Hoắc Hi dùng một động tác chậm rãi cởi bỏ áo khoác vest bên ngoài, Tô Vãn thế nào cũng thấy quen mắt.
Sao giống như... động tác khi Hoắc Hi khiêu vũ gợi cảm ?
Cởi bỏ nút áo , yết hầu lộ rõ, Tô Vãn còn thấy nó từ từ lên xuống, trông vài phần đáng yêu.
“Làm gì?” Khóe miệng Hoắc Hi nhếch lên, khi đến mặt Tô Vãn thì cúi nàng, đôi mắt tràn ngập sắc thái mà Tô Vãn thể hiểu rõ, hai tay đặt nút cà vạt, ánh mắt như chim ưng dừng mặt nàng, “Thư ký Bùi chẳng lẽ quên chuyện hứa với ?”
“ hứa với chuyện gì?” Ánh mắt Tô Vãn dừng bàn tay Hoắc Hi đang cởi cà vạt, một đôi tay phảng phất điêu khắc từ bạch ngọc.
Ngón tay thon dài, móng tay cắt tỉa gọn gàng, khi cởi cà vạt dùng sức, các đốt ngón tay khẽ động, như mỹ thiếu niên trong truyện tranh.
Tô Vãn cúi đầu: “ đúng là hứa với một việc... nhưng mà...”
“Thư ký Bùi, cô sẽ quỵt nợ chứ?” Hoắc Hi nguy hiểm nheo mắt .
Tiếng cà vạt rút khỏi cổ áo sơ mi sột soạt vang lên.
Tô Vãn rụt rè lùi một bước, kết quả chân khựng , cảm nhận phía chướng ngại vật chống đỡ, tức khắc thể lùi thêm nữa.
Nàng đầu , sắc mặt càng thêm đỏ bừng.
Phía nàng, chiếc giường lớn và rộng của tổng tài đang chặn ngay cẳng chân nàng.
“Lâm tổng...” Hàng mi nàng run rẩy dữ dội.
Đôi mắt Hoắc Hi dần sâu thẳm, ném cà vạt tay lên giường, thấy nàng ý trốn tránh, bàn tay to nhanh ch.óng ôm lấy thể nàng thoát lòng, thể mềm mại của Tô Vãn cách lớp áo sơ mi áp sát .
Khiến thở khỏi cứng .
nhanh kiểm soát trạng thái của , cúi đầu bóp cằm Tô Vãn, trong hốc mắt ửng đỏ của Tô Vãn, ghé sát nàng: “Khóc cái gì?”
Hoắc Hi nhắm mắt, hàng mi dài mảnh kết hợp với sống mũi cao thẳng và đôi môi nhạt màu, ống kính hiện lên vẻ gợi cảm khiến fan thấy nhất định sẽ gào thét.
“Lâm...” Tô Vãn né tránh, đó đôi mắt mở to.
Hoắc Hi hôn lên nàng.
Vừa mới bắt đầu, nụ hôn chỉ là sự cọ xát nhợt nhạt bề mặt.
Sau đó, Tô Vãn liền nhận thấy Hoắc Hi rõ ràng nghiêm túc hơn.
Sức lực ôm vòng eo nàng càng lúc càng lớn, tiếng hít thở cũng càng thêm dồn dập.
Trên môi truyền đến một trận đau đớn, Tô Vãn hé miệng, đó là một trận cảm giác nóng bỏng xâm nhập đến.
Hoắc Hi hôn càng thêm chuyên chú.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-136-hon-len-nang.html.]
Sau đó, bàn tay nhẹ nhàng dùng một chút lực, Tô Vãn liền như chiếc lá rụng trong gió mà lún chiếc chăn mềm mại.
Hoắc Hi từ cao xuống nàng, tay dùng một chút lực, các nút áo sơ mi leng keng leng keng rơi xuống đất.
Áo sơ mi mở rộng, tóc chút hỗn độn rũ xuống từ trán, đôi mắt ẩn mái tóc đỏ điên cuồng.
Tô Vãn đến chút tự nhiên, nghiêng đầu tránh ánh mắt .
Hoắc Hi cúi đầu nàng.
Tô Vãn cực kỳ xinh .
Nga
Tóc nàng chút lộn xộn rải rác ga trải giường, như những giọt nước rơi nước tạo thành gợn sóng đen, lúc mặt mang theo chút hồng nhạt, nghiêng đầu , cũng lộ đường cong cằm nhỏ nhắn tinh xảo.
Hàng mi nàng run rẩy dữ dội, giống như cánh bướm nhanh ch.óng vỗ, dường như nhanh ch.óng bay khỏi nơi khốn quẫn .
Đầu gối Hoắc Hi đè xuống giường.
Tô Vãn đầu , chống đỡ thể lùi , giãy giụa : “Cái, cái , như ? Anh, là ông chủ của , chỉ là thư ký của .”
Hoắc Hi nhẹ một tiếng: “... cho rằng thư ký Bùi sớm là bạn gái của ?”
Môi Tô Vãn khẽ nhếch, Hoắc Hi đến tâm thần rung động, môi nàng hôn đến chút sưng đỏ.
“Lại hóa ... trong lòng cô... vẫn chỉ là một ông chủ ?”
Tô Vãn chút kinh hoảng thất thố : “Cái, cái gì bạn, bạn gái.”
động tác giãy giụa rõ ràng hòa hoãn xuống.
Đôi mắt Hoắc Hi chợt lóe, khẽ nghiêng lên, ghé sát tai nàng, giọng trầm thấp khàn khàn ẩm ướt vang lên bên tai nàng: “Em sớm thích em.”
Tô Vãn chút hoảng loạn một cái.
“Thư ký Bùi, vì em mà lo lắng đề phòng, đêm thể ngủ, em nên bồi thường cho ?” Hoắc Hi chằm chằm đôi mắt nàng, khiến nàng thể né tránh, dường như... cũng đang kể tiếng lòng của .
Bàn tay to của đặt vai Tô Vãn cọ xát hai cái.
Tiếp đó, ch.óp mũi cao thẳng chạm chạm cổ Tô Vãn, cảm giác lạnh buốt thiếu chút nữa khiến Tô Vãn rùng .
Tô Vãn mềm nhũn cả , giọng chút thấp: “ ... thích...”
“ còn tưởng rằng ...”
Hoắc Hi vươn ngón tay chạm chạm vành tai nhỏ nhắn của Tô Vãn, nhẹ nhàng hôn lên vành tai: “... Vậy bây giờ chứ?”