Tô Vãn đặt gà nướng xuống đất, Li Nô lao đ.á.n.h chén sạch sành sanh chỉ trong chớp mắt. Nó ăn một cách cực kỳ hưởng thụ, miệng còn phát tiếng “chóp chép” ngon lành.
(Ngon quá! Hóa đây là gà nướng! Tuyệt vời!)
(Đồ ngon thế loáng cái hết !)
Sau màn “phong cuốn vân tàn”, Li Nô tại chỗ l.i.ế.m láp móng vuốt đầy thèm thuồng. Tô Vãn thì một phen vuốt ve hổ sướng tay.
trái ngược với niềm vui của nàng, triều đình, phụ của Ôn Như Ngôn – Lại bộ Thượng thư Ôn Hạ Khâm – đang cảm thấy hôm nay Bệ hạ dường như đang nhắm .
Ôn Hạ Khâm ngoài tứ tuần, tóc mai điểm bạc, gương mặt quanh năm chỉ giữ một biểu cảm duy nhất: Nghiêm túc. Ông là phái bảo thủ nổi tiếng trong triều, ai gì cũng chỉ phụ họa theo. Ngồi ở vị trí đó, ông cầu tiến mà chỉ mong công thành thoái. Thêm đó, Tiêu Cảnh Dật là vị bạo quân tâm tính thất thường, ông nghi kỵ nên cực kỳ cẩn trọng lời ăn tiếng , chỉ sợ một sơ sẩy sẽ chạm vảy ngược của bạo quân, liên lụy cả gia tộc.
Ông luôn , đến lúc mấu chốt sẽ phát biểu chính kiến, nếu cũng chỉ là đ.á.n.h thái cực, chỉ cứng rắn trong công việc chuyên môn của . Giống như khi, ông ở hàng đầu trong triều, giữa tâm bão nhưng vẫn lù lù bất động như núi Thái Sơn. Mặc cho Hộ bộ Thượng thư bên cạnh đang liều c.h.ế.t can gián: “Bệ hạ hậu cung trống trải, vẫn nên tuyển tú”.
Ông Thánh thượng vốn chán ghét nữ t.ử, chuyện liên quan đến mẫu Người là Văn Quý phi, nên ông chẳng buồn xen . Bởi lẽ hễ nhắc đến chuyện là sẽ kéo theo một loạt vấn đề như “kế thừa giang sơn”, “lập Hậu”, “chọn Thái t.ử”, thậm chí là “quá kế”, dẫn đến việc chia bè kết phái trong triều. Thánh thượng thường chỉ bọn họ cãi vã, xử t.ử vài quan viên nhỏ để răn đe, định tình hình một thời gian.
Ôn Hạ Khâm rũ mắt đó, vẻ mặt nghiêm nghị như đang suy nghĩ sâu sắc.
“Bệ hạ hậu cung trống trải! Thần thiết nghĩ, con nối dõi mới là trọng trung chi trọng! Xin Bệ hạ khôi phục tuyển tú, mở rộng hậu cung! Dù Bệ hạ thích, nhưng đây là đại sự để củng cố giang sơn, kéo dài huyết mạch hoàng thất ạ!”
Ôn Hạ Khâm vẫn bất động như gió. Theo lệ thường, Thánh thượng sắp g.i.ế.c gà dọa khỉ đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-1177-be-ha-nham-vao-on-dai-nhan.html.]
“Ôn ái khanh sắc mặt trầm , chắc hẳn trong lòng cao kiến, Ôn ái khanh thấy thế nào?”
Lời của Tiêu Cảnh Dật thốt , ngay cả vị quan đang hùng hồn can gián cũng ngẩn . Toàn bộ đại thần trong triều đều lặng lẽ dồn ánh mắt về phía Ôn Hạ Khâm. Lạ thật, Ôn đại nhân vốn chẳng bao giờ dính mấy chuyện , chẳng lẽ ông âm thầm đội từ lúc nào mà bọn họ ?
Ôn Hạ Khâm trong lòng căng thẳng, phạm gì mà Thánh thượng điểm danh. Ông chỉ đành đáp: “Bẩm Bệ hạ, chuyện thần thiết nghĩ nên lấy sở thích của Bệ hạ chuẩn. Con nối dõi tuy quan trọng, nhưng Bệ hạ còn trẻ, chuyện lùi vài năm cũng muộn, tóm là vội, vội ạ.”
Vẻ mặt ông tỏ nhẹ nhõm, nhưng lưng ướt đẫm mồ hôi.
Tiêu Cảnh Dật im lặng một lát, đôi mắt đen sâu thẳm chằm chằm đỉnh đầu đang cúi thấp của Ôn Hạ Khâm. Khi Ôn Hạ Khâm căng thẳng đến mức thở cũng loạn nhịp, mới mở lời: “... Ôn ái khanh cũng lý.”
Ôn Hạ Khâm trút gánh nặng thì hóa đây mới chỉ là bắt đầu. Thánh thượng bất kể thấy lời can gián nào cũng đều bồi thêm một câu: “Ôn ái khanh thấy ?”, “Ôn ái khanh nghĩ thế nào?”, “Trẫm cho rằng Ôn ái khanh hẳn là rõ nhất”...
Suốt cả buổi chầu, lưng Ôn Hạ Khâm ướt sũng. Lúc tan triều, xung quanh ông bỗng chốc trở thành vùng chân . Những triều đều là cáo già, ai cũng nhận hôm nay Bệ hạ đang nhắm Ôn Hạ Khâm nên chẳng ai dám gần. Ngay cả hảo hữu ông cũng đầy vẻ thương hại và đồng tình, định tiến lên ánh mắt của Ôn Hạ Khâm ngăn .
Ông thở dài, đầu óc rối bời. Ông bắt đầu tính đến chuyện cáo lão hồi hương, hoặc sắp xếp đường lui cho mấy đứa con trai, thậm chí nghĩ đến việc mộ nên trồng cây gì.
Nga
Vừa vài bước, phía vang lên tiếng gọi: “Ôn đại nhân! Ôn đại nhân! Xin dừng bước! Dừng bước ạ!”
Giọng lanh lảnh, như bóp nghẹt, Ôn Hạ Khâm thầm nghĩ hỏng bét, đầu thì là đại thái giám Lý Phúc bên cạnh Bệ hạ.