Mười phút , Hoắc Thanh Xuyên sầm mặt gara ngầm, ngước mắt lên liền thấy Tô Vãn đang bệt đất với vẻ bất đắc dĩ, ánh mắt chút vô tội.
Ở bên , Hoắc Hi đang liên tục tung đòn về phía Hoắc Minh đang rạp đất.
Hoắc Minh cả đ.á.n.h đến mặt mũi bầm dập, nhưng tinh thần , đất vẫn hùng hùng hổ hổ c.h.ử.i bới, qua là cái loại còn thể chịu đòn thêm nửa tiếng nữa.
Tô Vãn thấy đến, buông tay : “Hoắc tổng, Hoắc ca chơi đùa với một chút, thấy cũng xảy chuyện gì lớn, nên cứ để tiếp tục chơi.”
“Người chút đáng ghét, mắng c.h.ử.i khác còn chơi trò đ.á.n.h lén.”
Cảnh tượng mắt chút quá mức ma huyễn, khiến Hoắc Thanh Xuyên đều ngẩn .
Ngọn lửa giận hừng hực trong lòng giống như đột nhiên dội một gáo nước lạnh, tắt ngấm hơn nửa.
Anh Tô Vãn đang chống cằm lẳng lặng xem Hoắc Hi đ.á.n.h , chút kỳ quái hỏi: “Cô chẳng lẽ cảm thấy... Hoắc Hi như chút quá, quá hung dữ ?”
Tô Vãn kỳ quái một cái: “Ban đầu cũng tưởng Hoắc Hi hạ nặng tay, nhưng hai câu thì bảo chỉ nhẹ nhàng đ.á.n.h một chút để xả giận thôi.”
Cô phớt lờ tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Hoắc Minh, nhận thấy động tác đ.á.n.h của Hoắc Hi chậm , dường như đang cô chuyện.
Vì thế cô tiếp tục : “ thấy Hoắc Hi đ.á.n.h chừng mực, tại cảm thấy hung dữ?”
“ cảm thấy hôm nay đặc biệt trai đấy chứ.”
Tay Hoắc Hi khựng , dừng hẳn hoạt động đ.á.n.h cực kỳ tàn ác .
Hắn ngẩng đầu trai với vẻ ghét bỏ: “Sao giờ mới đến?”
Hoắc Thanh Xuyên: Một câu liền khuyên can ? Em dâu thật sự quá giỏi!
Dưới sự kiến nghị của Tô Vãn, Hoắc Minh trực tiếp áp giải đến cục cảnh sát. Hoắc Hi kẻ đ.á.n.h đến mặt mũi bầm dập cảnh sát mang , vì , Tô Vãn thấy toát một cảm giác giải thoát và trống rỗng khó tả.
Làm xong biên bản, Hoắc Thanh Xuyên đưa Tô Vãn cùng Hoắc Hi trở về Hoắc trạch.
Suốt cả quãng đường Hoắc Hi một lời, dường như rơi một trạng thái mờ mịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-141-qua-khu-cua-hoac-hi.html.]
Tô Vãn thấy trở ngại gì lớn, cũng trầm mặc .
Ngược là Hoắc Thanh Xuyên , vỗ vỗ vai Hoắc Hi, : “Trên bẩn như , còn tắm rửa ?”
Hoắc Hi đ.á.n.h quá mức chuyên chú, dính ít bụi đất, tay còn vương vết m.á.u loang lổ của Hoắc Minh.
Hoắc Hi cúi đầu tay , đầu Tô Vãn, thần sắc trở nên chút phức tạp. Hắn hé miệng, cẩn thận : “ một lát nữa sẽ xuống... Em, em đừng nhé.”
“Được, .” Tô Vãn đáp.
Hoắc Hi xử lý vết bẩn , còn Hoắc Thanh Xuyên thì xuống bên cạnh Tô Vãn.
Anh dường như chút khó xử, nhưng vẫn mở lời: “Hôm nay xin cô, cũng nghĩ tới sẽ gặp chuyện như .”
“Hắn là ai? Tại loại chuyện với Hoắc Hi? Còn cả những lời đó...” Tô Vãn lộ vẻ nghi hoặc, nhưng hai câu liền im bặt: “Nếu Hoắc tổng tiện thì coi như hỏi, chỉ là chút lo lắng cho Hoắc Hi...”
“Cũng gì thể .” Hoắc Thanh Xuyên trầm mặc một thoáng: “Người mà cô thấy hôm nay tên là Hoắc Minh.”
“Vốn dĩ là con nuôi của ông nội , cha và từ nhỏ cùng lớn lên. bởi vì là con nuôi nên chỉ thể kế thừa một phần tài sản. Cha coi như em trai ruột thịt mà yêu thương, nhưng Hoắc Minh đủ.”
“Hơn nữa... Trước khi cha kết hôn, thích , cho nên oán hận đối với cha cứ thế tích tụ dần.”
“Hắn cảm thấy cha rõ thích ai mà vẫn cưới thích, đó là sự phản bội. Hắn cảm thấy chọn mà chọn cha là coi thường . Sau khi họ kết hôn lâu thì sinh . Khi đó Hoắc Minh vẫn bộc lộ bản tính, lúc tuổi còn nhỏ, cũng phân biệt nhiều, chỉ cảm thấy ánh mắt giống khác từ ái như , ngược chút dọa .”
“Hắn vẫn luôn âm thầm lên kế hoạch cướp Hoắc thị và , nhưng cha thấu tất cả. Niệm tình cũ, cha tống tù mà chỉ bắt rời khỏi Hoắc gia.”
“Những ngày tháng đó trôi qua bình yên, Hoắc gia cũng thả lỏng cảnh giác. Mãi đến khi sinh hạ Hoắc Hi, về, lóc t.h.ả.m thiết sai , cầu xin cha tha thứ. Cha mềm lòng nên chấp nhận , cũng che giấu sâu, cả nhà đều cho rằng thật sự đổi hơn.”
“Mãi đến năm Hoắc Hi bảy tuổi, mới tìm cơ hội tay.”
Nga
“Ngày đó, cha ở nhà, tới dụ dỗ và Hoắc Hi ngoài. Hoắc Hi tuổi còn nhỏ ngây thơ, thừa dịp gọi điện thoại cho cha , thế mà theo . Sau đó liền... mất tích suốt mười ngày.”
Tô Vãn , Hoắc Thanh Xuyên chìm sự tự trách sâu sắc: “ thể đoán vì mục tiêu của Hoắc Minh là mà là Hoắc Hi, bởi vì Hoắc Hi lớn lên giống chúng .”