Nói cũng , nàng cũng dối!
Tiêu Cảnh Dật im lặng một lát, cảm thấy lời Tô Vãn cũng lý.
“... Vậy nên? Nếu Lý Phúc bảo ngươi mặc thì ngươi mặc, là... Trẫm xứng để xem?”
Cái đàn ông đúng là hẹp hòi hết chỗ !
Tô Vãn cạn lời tập.
Nàng nghiêm túc Tiêu Cảnh Dật: “Bệ hạ xem gì cũng , nô tỳ chỉ là một tiểu cung nữ thôi mà.”
Bị nghi ngờ hết đến khác, Tô Vãn cũng bắt đầu nổi nóng.
“... Ngươi đang giận đấy ?”
Tô Vãn mặt : “Nô tỳ dám.”
Dù là ở tiền triều hậu cung, chẳng ai dám trưng bộ mặt đó với Tiêu Cảnh Dật, cũng bao giờ gặp ai dám giở tính trẻ con như mặt .
Nếu là khác, Tiêu Cảnh Dật chắc chắn lệnh cho lôi ngoài đ.á.n.h c.h.ế.t từ lâu.
hiểu , khuôn mặt nàng, thấy chút quen thuộc, nếu thật sự cho lôi xuống đ.á.n.h hai mươi đại bản, tiểu cung nữ sẽ hận đến mức nào.
“... Được , là Trẫm trách lầm ngươi.” Tiêu Cảnh Dật chỉ thể đến thế.
Hai ngây đó một hồi lâu.
Thôi , tên bạo quân mà câu đó thì chắc cũng là giới hạn của .
Nếu còn căng nữa thì khi phản tác dụng.
Vừa nàng mặc đồ mỏng, lúc vận động nữa nên bắt đầu thấy lạnh thật.
Nàng bất giác rùng , ôm lấy cánh tay nhỏ giọng : “... Bệ hạ còn xem nữa ạ? Nô tỳ thấy lạnh.”
“Lạnh?”
Tiêu Cảnh Dật hình cường tráng, dù là mùa đông cũng bao giờ thấy lạnh.
Tiểu cung nữ đúng là quá kiều khí.
“Lạnh thật mà,” Tô Vãn diễn kịch nãy giờ, thấy cứ như khúc gỗ, trong lòng thầm khẳng định tên chắc chắn là “trai tân”, nàng chớp chớp mắt, đ.á.n.h bạo vươn tay nắm lấy tay Tiêu Cảnh Dật, “Thật sự lạnh.”
Bất ngờ tiểu cung nữ nắm tay, Tiêu Cảnh Dật ngạc nhiên.
ngay đó, cảm nhận bàn tay của nàng còn lạnh hơn cả lòng bàn tay .
Tay quanh năm lạnh, khi tiểu cung nữ nắm lấy, cảm thấy lòng bàn tay nàng vẫn còn chút ấm, điều khiến khỏi ngẩn ngơ.
“Gan lớn thật đấy, sợ Trẫm c.h.ặ.t t.a.y ngươi ?”
Tô Vãn: “... Ưu điểm lớn nhất của nô tỳ chính là gan lớn ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-1200-nu-hon-cua-bao-quan.html.]
“... Ngươi đang gì ?”
Dù ăn thịt heo thì cũng thấy heo chạy, Tiêu Cảnh Dật đương nhiên hiểu hành động của Tô Vãn ý nghĩa gì.
“Nắm tay Bệ hạ ạ?” Tô Vãn ngước mắt .
Tiêu Cảnh Dật khựng , cảm thấy tiểu cung nữ quả thực là gan to bằng trời.
Sắc mặt trầm xuống, một cánh tay mạnh mẽ trực tiếp ôm lấy vòng eo thon gọn của Tô Vãn.
Ngay đó, khi Tô Vãn còn kịp phản ứng, một nụ hôn nồng cháy ập xuống.
Hắn giống như một con dã thú đang c.ắ.n xé con mồi, điên cuồng tàn phá đôi môi nàng chút quy luật. Tô Vãn chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, đôi môi cũng truyền đến một cơn đau nhói.
Nụ hôn của Tiêu Cảnh Dật lạnh lẽo sâu thẳm, khiến nàng cảm thấy cả như xâm chiếm .
Vì quá cao lớn nên khi cúi xuống hôn nàng, chỉ cúi đầu mà cánh tay còn dùng lực để nhấc bổng Tô Vãn lên.
Có lẽ vì hôn quá nồng nhiệt nên cánh tay eo nàng càng lúc càng siết c.h.ặ.t, cả nàng ép đến mức ngả rạp .
Nga
“Ưm ——”
Trong lúc ý loạn tình mê, Tô Vãn cảm thấy chân hẫng hụt, Tiêu Cảnh Dật bế thốc nàng lên như bế một đứa trẻ.
Lực đạo môi hề giảm bớt, ngược càng thêm rực cháy.
Tô Vãn tuy chút thể lực nhưng so với bạo quân, khi cảm thấy sắp nghẹt thở đến nơi, nàng cuối cùng nhịn mà đẩy đẩy vai Tiêu Cảnh Dật.
“Ưm... ưm.”
Tiếng rên rỉ nhỏ bé đầy kiều mị phát từ miệng nàng.
Tiêu Cảnh Dật chút mất kiên nhẫn, khi rời môi, giọng trở nên trầm khàn và đầy gợi cảm: “... Đừng cử động.”
Nói xong, định cúi xuống hôn tiếp.
Tô Vãn khó khăn lắm mới cơ hội hít thở, vội vàng giơ tay chống lên vai : “... Chờ, chờ một chút.”
Hốc mắt nàng đỏ hoe, đuôi mắt còn vương chút lệ quang, trông vô cùng yếu đuối đáng thương, đôi môi đỏ mọng hé mở hổn hển hít khí.
“Chờ? Trẫm bao giờ chờ đợi là gì.”
Ngươi “ăn chay” hơn hai mươi năm , lời mà cũng dám ?
Tiêu Cảnh Dật lệ quang trong mắt nàng, tưởng nàng hối hận: “... Hay là, Trẫm chạm , ngươi ?”
Tô Vãn nào dám ?
Cái tên là một tên “xử nam” nóng nảy, nếu nàng , khi tưởng nàng vấy bẩn sự trong trắng của , bắt nàng dâng đầu lên tạ tội mất.