Nếu , cũng chẳng đến mức vội vã chạy tới chất vấn nàng như .
Tô Vãn dứt khoát kéo Tiêu Cảnh Dật thẳng trong phòng. Tiêu Cảnh Dật nàng gì, nhưng cuộc trò chuyện , tư duy của dần trở nên minh mẫn hơn, lẳng lặng bước theo .
Nguyên Bảo, tiểu cung nữ ngày thường đầu óc mấy linh hoạt, nhưng gặp chuyện loại phản ứng cực nhanh. Thấy nương nương kéo Bệ hạ nội thất, nàng vô cùng cơ trí mà đóng c.h.ặ.t cửa .
Li Nô từ xa thấy Tiêu Cảnh Dật tới, định theo để "dán dán" với đại thì đóng cửa ngay mũi. Nó chút thẹn quá hóa giận, gầm gừ với Nguyên Bảo hai tiếng.
Nguyên Bảo từ lâu còn sợ con hổ con nữa, nàng cũng hiểu con hổ hiểu tiếng , bèn trực tiếp thở dài một , nghiêm túc : “Đừng quấy rầy Bệ hạ và nương nương, nếu nương nương sẽ thích ngươi nữa .”
Li Nô khịt mũi coi thường. Ai thèm phụ nữ thích chứ? trong lòng sợ Tô Vãn ghét thật, nó bèn ngạo kiều ngẩng cao đầu, vẫy vẫy đuôi, kiêu ngạo bỏ .
Nguyên Bảo lẩm bẩm: “Ngươi đừng giả vờ, càng giả vờ càng đáng yêu.”
Động tác của Li Nô khựng , hổ chạy biến.
Tô Vãn kéo Tiêu Cảnh Dật nội thất, ấn xuống giường. Thấy phản kháng, nàng cũng xuống bên cạnh: “Được , Bệ hạ giờ thể chứ?”
Tiêu Cảnh Dật hiểu ý nàng: “Nàng Cô cái gì?”
“Thì về chuyện của Bệ hạ ,” Tô Vãn cởi giày, hai chân co lên giường, ôm lấy đầu gối Tiêu Cảnh Dật, dáng vẻ như một thính giả nghiêm túc, “ nếu Bệ hạ thì thôi, cũng . Hay là Bệ hạ chuyện của ? Ta thể kể cho .”
Tiêu Cảnh Dật đôi bàn chân trắng nõn nà đang khẽ cử động mắt . Trầm mặc một lúc, mới khó khăn mở lời: “... Kể chuyện của nàng xem.”
“Chuyện của ...” Tô Vãn nghiêng đầu , nhanh ch.óng kết hợp trải nghiệm của và nguyên , một cách khái quát: “Chuyện của chắc chắn ly kỳ bằng Bệ hạ . Thật cũng giống như những gì Bệ hạ điều tra thôi, đại loại là cha mất sớm, đưa về nhà khác con dâu nuôi từ bé, chịu chút ngược đãi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-1241-qua-khu-dau-thuong-cua-bao-quan.html.]
“Ngược đãi?” Tiêu Cảnh Dật dù cuộc sống của nàng , nhưng ngờ đến mức ngược đãi.
“ ,” Tô Vãn gật đầu, nhớ một chút chuyện của nguyên , “Ví dụ như trời sáng dậy việc, cả ngày ăn đủ no, hở chút là đ.á.n.h c.h.ử.i.”
“Dù thì cũng nhiều lắm,” Tô Vãn nhịn nở nụ với Tiêu Cảnh Dật, “Cuộc sống hiện tại so với đúng là một trời một vực, cho nên những chuyện Bệ hạ lo lắng, thật sự để tâm.”
“Ta thể trách tội Bệ hạ chứ?”
“Huống hồ... Tuy thế hạ thấp đẳng cấp của Bệ hạ, nhưng Bệ hạ so với vị hôn phu cũ của đúng là khác biệt một trời một vực,” Tô Vãn cảm thấy cần bồi thêm một nhát, bèn thêm: “Ngay cả Ôn Như Ngôn mà quen ngoài cung cũng bằng Bệ hạ một sợi tóc.”
“Gặp Bệ hạ chính là vận may lớn nhất đời !” Giọng điệu Tô Vãn nhẹ nhàng, chút gượng ép.
Tiêu Cảnh Dật trầm mặc hồi lâu. Ngay khi Tô Vãn tưởng rằng màn nịnh nọt lấy lòng tin của tên bạo quân, thì lạnh lùng hỏi: “Nhà chồng cũ của nàng thật sự đối xử với nàng như ?”
Tô Vãn ngẩn , ngờ suy nghĩ của Tiêu Cảnh Dật vẫn còn dừng ở màn "ôn nghèo kể khổ" của nàng. Thấy vẻ để tâm, trong lòng nàng nảy ý định trút giận cho nguyên chủ, bèn vén tay áo lên.
Nga
Bộ cung trang điểm tiện lợi là ống tay áo rộng, chỉ cần vén nhẹ là lên tận khuỷu tay. Tiêu Cảnh Dật hoa mắt, kịp hiểu nàng định gì thì một cánh tay trắng như tuyết đưa mặt.
Cảm giác khô nóng quen thuộc dâng lên, Tiêu Cảnh Dật cảm thấy cổ họng khô khốc, cánh tay mắt, chậm rãi hỏi: “... Ý gì đây?”
Tô Vãn đưa cánh tay sát mắt hơn: “Người xem, tay vẫn còn vết sẹo , lúc vết thương còn lớn hơn, cung mấy tháng mới lành chút ít.”
Ánh mắt Tiêu Cảnh Dật dừng nơi nàng chỉ. Trên cánh tay trắng ngần như tuyết, một vết sẹo hình trăng khuyết dài một đốt ngón tay hiện rõ mồn một.