Bên ngoài thì cung kính, thực chất giống như một con báo săn đầy hoang dã.
Nữ t.ử như , quả thực thế gian hiếm thấy.
Điệu múa kiếm sắc lạnh cũng thực sự .
Chính Tiêu Cảnh Dật cũng nhận , khi dáng vẻ múa kiếm của Tô Vãn, trong mắt là sự tán thưởng.
Kết thúc điệu múa, Tô Vãn ôm kiếm hành lễ với Tiêu Cảnh Dật: “Bệ hạ thấy nô tỳ đạt yêu cầu ?”
Nàng hiên ngang giữa phòng, ánh nến lung linh, đôi mắt như chứa cả bầu trời . Tiêu Cảnh Dật rũ mắt rượu trong chén, im lặng một lát mới trả lời: “... Kiếm vũ tuy , nhưng Trẫm dường như bảo ngươi múa kiếm.”
Nàng ngay Tiêu Cảnh Dật sẽ dễ dàng tha cho nàng mà!
“Vậy Bệ hạ xem gì ạ?” Tô Vãn thực sự tên bạo quân định bày trò gì nữa.
“Tiệc tối nay họ nhảy cái gì, ngươi nhảy cái đó.”
Hừ.
Cái đồ cẩu nam nhân, bảo nhảy là nhảy thì nàng còn mặt mũi gì nữa.
“Nhảy thì , nhưng thưa Bệ hạ, nô tỳ thể đưa một yêu cầu ?” Tô Vãn .
“Yêu cầu gì? Nói Trẫm xem.”
Tô Vãn nghĩ đến cuộc sống tự do tự tại khỏi cung, chút nhớ nhung.
“Nô tỳ ngoài cung chơi.” Lời thể coi là đại nghịch bất đạo.
Tiêu Cảnh Dật lạnh một tiếng, tức khắc nghĩ tới Ôn Như Ngôn, con trai của Ôn Hạ Khâm.
“... Trẫm chuẩn tấu.”
Hắn thực sự tiểu cung nữ vì cung mà thể đến mức nào.
Mắt Tô Vãn sáng rực lên.
Vì chơi mà hy sinh chút sắc tướng thì là gì?
Dù cũng là lão phu lão thê, Tiêu Cảnh Dật chính là bạn trai nhà , nàng cũng chẳng thiệt mà sợ.
Tô Vãn ngước mắt mỉm với Tiêu Cảnh Dật, theo tiếng sênh ca u uẩn từ bên ngoài vọng , nàng khẽ nhón chân.
Tiêu Cảnh Dật ban đầu còn hiểu nàng định gì, nhưng thấy nàng khẽ bước tới một bước, đôi giày thêu bách hoa liền rời khỏi chân, lộ đôi bàn chân ngọc trắng ngần.
Hắn siết c.h.ặ.t chén rượu, nhấp một ngụm, dáng vẻ khiêu vũ của Tô Vãn, trong lòng hiểu dâng lên một nỗi bực bội.
Nàng nhảy điệu múa , cũng chỉ vì khỏi cung mà thôi.
Tô Vãn Tiêu Cảnh Dật đang nghĩ gì, vòng eo nàng uốn lượn theo tiếng nhạc. Khác với điệu múa kiếm mạnh mẽ, điệu múa nàng giống như một làn khói, một nhành liễu rủ.
Thân hình mềm mại xương xoay tròn, bay lượn mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-1198-dieu-mua-do-ruc-duoi-anh-nen.html.]
Tô Vãn vốn là thích khiêu vũ, cũng ai chê nàng nhảy , nhưng khi ngước mắt qua, Tiêu Cảnh Dật vẫn giữ nguyên vẻ mặt chút biến đổi, cứ như thể nàng đang nhảy cho một khúc gỗ xem .
Tô Vãn chút phục.
Ngươi chủ động bảo nhảy cho ngươi xem, nghĩa là ngầm cho phép một chuyện, giờ trưng cái bộ mặt đó cho ai xem chứ?
Rõ ràng lúc mới bắt đầu khí còn khá , giờ lật mặt nhanh như lật bánh tráng.
Tâm tư đàn ông, đúng là kim đáy bể.
Dần dần, lửa giận trong lòng nàng cũng bốc lên, dù tên bạo quân cũng g.i.ế.c nàng, nàng cứ táo bạo thêm chút nữa thì ?
Vốn dĩ nàng còn thấy Lý Phúc bắt nàng y phục bên trong là cần thiết, giờ nghĩ , đó chẳng là thần binh lợi khí ?
Nàng tin Tiêu Cảnh Dật vẫn thể thờ ơ.
Nếu thì nàng mất mặt quá !
Tô Vãn xoay vài vòng mềm mại, tiến gần bàn của Tiêu Cảnh Dật hơn, ngón tay nàng đặt lên đai lưng, khẽ kéo một cái, bộ váy màu nguyệt bạch lập tức tuột xuống, lộ lớp sa y đỏ rực bên trong.
Ánh mắt Tiêu Cảnh Dật tối sầm .
Theo nhịp nhạc, lớp áo khoác ngoài của nàng như dòng nước chảy xuống sàn.
Lúc Tiêu Cảnh Dật mới rõ bên trong nàng mặc cái gì.
Chiếc yếm thêu uyên ương màu đỏ thẫm, chiếc quần lụa trắng mờ ảo, bên ngoài khoác lớp sa y đỏ rực bay phất phơ theo từng động tác xoay .
Giống như một làn khói đỏ, như chu sa mài thành huyết.
Xinh , quyến rũ đến cực điểm.
So với điệu múa kiếm lúc nãy cứ như là hai khác .
Theo điệu múa, ống tay áo lụa mỏng che nổi làn da trắng như tuyết của nàng.
Dưới lớp quần lụa mỏng manh, nàng thậm chí còn mặc một chiếc quần nhỏ kỳ lạ nhưng vô cùng khiêu gợi.
Tiêu Cảnh Dật mà lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
Vì cung mà ngay cả loại điệu múa cũng dám nhảy!
Hắn ném mạnh chén rượu trong tay, chiếc chén rơi xuống chân Tô Vãn phát tiếng “choảng”, rượu trong suốt b.ắ.n tung tóe lên mu bàn chân nàng.
“... Ngươi thực sự cung đến thế ?”
Nga
Tô Vãn ngơ ngác ngẩng đầu Tiêu Cảnh Dật.
Nàng lờ mờ cảm thấy diễn biến câu chuyện dường như chút gì đó sai sai.
Thấy vẻ mặt hoang mang của Tô Vãn, Tiêu Cảnh Dật bật dậy, chậm rãi bước tới mặt nàng.