Lần thương xong lá gan lớn hơn một chút.
“Con cứu sư tỷ, kết quả cứu tỷ , ngược còn thương…” Trên mặt Tô Vãn hiện lên một tia hổ thẹn, ngay cả ánh mắt cũng chút trốn tránh: “Bây giờ còn để sư giúp con tìm linh thảo, con, con thật vô dụng.”
Thẩm Quân Hàn gần nàng.
Tô Vãn trong lòng tuy chút sợ hãi sự lạnh lẽo kinh toát từ , nhưng vẫn đ.á.n.h bạo duỗi tay níu lấy chiếc áo choàng quý giá của sư phụ: “Sư phụ…”
“Có con thật sự quá kém cỏi ?”
Thẩm Quân Hàn nàng kéo tay áo, nhưng sắc mặt hề đổi chút nào.
Ánh mắt tựa giếng cổ gợn sóng của dừng tay Tô Vãn, Tô Vãn thế mà bất giác thu tay về.
Xác định , cùng một loại với bọn họ, chút khó giải quyết.
“Luận về thực lực, con quả thật là kém nhất trong các sư , nhưng biểu hiện hôm nay của con, vi sư cũng thấy.” Thẩm Quân Hàn vung tay , bộ quần áo Tô Vãn níu đến chút nếp nhăn lập tức trở nên phẳng phiu: “Con màng nguy hiểm cứu sư tỷ, tuy lỗ mãng, nhưng tâm tính thuần lương, cũng cần tự coi nhẹ .”
Nga
“Sau chăm chỉ tu luyện là .”
Tô Vãn tạm thời cách nào, chỉ thể cúi đầu đáp: “Vâng ạ.”
Bàn tay mới nắm lấy quần áo của Thẩm Quân Hàn lúc bất giác nắm c.h.ặ.t chăn, trắng như tuyết, dường như chút căng thẳng còn run rẩy.
Thẩm Quân Hàn dừng tay nàng một giây.
Sau đó : “Con , vi sư cũng yên tâm .”
Rồi ảnh chợt lóe, thế mà cứ biến mất trong phòng.
Tô Vãn chút thất bại vật giường.
Thân phận của nàng chiếm Thẩm Quân Hàn, xem chút dễ dàng.
Tô Vãn lập tức nhớ miêu tả về trong sách.
Bất cận nhân tình, gần nữ sắc, rực rỡ như hoa đỉnh núi, mờ ảo như mây khói.
Vì tu đến đại đạo, tiếc tự c.h.é.m thất tình lục d.ụ.c, sống như một tảng băng, một tẩu hỏa nhập ma, tâm ma mê hoặc, dùng sức một tàn sát bộ sư môn, cuối cùng cùng nữ chính Giang Ngưng Tuyết đột phá cảnh giới đại chiến ba ngày ba đêm, khoảnh khắc cuối cùng khôi phục thần trí, tự nguyện Giang Ngưng Tuyết một kiếm phá hủy đan điền, từ đó t.ử đạo tiêu.
Giang Ngưng Tuyết cũng vì tự tay đ.â.m c.h.ế.t Thẩm Quân Hàn mà danh tiếng vang dội, một đường thăng cấp đ.á.n.h quái, cuối cùng thành công đắc đạo phi thăng.
bạn lầm , cuốn tiểu thuyết căn bản nam chính, chỉ một vài bạn đồng hành của nữ chính Giang Ngưng Tuyết, thuần túy là sảng văn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-258.html.]
dựa những gì Tô Vãn thấy về Thẩm Quân Hàn hôm nay, nàng thế nào cũng thể hiểu tại tẩu hỏa nhập ma?
Người trông lạnh lùng như , thể chứ?
Trong tiểu thuyết dường như chút manh mối, tâm ma mê hoặc, nhưng tâm ma của rốt cuộc là gì?
Tô Vãn chút buồn rầu, hệ thống cũng cho nàng chút gợi ý, đại khái là chữa trị cho Thẩm Quân Hàn thì giải quyết tâm ma của .
thứ như tâm ma, hư vô mờ mịt, thật sự chút khó nắm bắt.
Nàng cảm thấy nhiệm vụ chắc chắn chút gian nan, chỉ dựa việc tiếp xúc, khả năng cũng thể thành nhiệm vụ, đương nhiên… cho đến bây giờ nàng cũng cách nào chạm như .
Thẩm Quân Hàn dường như thích khác gần.
Thật là khó a!
Chuyện còn bắt đầu, thương, còn bại lộ đuôi cá nhân ngư, xuyên nàng phảng phất như cầm kịch bản BE !
Nàng đang chút ủ rũ, đột nhiên cảm thấy gõ cửa ——
“Sư ? Muội tỉnh ?”
Giọng của Giang Ngưng Tuyết từ ngoài cửa truyền đến.
Tô Vãn sững sờ, nghĩ đến đại sư tỷ, đại sư tỷ liền đến, vài xem thật sự thể nghĩ đến.
“Đại sư tỷ, tỷ .”
Giang Ngưng Tuyết đẩy cửa , liếc mắt một cái liền thấy tiểu sư luôn nhu nhược với khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, thở thoi thóp giường, thấy nàng đến liền nở một nụ yếu ớt.
Giang Ngưng Tuyết mím môi đến giường nàng.
Tô Vãn do dự một chút, nhỏ giọng : “Sư phụ mới , đại sư tỷ… sư phụ tỷ thương nặng lắm, tỷ, tỷ chứ?”
Giang Ngưng Tuyết tiểu sư rõ ràng thương nặng hơn nhưng vẫn quan tâm đến , chút nên gì.
Nàng ở sư môn nay đều tỏ hòa nhã, tiểu sư bình thường cũng thích cận với nàng, đột nhiên nàng hỏi một cách mềm mại như , chút cảm giác .
nàng nay cũng lời mềm mỏng, trong chốc lát phản ứng thế nào, chỉ thể gật đầu, ngữ khí chút cứng ngắc : “Ta .”