Tô Vãn thật cẩn thận xoay từ ngựa xuống, đầu tiên là thoáng qua Tiêu Cảnh Dật, phát hiện tạm thời trở ngại liền bắt đầu tìm kiếm trong túi vải đeo lưng ngựa.
Con ngựa là ái mã của Tiêu Cảnh Dật, nhưng bởi vì từ đến nay khi săn thú chỉ thích đơn đả độc đấu, bởi ngựa sẽ chở một ít công cụ tương đối gọn nhẹ, để phòng ngừa ngoài ý .
Tô Vãn từ túi vải đeo lưng ngựa tìm gậy đ.á.n.h lửa, còn một ít t.h.u.ố.c kim sang, thế mà còn một túi da trâu nhỏ xíu, bên trong là rượu mạnh.
Có rượu gậy đ.á.n.h lửa, Tô Vãn nhẹ nhàng thở .
Nàng sờ sờ Ô Truy, cẩn thận : “Ngươi ở chỗ canh chừng Tiêu Cảnh Dật, nhặt chút củi lửa.”
Cũng may trong rừng thứ khác nhiều lắm, cành cây khô khốc nhiều nhất, Tô Vãn cũng dám rời Tiêu Cảnh Dật quá xa, nhanh liền góp nhặt một đống củi đốt.
Nàng kẻ ngốc, nhanh liền lợi dụng gậy đ.á.n.h lửa đốt một đống lửa, cảm thấy độ ấm của ngọn lửa , lúc mới cảm thấy trong lòng an tâm ít.
Ngay đó, nàng bảo Ô Truy trực tiếp xuống đất, gian nan kéo Tiêu Cảnh Dật từ ngựa xuống, đặt dựa gốc cây lớn bên cạnh đống lửa.
Nàng cầm t.h.u.ố.c kim sang, do dự một chút, trực tiếp cởi quần áo Tiêu Cảnh Dật, phát hiện vết thương chủ yếu của ở vai trái, nơi móng vuốt cào là bốn vết thương sâu hoắm, vì kịp thời xử lý, mép vết thương lật ngoài, m.á.u chảy sớm ướt quần áo lưng .
Bởi vì động tác của Tô Vãn, những vết thương nửa điểm đều dấu hiệu khép tức khắc chảy m.á.u ngoài.
Tô Vãn dậy, từ bên yên ngựa lấy túi nước, do dự một chút, trực tiếp đổ nước xuống vết thương để rửa sạch.
Thấy vết m.á.u vết thương miễn cưỡng rửa sạch, nàng lúc mới thu hồi túi nước chỉ còn một chút nước, đó nhanh ch.óng đổ đều t.h.u.ố.c kim sang lên vết thương.
Thuốc bột rắc xuống, vết thương tức khắc chảy m.á.u nữa.
Tô Vãn nhẹ nhàng thở , trực tiếp xé mở áo trong của quấn quanh vết thương lưng Tiêu Cảnh Dật.
Chiếc áo rách nát nàng khoác lên .
Cũng may tối nay nàng cũng xem như ăn cơm, hiện tại cũng đói bụng.
Số nước còn nàng mạnh mẽ bẻ miệng Tiêu Cảnh Dật đổ cho một ngụm.
Tô Vãn chút yên tâm thể Tiêu Cảnh Dật, rốt cuộc bạo quân vẫn luôn bệnh đau đầu, tuy rằng sự trị liệu của nàng đỡ ít, nhưng chung quy vẫn khỏi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-1206-dem-rung-sau-nang-cham-soc-bao-quan-sot-cao.html.]
Nga
hiện tại cũng biện pháp nào hơn, chỉ hy vọng ám vệ của Tiêu Cảnh Dật thắng lợi đó nhanh ch.óng tìm đến đây .
Gió đêm se lạnh, tuy rằng đống lửa sưởi ấm, nhưng áo ngoài dày nặng của Tiêu Cảnh Dật con hổ xé nát, cũng may chiếc váy hồng nhạt nàng còn tính rắn chắc và rộng rãi.
Tô Vãn cởi áo ngoài của , chỉ còn trung y trắng như tuyết, trực tiếp đem bộ quần áo bộ khoác lên Tiêu Cảnh Dật.
Bởi vì lưng vết thương, nàng dứt khoát Tiêu Cảnh Dật trực tiếp lấy đùi nàng gối đầu, để giữ ở tư thế nghiêng.
Làm xong hết thảy, nàng chút mệt mỏi dựa cây nhắm mắt , chuẩn nghỉ ngơi một lát.
Cởi quần áo nàng cảm thấy chút lạnh, nhưng hiện tại rõ ràng là Tiêu Cảnh Dật, bệnh nhân , càng thêm quan trọng, thêm còn đống lửa sưởi ấm, cũng tính thể chịu đựng .
Tô Vãn dựa cây mơ mơ màng màng ngủ một giấc.
Nửa đêm nàng cảm thấy đùi một mảnh cực nóng, nhắm mắt sờ qua thì chỉ sờ đến một cái đầu độ ấm cực cao.
Nàng trong lòng cả kinh, mở to mắt dựa ánh lửa , mặt Tiêu Cảnh Dật thế mà nổi lên vẻ ửng hồng bình thường.
Tình huống khiến nàng lo lắng nhất vẫn là xảy , Tiêu Cảnh Dật thế mà sốt cao.
Tô Vãn cầm lấy túi da trâu vẫn luôn đặt bên , xé một mảnh váy xuống dùng rượu thấm ướt, đó lau mặt, cổ, và .
Bởi vì quần áo cản trở chút dễ lau, nàng chỉ thể theo cổ áo thò tay miễn cưỡng lau một chút.
Cứ thế lặp lặp nhiều , một túi rượu đều sắp nàng dùng hết, lúc mới cảm thấy độ ấm Tiêu Cảnh Dật giảm xuống một ít.
Nàng thở phào nhẹ nhõm, đem mảnh vải ướt át trực tiếp đặt trán Tiêu Cảnh Dật, dựa cây cố gắng chống đỡ khuôn mặt .
Ngày xưa, khi Tiêu Cảnh Dật xuất hiện mặt nàng hình tượng luôn chút uy nghiêm.
Một cái miệng cũng luôn những lời khắc nghiệt uy h.i.ế.p khác, nhưng giờ khắc , vẻ chút quá mức yếu ớt.
Sắc mặt chút trắng bệch, môi mỏng thế mà còn vì sốt cao mà nổi da, ngay cả mày cũng nhíu c.h.ặ.t.