Có lẽ vì ánh mắt Lục Hoài dừng đuôi nàng lâu, trơ mắt nàng cuộn đuôi cá , còn táo bạo dùng đuôi chạm nhẹ chân .
Lục Hoài nghĩ ngợi thêm nữa. Hắn vươn tay, dễ dàng bế nàng lòng.
“Chờ lâu ?” Hắn nghiêng đầu tiểu nhân ngư.
Nàng lắc đầu.
Hắn dừng lâu, trực tiếp đưa nàng ngoài. Lên phi hành khí, nhập tọa độ, chỉ trong nháy mắt đến nơi.
Dù là đầu đến nhà hàng nhân ngư , nhưng Lục Hoài chuẩn kỹ. Sau khi xong thủ tục, nhanh ch.óng chọn một vị trí cạnh hồ nước để cùng nàng dùng bữa. Vì là nhà hàng dành cho nhân ngư nên bộ thiết kế đều cố gắng mô phỏng cảm giác của đại dương.
Lục Hoài chọn vị trí cũng là vì thấy một nàng nhân ngư khác đang tò mò bọn họ từ hồ. Trước mặt nàng nhân ngư đó bày biện nhiều món ăn, chất đầy cả một góc hồ.
Hắn bế Tô Vãn dừng cách hồ nước vài bước chân. Nàng nhân ngư trong hồ lập tức bơi xa một chút, vẻ thích Lục Hoài gần.
“Muốn xuống chơi với bạn ?” Lục Hoài Tô Vãn đang chăm chú nàng nhân ngư , “Ta thể xa một chút để em thoải mái kết bạn.”
Tô Vãn vốn định bỏ rơi Lục Hoài để quen, nhưng khi nàng nhân ngư trong hồ, nàng bỗng thấy quen mắt. Nàng nhân ngư tóc đen mắt đen, trông cực kỳ đặc biệt. Phải rằng trong tiểu thuyết, những nhân ngư ngoại hình đặc thù thường địa vị tầm thường, và đó thường là đặc điểm của nữ chính.
Nữ chính! Sao nàng thể quên mất trong cuốn tiểu thuyết còn nữ chính cơ chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-1494-gap-go-nu-chinh-nguyen-tac.html.]
Trong nguyên tác, nữ chính sở hữu vẻ ngoài của Hoa Hạ với tóc đen mắt đen. Thái t.ử Đế quốc – cũng chính là nam chính – thích nhất là đôi mắt của nàng, sâu thẳm như vũ trụ, lấp lánh như đá hắc diệu thạch.
Chỉ là lúc mới xuyên đến, nữ chính thậm chí còn tiếng Tinh tế, cứ ngỡ là thú cưng của Thái t.ử. Thế nên khi Thái t.ử tỏ ý ngủ cùng, nàng hoảng hốt tột độ, nghĩ bụng gã Thái t.ử chắc điên , ngủ với một con cá cảnh. Đến khi hiểu tiếng Tinh tế, hiểu lầm, nàng chỉ chui xuống đáy hồ cho xong đời.
Lúc chắc là nàng mới xuyên lâu. Theo cách hiểu của nàng , nàng nhanh ch.óng chấp nhận định vị “thú cưng cao cấp”, nên mới đến nhà hàng ăn uống vui vẻ thế . Hiện tại nam chính bên cạnh, chắc là bận việc khẩn cấp nên rời tạm thời, nhưng xung quanh chắc chắn vệ sĩ ngầm.
Tô Vãn tò mò quanh nhưng thấy ai.
Nga
Lục Hoài thì ngay khi nhà hàng nhận những ánh mắt như như đang dõi theo . với một nơi chỉ dành cho giới thượng tầng và đại gia như thế , cũng thấy gì lạ. Huống hồ nàng nhân ngư trong hồ chắc chắn chủ, những viên tinh thạch đen đính tóc nàng là giám hộ giàu thì cũng quý, việc sắp xếp bảo vệ là đương nhiên.
Tô Vãn khá thiện cảm với nữ chính . Hơn nữa... xét thấy trong tiểu thuyết, Thái t.ử và Lục Hoài vì nhiều lý do mà trở thành đối thủ, cuối cùng Lục Hoài còn c.h.ế.t tay Thái t.ử, Tô Vãn cảm thấy nên tranh thủ lúc chuyện bắt đầu mà tiếp cận họ, tìm cơ hội giúp Lục Hoài thoát khỏi cái kết định sẵn. Nói cũng , hiện tại Thái t.ử và Lục Hoài cũng mâu thuẫn gì gay gắt.
“Muốn , ạ.” Tô Vãn chỉ tay về phía hồ nước và nàng nhân ngư , “Chị quá.”
Lục Hoài bật . Hắn phát hiện tiểu nhân ngư nhà đặc biệt thích những thứ đẽ. Cái vẻ ngoài mà vốn coi là vô dụng, giờ đây tác dụng lớn thế , khiến khỏi tự hỏi liệu nên chú trọng hơn ... hình tượng cá nhân ?
Lục Hoài cẩn thận đến bên hồ, thả nàng xuống. Tiểu nhân ngư chạm nước liền như cá gặp nước, linh hoạt bơi lội hai vòng. Chiếc váy nàng xòe rộng trong nước như một đóa hoa trắng, mang vẻ mộng ảo.
Thấy nàng vui vẻ, Lục Hoài xuống vị trí dùng bữa cạnh hồ, giơ tay gọi nhân viên phục vụ mang thực đơn đến.