Tô Vãn trả lời xong, yên tại chỗ ngẩng đầu Tiêu Cảnh Dật. Trong điện cực kỳ yên tĩnh, đến nỗi tiếng vải vóc cọ xát cũng rõ mồn một. Tô Vãn thấy tiếng Tiêu Cảnh Dật dậy, đó là tiếng bước chân xa dần.
“... Trẫm hiểu . Lui xuống .”
“Rõ, thưa Bệ hạ.”
Tô Vãn lặng lẽ lui ngoài. Nàng ngoài cửa, cánh điện đóng , khóe môi khẽ cong lên một nụ đắc thắng. Thế chắc là qua ải nhỉ?
Trong điện.
“Ám Nhất.” Tiêu Cảnh Dật đột nhiên lên tiếng.
Ám Nhất – chính là thị vệ báo cáo hành trình của Tô Vãn hôm nay, phận thực sự là ám vệ trực thuộc Tiêu Cảnh Dật – lập tức xuất hiện, quỳ một gối xuống đất: “Có thuộc hạ.”
“Nghe thấy lời nàng chứ?”
“Thuộc hạ rõ.” Ám Nhất đáp.
“... Biết gì chứ?”
“Dạ?” Ám Nhất chút ngơ ngác. Hắn một bụng chuyện cũ khổ cực của tiểu cung nữ , rốt cuộc Bệ hạ ý gì đây?
“... Phân bón trong vườn hoa thiếu .” Giọng Tiêu Cảnh Dật nặng nhẹ, nhưng khiến Ám Nhất rùng kinh hãi. Ý của Bệ hạ là g.i.ế.c vị hôn phu của tiểu cung nữ để phân bón hoa ?
“Trẫm thấy, xác đàn ông sẽ hoa nở rực rỡ hơn đấy.”
“Thuộc hạ lĩnh mệnh!” Ám Nhất nhanh ch.óng đáp lời.
“Đi .” Tiêu Cảnh Dật khẽ cử động đầu ngón tay, ngữ khí thản nhiên như dẫm c.h.ế.t một con kiến đáng kể.
Ám Nhất thầm nghĩ, vị hôn phu của tiểu cung nữ đúng là đen đủi tận mạng, nhưng ai bảo dám Bệ hạ vui? Mà chuyện tiểu cung nữ kể, nghĩ đến những việc gã , Ám Nhất thấy mệnh lệnh của Bệ hạ quả thực thể sáng suốt hơn. Loại đàn ông đó, c.h.ế.t mới là tạo phúc cho Ninh triều.
Hôm .
Tô Vãn dậy sớm hơn cả gà. Tối qua khi về chỗ ở, nàng đòi tay nải từ chỗ Lý công công. Gà nướng là đồ chín, để lâu , để lấy lòng “đại miêu”, nàng tranh thủ lúc Tiêu Cảnh Dật thượng triều để mang đến cho Bạch Hổ.
Theo quy trình cũ, khi thu dọn cho Tiêu Cảnh Dật và cung kính tiễn , Tô Vãn tự do. Thực tế mà , một cung nữ hèn mọn như nàng chẳng tiếng gì, nhưng vì bạo quân quá khắc nghiệt, chẳng ai dám gần, chỉ còn mỗi Tô Vãn “liều mạng” là dám hầu hạ, nên thái giám cung nữ trong cung đều tươi niềm nở với nàng, sợ nàng phật ý mà xảy chuyện thì bọn họ thế chỗ. Thêm đó, Lý công công cực kỳ ưu ái nàng, nên nàng gần như chẳng gì trong cung, chỉ cần chăm lo cho Tiêu Cảnh Dật là đủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-1176-lam-phan-bon-hoa-cho-tram.html.]
Thế nên, tiễn Tiêu Cảnh Dật , Nguyên Bảo chủ động xếp gà nướng giỏ đưa cho Tô Vãn.
“Tô tỷ tỷ, tỷ mang gà nướng cho Bạch Hổ, giúp tỷ chuẩn xong đây.” Nguyên Bảo thực sợ Bạch Hổ, nhưng vẫn : “Hơi nặng đấy, để xách giúp tỷ qua đó nhé!”
Tô Vãn xoa đầu cô bé: “Không cần , tỷ tự .”
Nguyên Bảo nàng đầy cảm động. Từ khi Tô Vãn cứu mạng, cô bé coi nàng như thần tượng, bảo gì nấy.
Tô Vãn xách gà nướng hướng về phía Ngự Thú Viên. Nhờ phúc của Bạch Hổ và Tiêu Cảnh Dật, danh tiếng “trị hổ” của nàng vang dội khắp cung, ở Ngự Thú Viên phần lớn đều nhận nàng nên chẳng ai ngăn cản.
Tô Vãn bước Ngự Thú Viên. Từ khi Bạch Tuyết từ chối, Li Nô tìm chút an ủi từ chỗ Tiêu Cảnh Dật, hiện tại thoát khỏi bóng ma thất tình. Vừa đến nơi, nàng thấy nó đang hăng hái nhảy nhót trong vườn, kỹ thì là đang vồ bướm.
Tô Vãn bệt xuống bậc thềm, đặt giỏ gà nướng bên cạnh gọi lớn: “Li Nô! Lại đây mau! Tỷ tỷ mang đồ ngon cho ngươi !”
Vừa lúc con bướm nhỏ thoát khỏi móng vuốt to tướng, Li Nô gầm nhẹ một tiếng, đầu về phía nàng.
“Ngao ngao!” (Này nhân loại, ngươi mang gì cho hổ thế?)
“Gà nướng, ăn bao giờ ?” Tô Vãn lấy gà nướng khỏi giỏ.
Li Nô ghé cái đầu to đùng ngửi ngửi: (Thơm quá! Hổ ăn!)
Tô Vãn đưa con gà nướng vòng vòng mũi nó: “Muốn ăn thì để sờ một cái.”
“Ngao ô!!!” Li Nô chút mất kiên nhẫn vỗ vỗ mặt đất: (Nữ nhân, ngươi đang đùa với lửa đấy!)
Tô Vãn: “...” Cái câu thoại bá đạo tổng tài là ai dạy nó thế?
nàng quá hiểu bản chất “miệng hùm gan sứa”, ngạo kiều của con hổ nên chẳng thèm sợ: “Ta chỉ mát xa cho ngươi thôi mà. Đột nhiên nhớ gà nướng hổ nên ăn nhiều, là để tự ăn .”
“Ngao...” (Mát xa cho hổ là ăn gà nướng ?)
Tô Vãn: “Chứ nữa~”
Nga
(Vậy... hổ miễn cưỡng đồng ý một chút .)