Đôi mắt Cố Nghiêm Đình khẽ động.
Hắn thật hiểu ý của Tô Vãn, nhưng chỉ cần nghĩ đến vẻ mặt của cả khi giao Cố Yến cho , liền chịu trách nhiệm đến cùng.
cuối cùng, ánh mắt trong trẻo của Tô Vãn, chần chừ một chút, : “ chỉ hy vọng nó hối hận với lựa chọn hiện tại.”
Nghe , Tô Vãn càng thêm chắc chắn Cố Nghiêm Đình thật là một cha.
Sự mà dành cho Cố Yến, chính là để con đường định sẵn sẽ sai lầm, đem tất cả những thứ mà cho là quan trọng nhất để cho .
xem nhẹ cảm nhận của Cố Yến, cũng như sợ hãi nhầm đường lạc lối sẽ chịu nổi cái giá của thất bại.
“Nó sẽ hối hận,” Tô Vãn , “Nó giống , nhận định chuyện gì thì sẽ hối hận.”
Ánh mắt Cố Nghiêm Đình trở nên dịu dàng hơn.
Tô Vãn cong môi : “Hơn nữa, chẳng còn ở đây ? Anh nỡ để nó chịu thiệt ?”
Nga
“Tô Vãn, chỉ nó tổn thương,” trịnh trọng nàng, ý điều chỉ , “Bao gồm cả cô.”
“Thì Cố tổng sợ sẽ tổn thương nó ?” Tô Vãn hề bất ngờ khi Cố Nghiêm Đình nghĩ như .
Nàng dừng một chút, thẳng mắt Cố Nghiêm Đình, nghiêm túc : “ sẽ tổn thương nó.”
“Được, nhớ .” Cố Nghiêm Đình .
Nói đến đây, bầu khí căng thẳng vô cớ mới thả lỏng.
“Không xuống một lát ?” Tô Vãn vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh.
Cố Nghiêm Đình nàng một cái, cẩn thận chọn một cách khá xa nàng.
Tô Vãn bật : “Cố tổng cũng cần đề phòng như chứ?”
Cố Nghiêm Đình: “Cần thiết.”
“Uổng công hôm nay trung tâm thương mại còn mua quà cho , Cố tổng thật là quá lạnh lùng.” Tô Vãn chống cằm .
Miệng thì lạnh lùng, nhưng mặt chút buồn bã nào.
Cố Nghiêm Đình lâu nhận món quà như .
Hắn đầu tiên là chút bất ngờ, tiếp theo là một cách lịch sự: “Làm cô tốn kém .”
“Không tốn kém, dù cũng tiêu tiền của ,” Tô Vãn lấy chiếc hộp nhung đen từ trong túi , ném về phía Cố Nghiêm Đình, “Bắt lấy.”
Nàng vốn định xem bộ dạng luống cuống tay chân của Cố Nghiêm Đình, ngờ đàn ông chỉ nhàn nhạt nàng một cái, tiện tay giơ lên, chiếc hộp rơi lòng bàn tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-1358-do-doi-cha-con.html.]
Cố Nghiêm Đình nắm c.h.ặ.t chiếc hộp, hiếm khi chút hình dung cảm giác của .
Tô Vãn băn khoăn như : “Không mở xem ?”
“Cô cần những chuyện …” Cố Nghiêm Đình nắm c.h.ặ.t chiếc hộp, “Giao dịch giữa chúng sẽ vì những hành vi mà đổi.”
“Cố tổng vẫn như , chuyện gì cũng nghĩ quá sâu xa.”
Tô Vãn chỉ chiếc hộp: “Chỉ là tiện tay mua thôi, nếu thích thì trả cho .”
“Nếu như , xin nhận.”
Tô Vãn cảm thấy Cố Nghiêm Đình lúc thật sự cổ hủ, đó khiến càng thấy những cảm xúc khác hiện lên mặt .
Vì thế : “ nghĩ sẽ thích, là cùng một bộ sưu tập với món mua cho Cố Yến.”
Nàng vẻ suy tư: “Chắc thể xem là… đồ đôi cha con?”
Cố Nghiêm Đình ngẩn .
vẫn động tác gì.
Tô Vãn cảm thấy Cố Nghiêm Đình thật sự thẳng thắn chút nào, rõ ràng ngón tay dùng sức, nhưng vẫn mở xem.
Nàng cảm thấy chút phiền, trực tiếp đến mặt , giật chiếc hộp từ trong tay .
“Đưa tay .” Nàng với Cố Nghiêm Đình.
Cố Nghiêm Đình hôm nay mặc một bộ vest đen, áo sơ mi bên trong là màu trắng truyền thống, cả đều toát cảm giác quá mức nghiêm cẩn.
Khiến một cái liền cảm thấy dễ chọc.
Nghe Tô Vãn , chần chừ một lúc, vẫn đưa tay .
Tô Vãn mở hộp, lấy khuy măng sét từ bên trong , động tác nhanh nhẹn sửa sang cổ tay áo của , gỡ thẳng đôi khuy măng sét mà đàn ông tự chọn, bằng đôi mua cài lên.
Ánh sáng của viên hồng ngọc ánh đèn càng thêm lộng lẫy, một chút màu đỏ cổ tay áo khiến trong nháy mắt mang cho một cảm giác tương phản kỳ lạ.
Cũng khiến cả trở nên sống động hơn ít.
Tô Vãn sửa sang cổ tay áo: “Không tệ, khá .”
Quả thật cũng , tuy đàn ông lúc ở vấn đề của Cố Yến vẻ cổ hủ, nhưng nhan sắc luôn online, là một vẻ mang theo sự trầm .
Ánh mắt Cố Nghiêm Đình dừng cổ tay áo của .
Giống hệt với vệt màu đỏ tai Cố Yến, cảm giác cùng một bộ sưu tập, cùng một kiểu dáng, quả thật giống như “đồ đôi cha con” trong miệng Tô Vãn.