Thần sắc Tiêu Cảnh Dật chẳng hề chút lay động nào.
Trơ mắt đại mỹ nhân sắp đ.á.n.h c.h.ế.t, Tô Vãn cảm thấy đáng tiếc.
Sau một buổi chiều cùng Tiêu Cảnh Dật học b.ắ.n cung, gan nàng lớn hơn ít. Thấy sắp lôi , vì tích chút âm đức cho bạn trai nhà , Tô Vãn đ.á.n.h bạo kéo vạt áo Tiêu Cảnh Dật.
“Chờ .”
Giọng nàng nhỏ, nhưng Lý Phúc gần đó rõ mồn một.
Sống lưng Lý Phúc cứng đờ, lão bắt đầu suy tính xem nên nhặt xác cho Tô Vãn thế nào !
Dám vuốt râu hùm! Tô Vãn sống nữa ?!
Muốn phát thiện tâm cũng lúc chứ! Thật sự tưởng tính tình Bệ hạ lắm ?!
Tô Vãn thực hẳn là vì thiện tâm, một mặt là tích đức cho Tiêu Cảnh Dật, mặt khác nàng thử xem giới hạn chịu đựng của bạo quân đối với nàng là đến mức nào.
Dựa sự hiểu ngắn ngủi về Tiêu Cảnh Dật, dù nàng phạm húy, dù xử trí nàng thì vì nàng tác dụng chữa trị cho , cũng sẽ nương tay, ít nhất là giữ mạng nhỏ.
Liều một phen, xe đạp biến thành xe .
Tô Tô dũng cảm, sợ khó khăn!
Trong lòng Tiêu Cảnh Dật đang bực bội vô cớ, đang định xử trí kẻ to gan lớn mật thì đột nhiên thấy Tô Vãn lên tiếng.
Ánh mắt lạnh lùng của lập tức quét qua Tô Vãn: “... Sao? Ngươi cầu tình?”
Lý Phúc sợ đến ngây !
Lão tiểu cung nữ gan lớn, nhưng ngờ lớn đến mức !
Đừng là Lý Phúc, ngay cả đám đại thần đang im phăng phắc cũng cảm thấy tiểu cung nữ chán sống .
Ngay cả Tần Lôi, chủ động dâng mỹ nhân còn chẳng dám mở miệng cầu tình, nàng lấy tư cách gì mà dám?!
Tầm mắt của xung quanh đều vô tình hữu ý đổ dồn Tô Vãn.
Tô Vãn tức khắc trở thành tâm điểm của buổi tiệc tối.
Đây tuyệt đối ý của nàng.
Tô Vãn chịu đựng những ánh mắt soi mói đó, chớp chớp mắt, nhỏ giọng : “... Nô tỳ chỉ là cảm thấy chút đáng tiếc.”
“Đáng tiếc?” Giọng Tiêu Cảnh Dật như chứa đầy băng giá, “... Ngươi thích xem đến thế ?”
Nói gì chứ, điệu múa là nhảy cho một nàng xem chắc?
Nga
Đám đang đây, ai là xem đến mức say mê , trừ cái tên bạo quân nghi là lãnh cảm ?
“Khụ,” Tô Vãn chút lấy lòng, đổi một cái chén sạch khác, thành thật rót đầy rượu đưa tới tay Tiêu Cảnh Dật, “Bệ hạ, nô tỳ thích xem mỹ nhân khiêu vũ, nô tỳ chỉ thấy mỹ nhân xinh thế mà c.h.ế.t thì uổng quá.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-1194-to-van-cau-tinh-bao-quan-ra-dieu-kien.html.]
Không thích?
Thế kẻ nào chớp mắt hả?
Tiêu Cảnh Dật lạnh một tiếng, chén rượu nàng rót: “... Trẫm lệnh cho ngươi tự uống hết chỗ .”
Tô Vãn thật sự thấy đàn ông âm dương quái khí hết chỗ , nhưng còn cách nào khác, ai bảo là hoàng đế chứ?
Bụng nàng đang đói, mắt cũng chẳng thèm chớp, trực tiếp đổ chén rượu miệng uống cạn.
“Nô tỳ uống xong .” Tô Vãn đẩy chén rượu về phía , hiệu thành nhiệm vụ.
Mồ hôi lạnh của Lý Phúc chảy ròng ròng.
Bệ hạ bảo ngươi uống là ngươi uống thật luôn hả?
Hồng Lăng vẫn đang phủ phục mặt đất run bần bật, Tô Vãn lén lút liếc một cái.
Nàng tưởng động tác của nhỏ, nhưng ngờ Tiêu Cảnh Dật vẫn luôn dán mắt nàng.
“Nhìn cái gì?”
“Nhìn mỹ nhân ạ.” Tô Vãn phản ứng thì câu tự động thốt ngoài.
Nàng vội vàng bịt miệng .
Tiêu Cảnh Dật nghiến răng, vươn tay bóp cằm nàng: “... Đẹp lắm ?”
Dù tại Tiêu Cảnh Dật để ý chuyện nàng ngắm mỹ nữ đến thế, nhưng bản năng tự bảo vệ trỗi dậy khiến nàng thốt lên theo phản xạ: “Không bằng Bệ hạ.”
Giọng nàng nhỏ, ngoại trừ Lý Phúc gần đó thì thứ tư nào thấy.
Lý Phúc trợn mắt há hốc mồm nàng một cái.
Sau khi nhận ánh mắt của Tiêu Cảnh Dật quét qua, lão vội vàng cúi đầu xuống.
Ánh mắt Bệ hạ thật đáng sợ!
Tiểu cung nữ ... quả thực là quá gan !
Dù lão cũng thấy nếu chỉ xét về ngoại hình thì Bệ hạ vượt xa nhiều , nhưng lời thốt từ miệng một tiểu cung nữ để so sánh với mỹ nhân đang múa, lưng Lý Phúc ướt đẫm mồ hôi.
Trước đây lão chỉ thấy tiểu cung nữ gan lớn, dễ Bệ hạ dọa sợ, nhưng giờ lão nghĩ nữa.
Nói những lời như thế mà Bệ hạ trách phạt, chẳng lẽ...
Chẳng lẽ trong cung sắp xuất hiện vị nương nương đầu tiên ?
Ý nghĩ táo bạo đến mức chính lão cũng thấy rùng , nếu cảnh cho phép, lão chắc chắn tự tát hai cái cho tỉnh táo .