Cho nên, luôn ở Ôn phủ bầu bạn với Ôn đại nhân và Ôn mẫu, cũng chỉ còn Ôn Như Ngôn, nhị công t.ử con vợ cả, cùng với thứ xuất do Liễu Sương sinh là Ôn Thường.
Bọn họ từ nhỏ cùng lớn lên, cũng sự phân chia giai cấp đích thứ rõ ràng, quan hệ cực .
Khi Ôn đại nhân còn c.h.ế.t, thứ xuất của Ôn Như Ngôn là Ôn Thường hình như sống c.h.ế.t đòi gả cho một thư sinh nghèo, kết quả gả lâu thì Ôn phủ sa sút, gã thư sinh nghèo mỗi ngày ở nhà đ.á.n.h đập nàng, cuối cùng ngược đãi đến c.h.ế.t.
Xem , Ôn Như Ngôn e là thích một thư sinh nghèo, bản cảm thấy , thấy nàng dỗi lợi hại, nên mới tìm nàng giúp đỡ?
“… Nơi tai vách mạch rừng, là đổi chỗ khác?” Ôn Như Ngôn hiểu sâu sắc rằng lời đồn thể hủy hoại một , thêm chuyện sắp liên quan đến nhà , quyết định vẫn nên đến một nơi tương đối riêng tư để thì hơn.
Chuyện cứu vớt nữ phụ vật hi sinh , Tô Vãn vốn nhúng tay, nhưng đều là phụ nữ, giúp một chút cũng , vả ít nhiều cũng nợ nam chính một ân tình, … lẽ còn chút tác dụng thì ?
“Được.” Tô Vãn đặt đũa xuống, gọi tiểu nhị.
Vừa chuẩn tính tiền, liền thấy nam chính Ôn Như Ngôn từ trong tay áo lấy một thỏi bạc ném lên bàn: “Không cần thối .”
Rất , nàng chính là thích loại mắt .
Bởi vì tiền lương tháng của nàng tiêu như , sắp cạn kiệt.
Hai đến một phòng trong lâu xuống.
Trà lâu khác với lâu mà Tô Vãn đây gặp mặt vị hôn phu tra nam của , thấy cao cấp, sang trọng, đến cái tên cũng văn vẻ “Thanh Phong Các”.
Tiểu nhị lên hỏi uống gì, Tô Vãn chút do dự: “Loại đắt nhất.”
Ánh mắt tiểu nhị dừng Ôn Như Ngôn.
Ôn Như Ngôn gật đầu: “Cứ theo ý của Tô cô nương, loại đắt nhất.”
“Vâng ạ!”
Nga
Trà nhanh mang lên.
Tô Vãn ăn cơm xong, lúc đang cảm thấy ngấy, bưng lên nàng liền uống một ngụm, đó lộ vẻ mặt thoải mái.
Làm nhiệm vụ ở thế giới tuy đối mặt với bạo quân, còn một tiểu cung nữ, nhưng vì hạn chế “thiết lập nhân vật”, lúc rảnh rỗi thật sự thoải mái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-1163.html.]
Ít nhất cần diễn kịch lúc nơi.
Ôn Như Ngôn Tô Vãn chút khách khí, đôi mắt hoa đào chớp chớp, : “Ngon ?”
“Không tệ,” Tô Vãn nhàn nhạt , “Ta từng đến lâu , nhưng một đạo lý thì rõ ràng.”
“Đạo lý gì?” Ôn Như Ngôn chút hứng thú.
Từ lúc bắt đầu ở t.ửu lầu thấy tiểu cung nữ , cảm thấy nàng chút đơn giản.
“Đồ đắt tiền tuy nhất định là hợp với ngươi nhất, nhưng tuyệt đối sẽ sai lầm lớn, cho dù vấn đề, giá cả ở đó, thể kém ?”
“Giống như , loại đắt nhất thể là loại thích nhất, nhưng về khẩu vị mà , tuyệt đối ngon hơn lá bình thường.”
“Nói sai.” Ôn Như Ngôn cúi đầu nếm một ngụm.
“Nói , Ôn công t.ử, giúp ngươi việc gì?” Tô Vãn .
“… Muội của gần đây gặp một … ái mộ, nhưng điều tra, ,” Ôn Như Ngôn thấy nàng tính cách thẳng thắn, cũng nàng tất nhiên thích vòng vo tam quốc, vì thế thẳng, “Vừa cao kiến của Tô cô nương, liền cảm thấy nếu Tô cô nương gặp của một , khuyên nhủ nó, thể là một phương pháp.”
“Ngươi khuyên ?” Tô Vãn .
“Chưa, … dù cũng là nam t.ử, một lời tiện , huống chi chuyện là tình cờ phát hiện, cha đều .”
Ôn Như Ngôn chậm rãi giải thích: “Muội của từ nhỏ tính cách chút cố chấp, sợ nếu mạnh mẽ can thiệp, ngược sẽ phản tác dụng.”
“… Ngươi trực tiếp giải quyết gã thư sinh đó ?” Tô Vãn tin là con trai của một đại quan, mà còn phiền não vì chuyện .
“Vốn là nghĩ , nhưng đang định động thủ thì phát hiện, tuyên bố nếu gã thư sinh đó xảy chút vấn đề gì, nó liền tìm c.h.ế.t.”
Tô Vãn nhíu mày: “Ngươi thể xử lý cẩn thận một chút ?”
Ôn Như Ngôn lớn như , vẫn là đầu tiên một nữ t.ử dạy dỗ, chút lạ lẫm, nhưng tức giận.
Quả nhiên giống như nghĩ, tiểu cung nữ loại phụ nữ lễ giáo ảnh hưởng quá sâu, nếu là khác, điều họ nghĩ đến căn bản là giải quyết gã thư sinh, mà là khinh thường giữ .