Chiếc xe vốn đang lao về phía Tang Ngư đột nhiên ngoặt tay lái, dồn dập đ.â.m lan can bảo hộ, đó hề giảm tốc độ mà lao thẳng xuống vực sâu.
Tiếng va chạm kịch liệt cùng tiếng nổ mạnh vang lên từ đáy vực, đầu ngón tay Tang Ngư run rẩy, trái tim đập nhanh như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Cô ý thức gì, cổ họng nghẹn , một chút gió nhẹ buổi sớm thổi mồ hôi lạnh gáy khiến cô nhịn rùng .
Tay của cô nắm c.h.ặ.t, giọng kiên định mang theo tính trấn an của Lộ Duy Tây vang lên bên tai:
"Đừng sợ, là g.i.ế.c , kẻ bắt nạt em đều nên tồn tại thế giới ."
Tiếng lửa cháy vực sâu vang lên lách tách, nghĩ đến bao lâu nữa cảnh sát giao thông sẽ tới.
Hơn nữa còn t.h.i t.h.ể trong lâu đài cổ, dựa theo quy trình, sẽ cần thông báo cho nhà, nhanh thôi, cái gọi là ba ba cùng kế sẽ phái đến đón cô về.
Mọi thứ về như cũ.
Trong gió, giọng của Tang Ngư chút mờ mịt: "Vậy sẽ luôn ở bên cạnh em ?"
Câu , hình như cô thấy nhiều , nhưng là do chính cô mở miệng.
Lộ Duy Tây bắt câu lầm bầm , thập phần kinh hỉ vì mèo con và tâm ý tương thông.
Không khí xung quanh chút vặn vẹo, thể trong suốt ẩn ẩn hiện một chút hình dáng.
Tang Ngư vuốt ve chỗ khí thoạt bình thường , liền chạm mặt Lộ Duy Tây.
Lời hứa của Lộ Duy Tây giống như lời thì thầm của ác ma, nửa quỳ mặt cô.
Hắn dụ dỗ mặt bước bẫy rập của :
"Đương nhiên, công chúa nhỏ của , vô luận nơi nào, đời đời kiếp kiếp chúng vĩnh viễn chia lìa."
Lời Lộ Duy Tây dứt, hết thảy mắt liền bắt đầu tán loạn, thế giới giống như trò chơi sập, bắt đầu tan rã mặt Tang Ngư.
Ký ức phong ấn của những thế giới qua như thủy triều ập tới, kéo theo đó là càng nhiều ký ức xa xưa hơn nữa.
Bên ngoài thế giới, Lộ Duy Tây mang khuôn mặt của Tất Thiên Thành, cổ đeo một chiếc vòng cổ cùng kiểu dáng với vòng tay của cô.
Cô giường tiêu hóa lượng thông tin khổng lồ, biểu tình chút ngơ ngác.
"Thế nào bảo bối, chuyến tuần trăng mật còn tính là hài lòng chứ?"
Lộ Duy Tây lưu luyến nắm lấy một lọn tóc của cô đưa lên môi hôn: "Có khác biệt so với nhân loại các em ?"
Tang Ngư tát một cái lên mặt , dậy, khung cảnh lâu đài mắt quen thuộc như ngày nào.
Cô xoa xoa trán, dựa lòng Lộ Duy Tây oán giận: "Anh thật quá đáng, thế giới nào cũng bắt nạt em."
Trong tầm tay, quả cầu ánh sáng nhỏ màu trắng nhảy nhót dán lên ngón tay cô, mật nũng: "Chủ nhân, 001 cũng bắt nạt em..."
Đừng tưởng rằng nó mang thù, là mỗi tự giúp chủ nhân nhà , kết quả 001 nửa đường còn lôi nó sửa chữa liệu, giam cầm , thật quá đáng!
Lộ Duy Tây chợt phát hiện cái vật nhỏ , bất mãn ném nó ngoài.
"Trẻ con phòng cha ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tho-nho-luon-bi-phan-dien-truy-duoi/chuong-405-tuan-trang-mat-cua-chu-than.html.]
Nga
Tang Ngư duỗi tay dùng sức kéo dây xích vòng tay, đầu Lộ Duy Tây bắt buộc kéo đến mặt cô.
"Không bắt nạt nó."
Đây chính là hệ thống trí năng cô học theo tay nghề của Lộ Duy Tây chế tạo , đáng yêu dính , chỉ là điểm ngây ngốc.
"Ta chơi loại kịch bản nữa, lúc nào cũng là bắt nạt em, tới biến thành đàn ông, biến thành phụ nữ, chúng thử xem."
Lộ Duy Tây xoay đè cô xuống giường, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve cằm cô: "Bảo bối, đây là chính em chơi thử cảm giác cấm kỵ mà."
"Hiện tại cũng là chính em chơi nữa, hệ thống tự động giải thể trở về, thể đổ tại chứ."
Giống như bọn họ ước định lúc , ở tiểu thế giới một gã đàn ông tồi tệ, thỏa mãn thú vui hôn nhân nhỏ bé của Tang Ngư.
Tang Ngư tham luyến sự vuốt ve của Lộ Duy Tây, cô thoải mái nhắm mắt :
"Chuyện phía trải qua nữa, hiện tại ở bên cạnh em là ."
Thế giới đầu tiên, khi cô gia đình tìm về, Lộ Duy Tây cô trút giận, còn mượn xác của vị hôn phu để tiếp quản công ty của ba cô.
lúc Lộ Duy Tây chỉ là Chủ Thần trải nghiệm cuộc sống nhân loại, phong bế ý thức chủ hệ thống của , lường thủ đoạn của những kẻ đó.
Cuối cùng trong một t.a.i n.ạ.n do con tạo , thể giữ cô.
Lộ Duy Tây quyến luyến hôn lên mắt cô: "Ta vẫn cho linh hồn bọn chúng đau khổ thêm vài nữa, để cho chúng một kết cục mỹ."
Sau khi Tang Ngư c.h.ế.t, ý thức của sụp đổ, kích hoạt cảnh báo, chủ ý thức trở . Hắn bằng năng lực của , thu thập linh hồn tan biến của cô, đưa thể mới.
"Đều qua ."
Tang Ngư cũng ngờ tới, con ác quỷ trong lâu đài cổ , cư nhiên phận như , sớm thế lúc về nhà cô nên kiêu ngạo hơn một chút .
Vòng tay màu bạc rực rỡ lấp lánh, đôi mắt màu đỏ sậm của Lộ Duy Tây chứa đầy sự ôn nhu.
"Lộ Duy Tây, giống như một chú cún con ."
"Cún con của em."
Cô ấn ấn nút ẩn vòng tay, chiếc vòng cổ cổ Lộ Duy Tây liền bắt đầu siết .
Trong ánh mắt sinh khí, ngược chút cảm xúc lạnh băng thuộc về liệu ở bên trong.
"Bảo bối, cảm thấy tới chúng thể thử xem, em là một nữ vương cao cao tại thượng, nắm giữ quyền lực, cún con của em thần phục chân em."
Gan của Tang Ngư lớn hơn nhiều so với ở tiểu thế giới, đôi mắt cô sáng lấp lánh ôm lấy cổ Lộ Duy Tây, biểu tình thần thần bí bí:
"Không chỉ cái , em còn thử xem..."
Những lời thì thầm to nhỏ trong lâu đài cổ chỉ trong cuộc mới , tiểu quang đoàn 0521 ở bên cạnh ô ô ầm ĩ, 001 ở bên cạnh ôn tồn dỗ dành nó.
Lộ Duy Tây thấy cô , đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c chấn động: "Được, như em mong ."
"Vô luận thế giới nào, đều sẽ cùng em."
(Toàn văn )