang khi đang cấu kết với Ma tộc.
Sưu hồn thuật dùng , những tâm tư đen tối của nàng lập tức lộ rõ.
Thẩm Quân Hàn niệm tình thầy trò một hồi, trực tiếp phế bỏ tu vi của nàng đuổi xuống núi, bao lâu nàng liền c.h.ế.t ở chân núi.
Chuyện trong tiểu thuyết chiếm dung lượng dài.
Tô Vãn hồi tưởng chỉ cảm thấy đau đầu.
Dạ Uyên tuy rằng thoạt nguy hiểm, nhưng cũng ma khí, đây cũng là lý do nàng cảm thấy là tên Ma tộc .
nghĩ đến tên Ma tộc chừng sẽ tìm tới cửa, nội tâm Tô Vãn cũng chút thấp thỏm, đặc biệt là khi Dạ Uyên chê nàng thực lực quá kém, mất mặt hổ, vì thế : "... Vậy ngươi dạy ."
"Ngươi cái gì?" Dạ Uyên từng gặp qua loại phụ nữ như Tô Vãn, còn sợ đến mức run rẩy ? Lúc còn dạy nàng? Dạy nàng cái gì? Tu luyện ?
Tô Vãn ngước mắt , cảm thấy chủ ý của cũng tồi. Nếu Dạ Uyên cũng chút huyết mạch yêu thú giống nàng, tại để Dạ Uyên thầy giáo của nàng chứ? Không nhiều, ít nhất khi gặp tên Ma tộc cũng chút lực lượng để đối phó ?
"Ngươi bắt việc cho ngươi, tổng chút... chỗ chứ?" Ngón tay Tô Vãn chút khẩn trương xoắn , một bên còn vẻ đúng lý hợp tình: "Muốn ngựa chạy thì cho ngựa ăn cỏ chứ."