`[ Hổ cố ý phạm sai lầm……]`
Căn cứ kinh nghiệm trị liệu từ mấy thế giới , Tô Vãn gần như ngay lập tức nhận sự khó chịu Tiêu Cảnh Dật khi lộ vẻ mặt ẩn nhẫn thống khổ.
Theo kinh nghiệm, thể bắt đầu đau đầu.
Đây là cơ hội để trị liệu cho , nhưng thế nào để tiếp cận mà khiến cảm thấy phản cảm là một vấn đề.
Tiêu Cảnh Dật chịu đựng cơn đau, bộ dạng ủy khuất cực kỳ của Bạch Hổ, cuối cùng vẫn nhịn với giọng thô lỗ: “Lại đây cho cô.”
Bạch Hổ như thể quen với cách ở chung như với , thế mà một chút cũng sợ , còn lời tới mặt Tiêu Cảnh Dật.
Nó xổm xuống mặt Tiêu Cảnh Dật, cái đầu lớn trực tiếp khách khí đặt lên đầu gối Tiêu Cảnh Dật.
Tiêu Cảnh Dật trầm mặc một thoáng, vươn tay đặt lên đầu lớn của Bạch Hổ chút lạ lẫm sờ sờ.
Li Nô hẳn là vô cùng vô cùng thích Tiêu Cảnh Dật, khi tay chạm đầu nó, mũi liền phát tiếng hừ hừ thoải mái, bao lâu, ngay cả Tô Vãn cũng thể thấy tiếng “lộc cộc lộc cộc” phát từ nó.
Đây là tiếng động đặc trưng mà loài mèo phát khi thả lỏng và sung sướng.
Tiêu Cảnh Dật rũ mắt con Bạch Hổ lớn thoải mái dễ chịu, rõ ràng động tác tay thập phần ôn nhu, nhưng lời chút ghét bỏ.
“…… Đồ vô dụng.”
“Nếu cô là ngươi, khi con mèo trắng cự tuyệt, sớm một ngụm c.ắ.n c.h.ế.t nó .”
“Vừa thích, liền tồn tại tất yếu.”
“Khỏi thấy phiền lòng.”
Tô Vãn Hoàng đế bệ hạ đang trực tuyến dạy dỗ con Bạch Hổ lớn thất tình, trong lòng tuy cảm thấy ấm áp, nhưng cách dạy dỗ quả thật quá cực đoan.
Không thích , liền g.i.ế.c, đây là loại văn học cố chấp k.h.ủ.n.g b.ố gì ?
Bạch Hổ cũng Tiêu Cảnh Dật đây là đang an ủi nó.
Nó theo lẽ thường nên híp mắt, Tiêu Cảnh Dật một lời nó liền thấp giọng “Ngao” một chút.
`[ Là như ? ]`
`[ Hổ lời ]`
`[ Hổ tới liền lời ]`
Tô Vãn:……
Tuy rằng cách giáo d.ụ.c chút quá hài hòa, nhưng mặt một một hổ ở chung thoải mái, ngay cả hào quang bạo quân Tiêu Cảnh Dật cũng đè xuống.
Chỉ là…… Tên bạo quân quên gì đó ?
Tô Vãn lẻ loi trong phòng, cảm thấy chân chút mỏi.
Vốn định lên tiếp cận Tiêu Cảnh Dật để xoa xoa đầu cho như , để nhận giá trị chữa khỏi, nhưng tìm thấy cơ hội.
Tô Vãn lén lút nhúc nhích chân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-1156-ban-tay-lanh-gia.html.]
“…… Thế mệt mỏi ?”
Giọng của Tiêu Cảnh Dật trong thư phòng yên tĩnh giống như sấm sét nổ vang bên tai Tô Vãn.
“Nô tỳ dám.”
“Không dám?” Tiêu Cảnh Dật lạnh một tiếng, ngón tay điểm điểm lên mũi Li Nô, “Cô thấy lá gan ngươi còn lớn hơn ai hết.”
Nga
“Nô tỳ chỉ là bổn phận việc.” Tô Vãn là bộ dạng từ đó.
Tiêu Cảnh Dật ngước mắt ảnh kiêu ngạo siểm nịnh của nàng, cơn đau trong đầu cũng giảm bớt nửa phần, nhưng từ mặt chút nào thần sắc thống khổ, chỉ ẩn ẩn tức giận và bực bội.
Tiêu Cảnh Dật vỗ vỗ đầu Bạch Hổ lớn: “Li Nô, ngoài chờ.”
Bạch Hổ hiếm khi hôm nay Tiêu Cảnh Dật cận như , khi sờ thoải mái, càng thêm lời.
Gần như Tiêu Cảnh Dật dứt lời, nó liền vẫy vẫy cái đuôi lớn lông xù, từ bên cạnh Tô Vãn ngoài.
Khi ngoài còn liếc Tô Vãn, “Ngao” một tiếng, ngữ khí vui sướng.
`[ Đại die là ! Ngươi sợ! ]`
Tô Vãn: Tính một con hổ thể cái gì?
Hổ ngoài, cánh cửa thư phòng sập vẫn còn mặt đất.
Lúc sắc trời khuya, nhiệt độ khí giảm xuống, gió lạnh hô hô lạp lạp từ cửa thư phòng thổi thẳng Tô Vãn.
Nàng nhịn nhịn, nhịn , mũi một ngứa liền hắt xì một cái.
Tiêu Cảnh Dật nhéo nhéo mũi: “Lại đây.”
Tô Vãn sờ sờ vai, đến mặt Tiêu Cảnh Dật, yên liền thấy Tiêu Cảnh Dật : “Xoa xoa cho cô.”
Tô Vãn nhận mệnh, phận nàng hiện tại chính là một tiểu cung nữ.
Nàng đến phía Tiêu Cảnh Dật, thuần thục bắt đầu mát xa thái dương .
Vì chút lạnh, khi chạm Tiêu Cảnh Dật, thế mà cảm thấy độ ấm cao hơn ít so với độ ấm ngón tay .
Tô Vãn chớp chớp mắt.
Đem đầu Tiêu Cảnh Dật thành túi sưởi tay thật cũng thể.
ngờ nàng mới ấn hai cái, liền Tiêu Cảnh Dật kêu dừng.
“Tay lạnh như , ấm cho cô mới !”
Có cần bắt bẻ như a!
Tên bạo quân còn khó hầu hạ.
Tô Vãn thư phòng, dựa theo ý của Tiêu Cảnh Dật chuẩn ấm tay, đó bước khỏi phòng liền thấy con Bạch Hổ lớn ngoan ngoãn sấp ở cửa thư phòng ngủ gà ngủ gật.