Bạch Hổ phát tiếng mũi ủy khuất, “Ngao” một tiếng ——
`[ Hổ thất tình! Ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô! ]`
Thế mà trực tiếp chạy về phía Tô Vãn và Tiêu Cảnh Dật.
Trông giống như một cô bé tra nam lừa gạt đang lóc nhào lòng cha .
Bạch Hổ vọt tới bên cạnh Tiêu Cảnh Dật, cái đầu lớn cọ qua cọ chân dài của Tiêu Cảnh Dật, đôi tai tròn chắc nịch dính sát đầu, giống hệt một đứa trẻ “Ngao ô” “Ngao ô” kêu nhiều tiếng, tới ủy khuất cực kỳ.
`[ Hổ lừa! Hổ thất tình! ]`
`[ Ô ô ô ô ô! Hổ cùng đại die cẩu độc cả đời! ]`
`[ Hổ ủy khuất! Bạch Tuyết thích hổ! ]`
`[ Ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ]`
Tiêu Cảnh Dật sắc mặt xanh mét, Li Nô đẩy lùi một bước, nhưng thấy con hổ ủy khuất như , vẫn vươn tay vỗ vỗ đầu nó, ngẩng đầu Tô Vãn ánh mắt chút ch.ói mắt: “Chuyện gì thế ?!”
Tô Vãn cúi đầu, thành thật : “Nô tỳ , Bệ hạ cũng đừng nên tức giận.”
“Nói!”
Bàn tay lớn của Tiêu Cảnh Dật vẫn còn đặt đầu Bạch Hổ.
Bạch Hổ voi đòi tiên, vươn hai chân trực tiếp ôm lấy chân dài của Tiêu Cảnh Dật.
Con Bạch Hổ cao lớn, sức lực cũng cực đại, Tô Vãn gần như lập tức cúi đầu, lờ dáng vẻ chút chật vật của Hoàng đế bệ hạ tôn quý lúc , nhanh ch.óng : “Li Nô hẳn là con mèo trắng cự tuyệt.”
“Cho nên, khụ, chút, chút thương tâm.”
Tiêu Cảnh Dật tuy đoán tám chín phần, nhưng nghĩ tới Li Nô thế mà thật sự vô dụng như .
Hắn hít sâu một , quát về phía Li Nô vẫn còn đang cầu an ủi: “Ngồi xuống cho cô!”
Tai Li Nô run run, đại khái cũng cảm nhận sự thiếu kiên nhẫn trong giọng của Tiêu Cảnh Dật, trong lòng cũng thực sự vẫn còn chút sợ , thế mà ngoan ngoãn buông lỏng móng vuốt, ủ rũ cụp đuôi mặt Tiêu Cảnh Dật.
Tiêu Cảnh Dật hít sâu một : “Chẳng chỉ là một con mèo thôi , cự tuyệt ngươi c.ắ.n c.h.ế.t nó ?”
Khóe miệng Tô Vãn giật giật.
Cách giải quyết vấn đề của tên bạo quân vẫn đơn giản thô bạo như a, dạy hư trẻ con thì !
Li Nô “Ngao” một tiếng.
`[ Hổ mới cần ]`
Tô Vãn âm thầm gật gật đầu, xem Li Nô tạm thời còn tên bạo quân dẫn dắt sai đường.
Tiêu Cảnh Dật thấy giọng yếu ớt liền nó khẳng định sẽ như , lạnh một tiếng, thần sắc mặt càng thêm lãnh khốc: “Đồ vô dụng.”
“Ngao……”
`[ Hổ ủy khuất, còn mắng, ô ô ô ]`
Tiêu Cảnh Dật thấy con hổ yếu ớt liền đau đầu.
Nếu con hổ năm bảy lượt cứu mạng , đều trực tiếp ném ngoài cửa.
Tiêu Cảnh Dật trầm mặc nửa ngày, chậm rãi mở miệng: “Dỗ nó cho cô.”
Dứt lời, cũng vẻ mặt như gặp quỷ của Tô Vãn khi thấy mệnh lệnh , trực tiếp xoay rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-1154-bao-quan-an-ui-thu-cung-that-tinh.html.]
hai bước, bước chân khựng .
“Nếu là dỗ xong……”
Tô Vãn cho rằng câu tiếp theo sẽ “Vậy thì mang đầu đến gặp cô”.
Kết quả thấy ——
“Vậy đưa nó về Thái Hòa Điện.”
Dứt lời, chút nào cũng dừng , trực tiếp .
Lý Phúc trong màn kịch bộ hành trình đóng vai một trong suốt, thấy Tiêu Cảnh Dật , cũng trong suốt như theo.
Bạch Hổ Tiêu Cảnh Dật vội vàng rời , đôi mắt to lớn thẳng Tô Vãn.
“Ngao?”
Nga
`[ Đại die cần hổ? ]`
Tô Vãn trực tiếp đưa tay nhéo một cái tai lớn của Bạch Hổ.
Đại khái vì tâm trạng , lúc nó cũng phản kháng.
“Ngươi thấy lời ca ca ngươi ?”
Bạch Hổ tâm thương tâm, rõ.
Hơn nữa vì , khả năng lý giải lời của Tô Vãn của nó mạnh hơn nhiều so với lời của khác.
Những lời đơn giản thì còn , chút phức tạp, liền dễ lý giải lắm.
`[ Hổ minh bạch, hổ rõ nhất là lời ngươi ]`
`[ Kỳ quái thật nga ]`
Tô Vãn: “Ca ca ngươi cần ngươi, quan tâm ngươi, nhưng là hiện tại công việc xử lý, liền .”
Dù Tiêu Cảnh Dật cũng Li Nô gì, nàng liền tùy tiện phát huy.
`[ Thật ? Ngươi lừa hổ? ]`
Tô Vãn ngọt ngào: “ , ca ca ngươi còn buổi tối ở bên ngươi đó!”
**
Li Nô thương tâm quá độ, ăn uống, còn độc một bên hồ nước bóng dáng trong đó.
Tô Vãn xổm một bên, sắc trời.
“Li Nô, đừng nữa, ngươi thật sự, một chút cũng !”
Bạch Hổ “Ngao” một tiếng, sấp mặt đất, cả con hổ đều vẻ chút buồn bực vui.
`[ Bạch Tuyết hổ ]`
Tô Vãn dậy, vỗ vỗ tay, đến bên cạnh nó sờ sờ tai nó: “Ai ? Ngươi , uy vũ cực kỳ, lớn lên còn xinh nữa!”
Bạch Hổ phát tiếng “Hô hô” hai tiếng: `[ Ngươi lừa hổ ]`