Không hổ là thương nhân, chỉ trong chốc lát nghĩ một phương pháp kiếm tiền như .
Tuy trông vẻ gian thương, nhưng hiện tại bọn họ gì cũng cần tiền, lẽ… cũng là thể hợp tác?
Nhìn Alva, Tô Vãn chợt cảm thấy tầm của dường như vẫn còn nhỏ.
Nàng suy nghĩ kỹ về ý tưởng của Alva, cảm thấy suy nghĩ tất nhiên là vì coi trọng dưa leo và cà chua của họ, xét về chất lượng thì hẳn là cũng tệ.
chuyện xong với Nguyên soái thì thể cứ thế cho qua .
“Ruộng đồng mà Nơi ẩn náu khai phá nhiều, lượng rau củ đều hạn, nhưng may là chu kỳ gieo trồng tương đối ngắn, thể chia cho ngươi một phần để tạm thời tạo dựng danh tiếng, đợi khi thương lượng với Nguyên soái xong xuôi, sẽ cho ngươi câu trả lời.” Tô Vãn cũng từ chối thẳng thừng đề nghị của Alva.
Chẳng ai chê tiền kiếm quá nhiều cả.
“Đại lão băn khoăn, điểm , nhưng mà…” Alva nghĩ phạm vi ruộng đồng lúc đó thấy, nhắc nhở, “ nếu các chỉ khai phá bấy nhiêu ruộng đất, e rằng đối với quân đội của Nguyên soái cũng chỉ như muối bỏ biển, hơn nữa, giá cả quá cao thì lẽ Nguyên soái cũng mua nổi.”
“Mặt khác, thứ quý giá như tất nhiên chỉ thuộc về những tinh trong quân đội, ai cũng thể hưởng thụ,” Alva liếc Tô Vãn đang trầm tư, tiếp, “Cho nên chuyện dù Nguyên soái , e rằng cũng sẽ can thiệp quá nhiều.”
“Đại lão nếu kinh doanh thực vật tự nhiên, giao cho chúng cũng là một con đường .”
“Đôi bên cùng lợi, chẳng quá tuyệt vời .”
Tô Vãn thừa nhận Alva thuyết phục.
Nhu cầu về rau củ của Nguyên soái, nàng cũng nghĩ tới, kết luận cũng khác Alva là bao. Mục đích nàng chọn hợp tác với Nguyên soái để kiếm tiền, mà là để về một phe giữa và Bệ hạ, tìm kiếm một sự che chở.
Vì , giá rau củ nàng bán cho Nguyên soái chắc chắn sẽ tương đối thấp.
Giống như Alva suy đoán, nhu cầu rau củ của Nguyên soái lẽ cũng đặc biệt lớn, trừ phi giá cả tương đương với dung dịch dinh dưỡng, nhưng nàng cũng thể kinh doanh thua lỗ, cho nên dù quân đội yêu cầu, e rằng cũng chỉ tầng lớp cấp cao hoặc tinh mới hưởng thụ.
Chỉ là hiện tại phạm vi và lượng gieo trồng còn quá ít, nàng cần lo nơi tiêu thụ, chỉ lo trồng đủ nhiều.
Nếu Lam tinh cũng thể phát triển như các hành tinh nông nghiệp trướng Đế quốc…
Nàng kìm nén ý nghĩ điên rồ trong đầu, ngẩng lên Alva: “Ngươi sai, chu kỳ gieo trồng rau củ tương đối ngắn, hơn nữa những loại thực vật như dưa leo và cà chua thể quả liên tục trong một thời gian nhất định, cho nên sản lượng tuy quá cao, nhưng cũng sẽ quá thấp.”
“Nhu cầu bên phía Nguyên soái lớn, rau củ đó của tất nhiên là đủ, nếu vốn dĩ đủ, tạm thời chia cho ngươi một ít cũng chuyện khó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tieu-yeu-tinh-kieu-mi-vai-ac-cung-chieu-den-phat-dien-roi/chuong-1021.html.]
Alva tủm tỉm: “Yên tâm, chỉ cần một phần nhỏ là đủ , về mặt giá cả sẽ bạc đãi ngươi.”
Hắn , nuốt nước bọt, rõ ràng là đến bây giờ vẫn thể quên hương vị thơm ngon của rau củ.
Alva kinh doanh rau củ, chỉ vì kiếm tiền, mà thực còn ôm ý định ăn mãi…
Ăn món ngon như , ăn rau củ của chủ tinh, chẳng sẽ giống như gặm dung dịch dinh dưỡng khó ăn đến cực điểm ?
Từ nghèo thành giàu dễ, từ giàu về nghèo khó a!
Tô Vãn vạch trần mục đích rõ ràng của , tạm thời đạt thành thỏa thuận với .
Chuyện chính xong, Alva lúc mới do dự nàng, chút ngượng ngùng : “Cái đó… Đại lão.”
“Đóa hồng mà ngươi , bây giờ ở ? Ta chút nóng lòng thấy nó.”
Tô Vãn thấy sắc mặt chút vội vàng, liền vẫy tay, chỉ về phía ba chậu hoa hồng che đậy kín mít trong sân.
Nga
“Ở đó, ngươi tự mà chọn.”
Alva reo lên một tiếng, nhanh ch.óng lao qua.
Màn đêm buông xuống.
Alva ôm một chậu hoa hồng mà cẩn thận lựa chọn, đang ngủ say sưa.
Phòng bên cạnh, Tô Vãn kéo tay Cyril truyền năng lượng như thường lệ.
Lần nàng khôn , tiến hành trong phòng nữa, mà trực tiếp ở phòng của Cyril.
Như , cho dù Cyril cẩn thận hôn mê, cẩn thận biến thành lớn gì đó, nàng cũng thể trực tiếp rút lui chạy lấy ngay khi chuyện hổ sắp xảy .
Cyril mặc một chiếc áo sơ mi thời Trung cổ cổ áo rộng.
Đó là một chiếc áo sơ mi màu trắng mềm mại, cổ tay áo còn một vòng bèo nhún rủ xuống trông .