Dưới gốc cây một cái thang máy, ba trực tiếp bước .
Sau khi khỏi thang máy, bộ vài phút, Tháp Đồ rốt cuộc dừng một cánh cửa kim loại.
Hắn ấn cái nút bên cạnh cửa, vọng trong: “Tư tế đại nhân, Thủ lĩnh, mang đến !”
“Cho bọn họ .” Một giọng nữ chút nhu mị vang lên.
Cánh cửa kim loại chậm rãi mở mắt ba , Tháp Đồ bước một bước: “Đi thôi, Tư tế đại nhân chắc chắn đang ở cùng Thủ lĩnh, hôm nay vặn đến phiên Thủ lĩnh bồi Tư tế đại nhân.”
Câu lượng tin tức lớn, Tô Vãn còn kịp ngẫm nghĩ, liền ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào.
Mùi hương giống như tạo thành từ nhiều loại trái cây, mang theo vị ngọt mà ngấy đặc trưng của quả chín.
Tháp Đồ đến một nơi rèm châu che khuất, vén lên ——
“Tư tế đại nhân cùng Thủ lĩnh đều ở bên trong, liền quấy rầy.”
Dứt lời xoay rời , mơ hồ còn thể thấy mặt đỏ như m.ô.n.g khỉ.
Tô Vãn lờ mờ cảm thấy chút .
Dung Liệt liếc Tháp Đồ đang chạy trối c.h.ế.t, trực tiếp vén rèm lên, vẫy tay với Tô Vãn: “Vãn Vãn, .”
Tô Vãn theo .
Vừa ngước mắt liền thấy một thiếu nữ ăn mặc mát mẻ đang ngả ngớn dựa một chiếc giường nệm. Dưới chân nàng, một gã đàn ông cơ bắp tuấn đang xếp bằng, tay cầm một lọ sơn móng tay màu đỏ, một tay nắm lấy cổ chân thiếu nữ, nghiêm túc tô vẽ cho nàng.
Trên những thớ cơ bắp của còn lấm tấm mồ hôi mỏng.
Ánh mắt thiếu nữ thập phần nóng bỏng.
Tô Vãn: Tình cảnh nàng thật sự từng thấy qua, nhưng ẩn ẩn cảm thấy chút "ám sảng" (sướng ngầm) là chuyện như thế nào?
Thiếu nữ, cũng chính là Diệp Mạn, thấy bọn họ tới, ánh mắt lộ thần sắc vui mừng. Nàng lướt qua Dung Liệt, yên lặng gật đầu, đó sang chằm chằm Tô Vãn, càng đôi mắt càng sáng.
Nàng đá một cái gã đàn ông cơ bắp: “Liệt Phong, tránh , gặp tiểu tỷ của .”
Liệt Phong thu lọ sơn móng tay, sắc mặt chút bực bội liếc Tô Vãn và Dung Liệt, tựa hồ bất mãn vì bọn họ tùy tiện quấy rầy thời gian riêng tư của và Diệp Mạn.
vẫn thuận theo tránh một chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-246-cuoc-gap-go-cua-hai-nguoi-dan-ong.html.]
Diệp Mạn dậy từ giường nệm, hai ba bước liền tới bên cạnh Tô Vãn, hai mắt tỏa sáng nàng: “Ta , cô tên là Tiểu Khả Ái đúng ?”
Tô Vãn cảm thấy cái tên Tiểu Khả Ái thích hợp với cô hơn: “Bọn họ gọi lung tung thôi, tên là Tô Vãn, cô gọi tên hoặc Vãn Vãn là .”
“Ta tên Diệp Mạn.” Diệp Mạn .
Nàng đột nhiên ghé sát Tô Vãn, thì thầm: “Bên cạnh là đàn ông của cô? Cái vị Dung thượng tướng Liên Bang ?”
Tô Vãn gật đầu: “Ân.”
Tai Dung Liệt từ đến nay thính, đến đó ẩn ẩn chút cao hứng.
Tô Vãn cần đoán cũng thấy mấy từ " đàn ông" mới vui vẻ như .
Diệp Mạn vẻ tò mò, nàng nắm lấy tay Tô Vãn kéo nàng đến chiếc giường nệm , đó mật mật dựa vai nàng, cúi đầu ngửi ngửi nàng: “Con gái thật sự quá tuyệt, thơm thơm, giống đàn ông thô ráp vô vị.”
Tô Vãn mơ hồ thấy cái tên Thủ lĩnh tên là Liệt Phong nhíu mày, ánh mắt nàng chút quá thiện chí.
Dung Liệt tuy rằng cũng cảm thấy động tác của Diệp Mạn kỳ kỳ quái quái, chướng mắt, nhưng từ nhỏ ăn sâu bén rễ "Quy tắc đàn ông thời đại mới của Tinh tế", khiến dù trong tình trạng mất trí nhớ cũng thể bất luận sự trách cứ nào đối với phụ nữ.
Vốn dĩ chút bực , đột nhiên thấy Liệt Phong Tô Vãn bằng ánh mắt tính công kích, lập tức nghiêng đầu trừng Liệt Phong.
“Ngươi đang cái gì?”
“Ngươi quản lão t.ử đang cái gì?” Không hổ là Thủ lĩnh bộ lạc, thập phần thô lỗ, thập phần nguyên sinh thái, mở miệng liền dỗi Dung Liệt.
“Còn nàng như nữa, g.i.ế.c ngươi.” Cả Dung Liệt tỏa thở lạnh lẽo.
Nga
Vốn đang bực bội trong lòng, Liệt Phong cũng dần bốc lên lửa giận hừng hực: “Lão t.ử phụ nữ của lão t.ử, quản gì chuyện của ngươi?”
“Vãn Vãn phụ nữ của ngươi,” Hơi thở của Dung Liệt càng lạnh hơn, biểu tình trợn mắt há hốc mồm của Tô Vãn, tiếp tục : “Vãn Vãn là phụ nữ của !”
Liệt Phong việc nhân đức nhường ai: “Người phụ nữ của lão t.ử là Diệp Mạn, lão t.ử lão t.ử là Diệp Mạn.”
“Ngươi dối, ngươi chính là Vãn Vãn.” Đừng Dung Liệt hiện tại dung lượng não chút đủ dùng, nhưng sự việc thì nhớ rõ ràng.
“Thảo! Con nó, ngươi tìm đ.á.n.h ?!” Liệt Phong liếc cái bàn dài bày đầy đồ uống trái cây, dám đá, đầu một cước đá văng cái ghế gỗ nhỏ: “Ngươi thật sự tưởng lão t.ử sợ tên Liên Bang như ngươi?”