“Ngươi! Ngươi! Ngươi cái gì?!” Gã thư sinh liếc bàn thức ăn thịnh soạn của Tô Vãn, “Vừa phụ nữ nhà lành! Chỉ hưởng thụ xa hoa!”
“Nghèo thì nghèo , ngươi còn coi thường khác giàu ?” Tô Vãn ghét bỏ liếc chén mặt , “Ai quy định phụ nữ nhà lành thì ngoài ăn một bữa ngon? Ta thấy bản lĩnh chụp mũ cho khác của ngươi cũng lợi hại đấy.”
Gã thư sinh ngờ nữ t.ử xinh miệng lưỡi sắc bén như , tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt.
Tô Vãn buồn liếc một cái: “Với , tự kiếm tiền tự tiêu, liên quan gì đến ngươi? Nếu ngươi bên cạnh cứ lải nhải ảnh hưởng ăn cơm, ngươi nghĩ thèm để ý đến ngươi chắc?”
“Ta, , , , …” Gã thư sinh tức đến mặt đỏ bừng, nhưng xem kinh nghiệm cãi với phụ nữ quá ít, giữ thể diện, nhất thời thể phản bác.
Tô Vãn lập tức cảm thấy vô vị: “Ta cái gì mà ? Nhìn cái thể như khỉ ốm của ngươi kìa, thế mà còn bôi nhọ Thánh Thượng thể hành phòng, thấy là ngươi vấn đề thì ?”
“Ngươi, ngươi, ngươi! Vô liêm sỉ!” Mọi trong t.ửu lầu ngờ một nữ nhân như Tô Vãn dám lời ngông cuồng như , đồng loạt về phía gã thư sinh.
Gã thư sinh chính là kiểu thư sinh nghèo điển hình, lớp áo dài là hình gầy gò, mắt thâm quầng, trông đúng là kiểu “yếu”.
“A, đúng đúng đúng, ngươi gì cũng đúng!” Tô Vãn gật đầu, “Vậy ngươi câm miệng ? Ta còn ăn cơm, thấy giọng ngươi ăn vô.”
Gã thư sinh ghế, bạn bè bên cạnh thấy tức giận như , cũng khỏi chút khâm phục tính tình miệng lưỡi sắc bén của Tô Vãn, nhưng vẫn bênh vực bạn : “Cô nương nhà , chuyện nên thục nữ một chút, nên nữ tắc nữ huấn, nếu gả nhà chồng, phu quân thích, cả đời coi như hủy.”
Tô Vãn “cạch” một tiếng đặt đũa xuống.
Nàng dung mạo xinh , nhưng khi , ánh mắt tự mang ba phần lạnh lẽo: “Nam nhân nhà , chuyện nên rộng lượng một chút, nên am hiểu Tứ Thư Ngũ Kinh, nếu đến một cái công danh cũng thi đỗ, Thánh Thượng thích, cả đời coi như hủy.”
Mặt gã thư sinh cũng đỏ lên.
Công danh công danh, dễ thi như ?!
“Ta nhất định sẽ thi đỗ công danh! Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thiếu niên nghèo!” Gã thư sinh nghẹn một câu.
Tô Vãn ha hả : “Vậy ngươi lợi hại ghê, thi ba mươi năm? Sợ là nửa xuống mồ nhỉ?”
Gã thư sinh tức đến ngửa , xem trong thời gian ngắn hồi phục .
“Vị cô nương , chuyện cũng chút quá nể tình.” Người bên cạnh chút .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-1161.html.]
Tô Vãn : “Lúc ồn ăn cơm, nể tình ?”
“Tửu lầu vốn là nơi ăn cơm, chuyện lớn tiếng một chút thì ?”
Tô Vãn chút hoang mang bật : “Hắn công khai phỉ báng Thánh Thượng thể hành phòng, lời là một cô nương lọt tai, lúc để ý đến phụ nữ xung quanh ?”
“Bản hổ, còn cho mặt mũi?”
Thực khách: “…”
Có lẽ là do một nữ nhân công khai những lời quá kinh thế hãi tục, nên khi nàng những lời , bao nhiêu phản bác.
Chưởng quỹ xem kịch xong, liếc mắt lệnh bài eo nàng.
Tô Vãn phát hiện, cấp bậc lệnh bài eo nàng cực cao, là tổng quản cung nữ cũng ngoa.
Thấy tình hình giằng co, ông lập tức ha hả đến trung tâm cơn bão để hòa giải.
“Cô nương, các vị khách đôi khi chuyện lớn tiếng một chút, là thế , bảo chủ quán tặng cô nương một phần món ăn sở trường của quán nhé? Xin cô nương bớt giận, dĩ hòa vi quý, dĩ hòa vi quý mà.”
Tô Vãn dỗi đến bây giờ mới cảm thấy tâm trạng khi khỏi hoàng cung gặp tên tra nam cuối cùng cũng thoải mái hơn một chút, cũng tiếp tục dây dưa: “Ta đại nhân đại lượng, so đo với bọn họ.”
Chưởng quỹ ha hả , lúc mới đầu gã thư sinh mặt đỏ bừng dường như la hét.
Thường ngày ông cũng thích đám thư sinh , chỉ luôn công khai thảo luận những đề tài nhạy cảm, mà gọi món cũng chẳng bao nhiêu, lì cả buổi trưa, chỉ kiếm mấy đồng.
Mấu chốt là, còn coi thường ăn.
Cô nương đúng là trút giận cho đám thương nhân bọn họ.
“Vị công t.ử , ngài thảo luận quốc gia đại sự cũng sai, nhưng quả thật lớn tiếng, là đổi chỗ khác nhé?”
Nga
Thư sinh Vương Lâm vẻ mặt phẫn nộ vì sỉ nhục, thêm việc những xung quanh bây giờ vì một nữ nhân như Tô Vãn dỗi đến á khẩu trả lời mà đều đang xem kịch, tức giận phất tay áo bỏ : “Cái nơi ô uế , ai ở thì ở!”