“Chát, chát, chát...”
Tên ngục nghiến răng quất mạnh, kinh ngạc phát hiện nam nhân thể nhẫn nhịn đến thế. Sau khi ba mươi roi kết thúc, phần da thịt của Ôn Như Ngôn còn chỗ nào nguyên vẹn, cả như bước từ vũng m.á.u. Máu tươi từ vết thương chảy xuống sũng cả quần, uốn lượn quanh mắt cá chân đọng thành một vũng đất.
Ôn Như Ngôn gần như mất ý thức. suốt quá trình đó, Tiêu Cảnh Dật hề một lời. Đợi đến khi ba mươi roi kết thúc , mới dậy, bước tới mặt Ôn Như Ngôn.
“... Cái c.h.ế.t đáng sợ, đáng sợ nhất là sống bằng c.h.ế.t,” Đôi mắt sâu thẳm của chút cảm xúc, “Dù là như , ngươi cũng nguyện ý thản nhiên đón nhận ? Huống hồ, Cô vẫn hề hứa sẽ tha cho ngươi.”
Ôn Như Ngôn nở nụ yếu ớt, giọng khản đặc: “Bệ hạ... là giữ lời.” Chỉ cần việc đến giờ vẫn g.i.ế.c , thể thấy hề tàn bạo như lời đồn đại.
“Bệ hạ, xin hãy g.i.ế.c thảo dân , như mới thể yên tâm.” Giọng yếu ớt như cánh bèo trôi dạt mặt hồ.
Ánh mắt Tiêu Cảnh Dật dừng l.ồ.ng n.g.ự.c đầy vết roi nhưng gầy yếu của . Một lúc lâu , mới khinh miệt một tiếng. Tiểu cung nữ thích những kẻ dáng , mà Ôn Như Ngôn hiện giờ thì chẳng gì gọi là cả. Dù lành , những vết sẹo cũng sẽ là vết thương bao giờ xóa nhòa cơ thể . Nói tóm , là xí.
“... Ban đầu Cô quả thực g.i.ế.c ngươi ngay lập tức,” Tiêu Cảnh Dật bình thản tiếp, “ giờ Cô đổi ý . Thay vì để ngươi c.h.ế.t khiến nàng mãi nhớ nhung, chẳng thà để ngươi sống, để nàng dần dần quên lãng.”
Ôn Như Ngôn thì mím môi. Tiêu Cảnh Dật lãng phí thêm thời gian với nữa.
Nga
“Ôn Như Ngôn, ngươi nên thấy may mắn,” Giọng Tiêu Cảnh Dật trầm thấp, “Cô chọc nàng giận, mà ngươi... cũng coi như điều.”
Ánh mắt thâm trầm, coi " " cùng cha khác gì, chỉ là thích tiểu cung nữ quá chú ý đến mà thôi. Huống hồ, cũng là nguyên nhân khiến Chu Hàm nhắm , dẫn đến việc tiểu cung nữ trúng tên. Nghĩ đến đây, ánh mắt Ôn Như Ngôn tuyệt đối thể gọi là thiện.
Ôn Như Ngôn trái thở phào nhẹ nhõm. Tuy cơn đau thấu xương tủy, nhưng nhạy bén nhận từ nét mặt giãn của Tiêu Cảnh Dật rằng Tô cô nương chắc hẳn còn gặp nguy hiểm tính mạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-1276-su-khoan-dung-cua-bao-quan.html.]
“Bệ hạ minh, thảo dân vô cùng sợ hãi.” Ôn Như Ngôn đầy m.á.u nhưng giọng điệu vẫn kính cẩn như .
Tiêu Cảnh Dật chút bằng con mắt khác. ... điều càng thêm chán ghét. Ánh mắt của tiểu cung nữ tồi, tên công t.ử bột thực chất là một kẻ thanh cao hiếm . Điều đó vô tình nổi bật lên sự tàn bạo, khát m.á.u của , trông chẳng giống chút nào.
Hắn dậy, chút ghét bỏ dặn dò tên ngục bên cạnh: “Bảo Tô đại nhân đích tới đón .”
Ánh mắt cuối cùng dừng Ôn Như Ngôn: “Thân thế của ngươi, cũng thể cho ông . Cô bao giờ sợ kẻ thách thức quyền uy, chỉ sợ kẻ tìm cái c.h.ế.t đủ nhiều thôi.”
Ôn Như Ngôn thể tin Tiêu Cảnh Dật định tha cho như . Hắn đột ngột ngẩng đầu, đầy kinh ngạc. Tiêu Cảnh Dật dậy chuẩn rời .
Hắn nhịn thốt lên: “Bệ hạ thật sự... nguyện ý tha cho thảo dân ?”
“... Là tạm thời thôi,” Khi đối diện với Tô Vãn, thần sắc của Tiêu Cảnh Dật luôn lạnh lùng như , “Nếu , bộ Tô phủ sẽ chôn cùng.”
Sắc mặt Ôn Như Ngôn càng thêm trắng bệch. Hắn mảy may nghi ngờ tính xác thực trong lời của Tiêu Cảnh Dật. Và lờ mờ cảm nhận ... nếu vì Tô cô nương, e rằng thật sự . Xem ... Thánh thượng thật sự nhất vãng tình thâm với Tô cô nương. Hắn quá tự phụ khi nghĩ rằng cuộc sống trong cung của nàng đầy rẫy hiểm nguy và tẻ nhạt, thực tế, Tô cô nương e rằng sớm Thánh thượng nâng niu trong lòng bàn tay.
Nếu ngay cả Thánh thượng cũng thể mang hạnh phúc cho Tô cô nương, thì e rằng chẳng ai . Khoảng cách giữa và Thánh thượng như trời với đất, lấy tự tin để nghĩ rằng cuộc sống bên ngoài cung nhất định sẽ hơn trong cung chứ?
Đầu óc Ôn Như Ngôn rối bời, vì quá đỗi kinh ngạc nên ngay cả câu đầy sát khí cuối cùng của Tiêu Cảnh Dật cũng thể dập tắt sự chấn động trong lòng . Cùng chung sự kinh ngạc và khó hiểu đó còn Chu Hàm, kẻ từ đầu đến cuối ở phòng giam đối diện.