Vân Tề quát: “Vương Cẩu! Loại như ngươi xứng với Minh Nguyệt!”
Lâm Nguyên cũng phụ họa: “Mẹ kiếp! Muốn cướp Minh Nguyệt thì bước qua xác !”
Minh Nguyệt sợ hãi trốn lưng hai bọn họ.
Vân Tề và Lâm Nguyên vốn là những công t.ử nhà giàu trói gà c.h.ặ.t, mới chắn phía đám tay sai vạm vỡ phía Vương Cẩu đ.ấ.m cho mỗi một phát ngã gục.
Tô Vãn mà nỡ .
Thật sự tưởng hùng cứu mỹ nhân là chuyện dễ dàng ? Không tiền quyền thì chỉ nước ăn đòn thôi.
Thấy Minh Nguyệt lóc đáng thương, nàng cũng cảm thấy mỹ nhân mà gả cho một gã đầu heo thì quả thực quá đáng tiếc.
Vì thế nàng lén kéo tay Tiêu Cảnh Dật: “Tướng công, chúng cứu Minh Nguyệt cô nương ?”
Tiêu Cảnh Dật đối với chuyện mắt chẳng chút hứng thú nào, thậm chí còn cảm thấy Minh Nguyệt bắt cũng , đỡ để tiểu cung nữ suốt ngày cứ thấy mỹ nhân là rời mắt .
Vì thế lạnh lùng Tô Vãn: “…… Không .”
Tô Vãn cũng ngạc nhiên khi Tiêu Cảnh Dật trả lời như .
nàng còn kịp gì thêm thì gã Vương Cẩu mặt to tai lớn đột nhiên sang chằm chằm nàng.
“Nha! Đây là tiểu nương t.ử nhà ai thế ? Không ngờ hai gã cũng chơi thật, đại mỹ nhân như Minh Nguyệt mà còn mang theo một gương mặt lạ lẫm thế .”
Ánh mắt Vương Cẩu ngừng dừng mặt và n.g.ự.c Tô Vãn, đặc biệt là cái chằm chằm n.g.ự.c nàng quá mức lộ liễu khiến Tô Vãn cảm thấy buồn nôn.
Sắc mặt Tiêu Cảnh Dật tối sầm .
Trước đó, bạo quân bao giờ nghĩ tới sẽ kẻ to gan lớn mật đến mức dám đùa giỡn Quý phi của .
Nga
Tô Vãn vốn định khuyên Tiêu Cảnh Dật cứu , nhưng lúc Vương Cẩu sỉ nhục , nàng lập tức vội nữa, chỉ mở to đôi mắt đẫm lệ về phía Vương Cẩu, chỉ tay : “Tướng công, bắt nạt .”
Tiêu Cảnh Dật lạnh một tiếng, ánh mắt gã lợn béo vô cùng khó coi.
Khổ nỗi gã Vương Cẩu còn bồi thêm một câu: “Tướng công? Không ngờ cô nương là chồng? Có chồng cũng , chơi đùa mới hương vị khác biệt.”
“Hay là thế , ngươi bỏ gã tướng công vô dụng , theo tiểu thứ mười bốn, bảo đảm cho ngươi ăn sung mặc sướng.”
Vương Cẩu căn bản chẳng thèm để ý đến nam nhân bên cạnh Tô Vãn.
Cha là trọng thần trong triều, quen thói ức h.i.ế.p dân lành, cướp bóc phụ nữ, chẳng thấy việc cướp vợ khác gì là sai trái.
“Còn ngây đó gì, xử lý hết cho trẫm.” Giọng Tiêu Cảnh Dật lớn, nhưng đủ để tất cả mặt đều thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-1224-nguoi-xong-doi-roi.html.]
Tô Vãn Vương Cẩu với ánh mắt đầy thương hại: “Ngươi xong đời .”
Vương Cẩu vẫn đại họa sắp giáng xuống đầu, dâm đãng: “Mỹ nhân, mà xong , lợi hại lắm đấy, nàng thử một chút ?”
Lâm Nguyên và Vân Tề đều ngã mặt đất, họ định lên cứu Minh Nguyệt thì đám tay sai dạy cho một bài học bằng nắm đ.ấ.m vô tình.
Hai đang lo lắng, hận thể liều mạng với đám tay sai thì đột nhiên cảm thấy mắt tối sầm .
Chỉ trong vài nhịp thở, con thuyền nhỏ đột nhiên xuất hiện năm sáu hộ vệ mặc đồ đen kịt.
Họ vững nhanh ch.óng giải quyết xong đám tay sai.
Vương Cẩu càng t.h.ả.m hơn, Ám Nhất đè quỳ rạp xuống mặt Tiêu Cảnh Dật.
“Chủ nhân, nên xử trí thế nào?” Ám Nhất cúi đầu, quỳ một gối xuống đất.
Ra ngoài cung, họ sẽ gọi Tiêu Cảnh Dật là Bệ hạ, mà gọi là “Lão gia” hoặc “Chủ nhân”.
Vương Cẩu kịp đề phòng ấn ngã xuống đất, mặt va chạm mạnh với boong tàu đau điếng.
Hắn nhịn c.h.ử.i bới ầm ĩ: “Thật to gan! Có giỏi thì thả ! Các ngươi là ai ? Ta là con trai của Tả Thị lang Vương Úy! Các ngươi ai dám đụng đến !”
Ánh mắt Tô Vãn càng thêm thương hại.
Vân Tề và Lâm Nguyên lộ vẻ khó xử, nhà họ chỉ tiền, gặp kẻ quyền thế như vẫn lép vế, thậm chí dám đắc tội quá sâu.
Họ Tiêu Cảnh Dật với ánh mắt khát cầu áy náy.
Khát cầu Tiêu Cảnh Dật thì cho trót, áy náy vì khiến đắc tội với quan viên đương triều.
“Chàng xem nên xử trí thế nào?” Tô Vãn nắm lấy tay áo Tiêu Cảnh Dật.
Sắc mặt Tiêu Cảnh Dật càng bình tĩnh thì càng đáng sợ.
Hắn vỗ vỗ mu bàn tay Tô Vãn như để trấn an: “Đừng sợ, vi phu một lát sẽ .”
Tô Vãn ngờ nhập vai nhanh thế, từ ca ca sang tướng công chỉ trong một con thuyền hoa.
Hắn dậy khỏi chỗ , chậm rãi đến mặt Vương Cẩu đang mồ hôi đầm đìa.
Tiêu Cảnh Dật liếc thanh kiếm bên hông Ám Nhất, rút và chút lưu tình c.h.é.m xuống.