*Mang theo những ký ức trở về .*
Tô Vãn khẽ chạm đốm sáng nhỏ.
“Đây cũng là .”
*Là .*
“Hệ thống đây với , bảo đưa ngoài.”
“Bây giờ bằng lòng theo ?”
Đốm sáng nhỏ trong lòng bàn tay nàng, lăn qua lăn , mang đến một cảm giác ấm áp dịu dàng.
*Hắn nay đều sẽ từ chối ngươi.*
*Ngay từ đầu, đồng ý với ngươi.*
Tô Vãn chớp chớp mắt, nàng đúng là chút tiền đồ, đến nước mà vẫn còn .
Thật từ lâu đây nàng nên đoán , chính tọa độ, nàng thể dễ dàng tìm trong một thế giới như .
Hệ thống của nàng.
Tuy máy móc, nhưng lẽ... đây cũng là mức độ lớn nhất mà thể .
“Vậy chúng trở về .”
Nàng cúi đầu, khẽ hôn lên đốm sáng trong lòng bàn tay.
Cảnh sắc xung quanh trở nên mơ hồ.
Như cát bụi vỡ tan, từng chút từng chút tiêu tán thành khói.
Chờ hình ảnh biến mất, nàng phát hiện một nữa bóng tối bao vây.
Sau đó, thế giới đảo ngược.
Nàng một nữa trở về thế giới của chính .
Mở mắt , cảnh tượng quen thuộc hiện mắt.
Ngoài cửa sổ là một màu đen tĩnh lặng, giống như những buổi tối mỗi khi nàng trở về từ tiểu thế giới.
Có một tiếng hít thở đều đều vang lên bên tai nàng.
Nhiệt độ của bên cạnh chút quá cao.
Tô Vãn sững sờ, nhẹ nhàng nghiêng đầu, liền thấy gò má của Phó Hành Thâm.
Hàng mi dài khẽ run, nhưng lập tức tỉnh .
Ánh mắt nàng dịu dàng đang nhắm mắt dường như đang ngủ say, đang định vươn tay chạm mặt , đột nhiên phát hiện trong lòng bàn tay thứ gì đó khẽ động.
Nàng chớp chớp mắt, đưa tay mắt, từ từ mở .
Một đốm sáng quen thuộc ngoan ngoãn trong lòng bàn tay nàng.
Dưới ánh mắt của nàng, nó còn nghịch ngợm lăn một vòng.
“Hệ thống?”
Đốm sáng nhảy lên một cái.
“...Ta nên đưa ngươi trở đúng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-1635.html.]
Đốm sáng nhảy lên.
Vấn đề là, để đưa ?
Nàng chút rối rắm đốm sáng trong lòng bàn tay, ấn tim ?
Như hẳn là cách thông thường nhất nhỉ? Phim truyền hình nhiều đều diễn như mà.
Nàng cẩn thận từng li từng tí nâng đốm sáng lên, định động thủ.
Cổ tay nắm lấy.
“Vãn Vãn...”
Nga
“Đây là cái gì?”
Đôi mắt Phó Hành Thâm sâu thẳm, đốm sáng trong lòng bàn tay nàng, giọng điệu chút lạnh.
Lực tay nắm cổ tay mạnh, nhưng đến mức đau nàng, nhưng thể hiện rõ ràng cảm giác tồn tại mãnh liệt của .
Phó Hành Thâm cúi đầu, một lời đốm sáng đang nhảy nhót trong lòng bàn tay nàng.
“Em gì với nó?”
Tuy Phó Hành Thâm nhiều lời khác, nhưng Tô Vãn , thật vô cùng cảnh giác.
Tô Vãn bao giờ thì một cam tâm tình nguyện tìm cái c.h.ế.t mặt , là một chuyện đau lòng đến thế.
Trước đây nàng chỉ nghĩ, chỉ cần thể khỏe , nàng liền thể .
Hắn ở tiểu thế giới chỉ là một bộ phận của , bộ, xét về đại cục, nàng sai điều gì.
Chỉ là nàng quên, đối với mà trở thế giới hiện thực là vĩnh viễn gặp .
đối với mảnh vỡ bỏ của , là vĩnh viễn biệt ly.
Hốc mắt Tô Vãn nóng lên, khi Phó Hành Thâm mở miệng, thậm chí còn cảm thấy thể chút run rẩy.
Hắn thậm chí chất vấn nàng tại đưa đốm sáng trong cơ thể , chỉ hỏi, nàng gì với nó.
Dường như đang chờ đợi một lời giải thích, nhưng Tô Vãn cần nghĩ cũng sẽ nghi ngờ điều gì.
...Là cảm thấy nàng đưa thứ trong cơ thể , để phát huy một tác dụng rõ nào đó, đó rời khỏi thế giới ?
“Anh cảm thấy... em gì?” Tô Vãn hề ý định phản kháng, chỉ .
Hốc mắt nàng còn vương nước mắt, ngay cả má cũng chảy xuống một giọt, trông đáng thương, nhưng chính nàng dường như hề .
Phó Hành Thâm nhẫn nhịn, nhưng cuối cùng vẫn nhịn , buông lỏng tay đang nắm cổ tay nàng, vươn về phía , đầu ngón tay lạnh lẽo liền lau giọt nước mắt .
“Khóc cái gì? Sợ cho em ?” Phó Hành Thâm thấp giọng .
Hắn tự nhiên, hiển nhiên âm thầm suy nghĩ nhiều .
“Em !” Tô Vãn bây giờ sợ nhất là thấy điều từ miệng .
Giống như trong kịch bản của , hề lựa chọn nàng sẽ ở , tất cả đều là ý niệm nàng .
Hắn dường như cũng cảm thấy đáng để nàng ở .
“Anh ... dù dùng xiềng xích trói buộc em, nhưng em vẫn thể rời , phương pháp duy nhất thể giữ em , chính là khiến cũng ... ‘ mỹ tì vết’ như .”