Tiêu Cảnh Dật nhàn nhạt liếc , giọng điệu bình thản: “... Tần tướng quân thấy nóng ?”
Tần Lôi thấy nóng, chỉ thấy hãi hùng. Tuy nên cảm kích vì sự tin tưởng của Bệ hạ, nhưng một bí mật kinh thiên động địa như Bệ hạ tiết lộ dễ dàng, khiến cảm thấy áp lực và nguy hiểm tột cùng. Hắn dám ý kiến gì, trầm giọng hỏi: “Bệ hạ nghi ngờ... Ôn Như Ngôn cấu kết với của tiền triều?”
Vụ ám sát mới trôi qua lâu, những kẻ đó liên tục hành động, chẳng qua là ... Tần Lôi cúi đầu thấp hơn nữa. Tin tức quá chấn động, cảm thấy như đang lưỡi d.a.o, thể Bệ hạ g.i.ế.c bất cứ lúc nào.
“Hắn ý đó Cô rõ, nhưng kẻ nào dám đụng đến của Cô, cái giá trả là gì.” Tiêu Cảnh Dật Tần Lôi: “Việc lục soát trong thành thế nào ?”
“Sau khi nương nương mất tích, thần lệnh đóng tất cả cửa thành, nhưng kỳ lạ là vẫn tìm thấy manh mối khả nghi nào...” Nói đến đây cũng thấy lạ, với tốc độ phản ứng của họ, nương nương tuyệt đối thể đưa khỏi cung, nhưng cả hoàng thành lục soát hai mà vẫn thấy .
Nga
“Lui xuống ,” Tiêu Cảnh Dật , “Nếu Cô đoán lầm, Cô tìm họ thì họ cũng sẽ chủ động tìm Cô thôi.”
Tần Lôi nhận lệnh, vài bước : “Ôn đại nhân vẫn đang ở ngoài cung...”
“Bảo lão cút về .” Giọng Tiêu Cảnh Dật lạnh lùng, nhưng Tần Lôi sự giận dữ trong đó. Hắn dám nán lâu, vội vàng bước ngoài.
Tiêu Cảnh Dật một trong Ngự thư phòng trống trải, ánh mắt vô thức dừng chiếc đèn quýt nhỏ đặt bàn. Chiếc đèn để vài ngày, lớp vỏ ngoài còn mọng nước như mà trở nên khô héo. Nến bên trong sai mấy , hiện tại vẫn đang cháy âm ỉ. Đèn vẫn còn đây, nhưng thì thấy .
Tiêu Cảnh Dật cảm thấy n.g.ự.c nhói đau, chứng đau đầu quen thuộc ập đến. Hắn nén đau, phất tay một cái, chén bàn rơi xuống đất vỡ tan tành. Một lúc lâu , cơn đau đột ngột mới dần tan biến. Hắn mệt mỏi tựa lưng ghế, hít thở nặng nề. Sau khi nếm trải hương vị của một bình thường, việc đối mặt với bóng tối thô bạo và đáng ghét một nữa khiến ánh mắt Tiêu Cảnh Dật trở nên u ám. Cái lạnh lùng và tàn nhẫn của dường như bắt đầu trỗi dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-1249-bi-mat-than-the.html.]
Hắn đó lâu, cho đến khi đèn đuốc trong cung thắp sáng. Lý Phúc ngoài cửa nuốt nước miếng, run rẩy gõ cửa, qua khe cửa mở hé, giọng nhỏ rí: “... Bệ, Bệ hạ, trời tối , dùng bữa ạ?”
Tiêu Cảnh Dật như một con rối gỗ cứng đờ, dường như lúc mới dần khôi phục tri giác. Hắn khẽ nâng mí mắt, giọng khàn đặc: “... Cút.”
Lý Phúc , vuốt n.g.ự.c trấn an trái tim đang đập loạn xạ, cố khuyên: “Bệ hạ... nếu Tô cô nương chịu ăn cơm, chắc chắn nàng cũng sẽ lo lắng lắm.” Lão sợ đ.á.n.h, nên xong câu liền yên tại chỗ, dám tiến lên.
Ánh mắt Tiêu Cảnh Dật vô hồn. Một lúc lâu , ngay khi Lý Phúc tưởng rằng sẽ bảo lão cút thật xa như khi, thì bực bội : “... Truyền thiện.”
Lý Phúc kinh ngạc một cái, lập tức cúi đầu. Tô cô nương... hóa thực sự quan trọng với Bệ hạ đến thế ? Lão nhớ lúc Tô Vãn còn ở đây, Bệ hạ tuy tính tình vẫn nhưng thu liễm hơn nhiều, dường như tỏ quá tàn bạo mặt nàng. Ngay cả đám cung nữ thái giám cũng dễ thở hơn hẳn. Nghĩ đến đây, lão khỏi chạnh lòng. Từ nghèo sang giàu thì dễ, từ giàu về nghèo mới khó. Nương nương ơi! Người mau trở về !
Ngự thiện phòng nhanh ch.óng chuẩn một bàn thức ăn. Lý Phúc lưng Tiêu Cảnh Dật gắp thức ăn, nhưng thấy chỉ ăn vài miếng sai dọn . Lý Phúc dám khuyên thêm, lão đang cân nhắc xem nên lẳng lặng lui ngoài để tránh Bệ hạ ngứa mắt . Đang lúc do dự, đột nhiên thấy một tiểu thái giám hớt hải chạy . Hắn hoảng loạn quỳ sụp xuống đất, cúi đầu nhanh: “Bệ hạ! Thị vệ ngoài cung báo rằng... rằng...”
“Nói rằng Ôn đại nhân ngất xỉu ở ngoài cung ạ!”
Sắc mặt Tiêu Cảnh Dật chút đổi, liếc tiểu thái giám đang quỳ: “... Bảo của Thái y viện xem.”