Tang Ngư cảm thấy Phó Thịnh Diệc quả thực điên : “Hai tháng! Học giỏi hai môn ngoại ngữ?!”
Quản gia trấn an cô: “Tiểu thư, chỉ là học giao tiếp cơ bản thôi, yêu cầu cũng cao, đợi học giao tiếp nhiều với tự nhiên sẽ quen thuộc.”
Ông như , Tang Ngư ông với ánh mắt kỳ quái, yêu cầu mà còn cao, rốt cuộc ông lấy tiêu chuẩn ở .
Cô ngơ ngác thời khóa biểu: “Hay là, ông gọi điện thoại cho , cứ là sai , bảo đưa về .”
Sự bận rộn và áp lực thình lình ập tới dời sự chú ý của cô, cô còn tâm trí mà bận lòng về những chuyện lộn xộn trong cuộc sống nữa.
Cái gì mà vấn đề với cha nuôi, cái gì mà vấn đề về nước, đều tan biến trong sự hỏi han mỉm của giáo viên.
“Thân ái, từ đơn thế nào, nào, tự tin lên chút, tin là em hẳn đều nhớ kỹ .”
Nhớ kỹ cái quỷ á!
Sách trời a, cô căn bản chữ nào a!
Tang Ngư căng da đầu, ánh mắt mong chờ của giáo viên, đ.á.n.h liều đoán bừa một cái.
Quả nhiên, ánh mắt của nữ giáo viên xinh chút tiếc nuối: “Xem đối với em hiểu vẫn đủ, chúng tiếp tục điều chỉnh phương hướng bài học tiếp theo.”
Tang Ngư hổ liên tục gật đầu: “Vâng thưa cô.”
Đã là thi đại học xong liền giải phóng , cái thời khóa biểu hiện tại của cô xem, khác gì giải phóng chứ!
Đây còn là một kèm một! Cô trốn cũng chẳng chỗ mà trốn!
Trang viên của Phó Thịnh Diệc bao nhiêu xa hoa cô cũng chẳng để tâm, mỗi ngày chỉ là chạy chạy giữa phòng ngủ, thư phòng, phòng tập thể thao, bận đến chân chạm đất, mỗi tối xong bài tập là dính giường ngủ ngay.
Bên ngoài màn hình giám sát, Phó Thịnh Diệc khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn thành một đoàn của cô, bật thành tiếng.
“Đồ l.ừ.a đ.ả.o.” Hắn vuốt ve khuôn mặt màn hình, ánh mắt ôn nhu, “Thật nhanh ch.óng gặp em.”
Ngày hôm đó Phó Thịnh Diệc lầu nhà cô suốt đêm, tự hỏi vô phương pháp để giam cầm cô bên cạnh .
ngoại lệ, dựa theo kết quả suy tính của , đều sẽ thấy vẻ mặt chán ghét đau khổ của cô, nghĩ đến đây tim liền đau nhói.
Hắn suy nghĩ nhiều, vì Tang Ngư luôn trốn tránh , chẳng là vì vắng mặt trong cuộc sống của cô quá lâu .
Sinh nhật cô, lễ nghiệp, bạn mới, những phiền não tuổi dậy thì, bộ đều tham dự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tho-nho-luon-bi-phan-dien-truy-duoi/chuong-322-ke-lua-dao.html.]
Muốn cô và thiết như khi còn nhỏ chia một viên kẹo, thì một nữa dung nhập cuộc sống của cô, từ đầu đến chân, từng phút từng giây.
Nga
Cách nhất để cầm tù một , là vây khốn linh hồn của cô , cô thể rời xa , cam tâm tình nguyện ở bên cạnh .
“Đây chỉ là bước đầu tiên.” Ánh mắt chuyên chú của Phó Thịnh Diệc phảng phất xuyên thấu màn hình lạnh lẽo, “Lâm gia thể cho em, cũng thể, sẽ cho em tất cả những gì nhất.”
Đều tiền tài ăn mòn lòng , thì khéo, thứ nhiều.
Hơn một tháng trôi qua, Tang Ngư quen với cuộc sống kín kẽ như , buổi tối cô theo thường lệ uống một ly sữa bò xong, ngã đầu liền ngủ.
Cửa phòng từng khóa trái mở , trong bóng tối, Phó Thịnh Diệc bước .
“Hình như là da thịt hơn chút .”
Phó Thịnh Diệc nhéo nhéo má cô, xoa nhẹ giữa mày đang nhíu c.h.ặ.t trong giấc ngủ của cô: “Liệu pháp ăn uống trong thời gian vẫn hữu dụng.”
Hắn mời chuyên gia dinh dưỡng chuyên nghiệp và đầu bếp trong nước, dựa cơ thể và khẩu vị của cô để lên thực đơn từng bữa, đảm bảo dinh dưỡng, hợp khẩu vị của cô.
Vợ chồng Hoắc An Cùng nuôi dưỡng qua loa, thì để nuôi dưỡng tinh tế .
Người giường hô hấp đều đều, gương mặt ngủ bình yên, Phó Thịnh Diệc ngả xuống bên cạnh Tang Ngư, lẳng lặng ngắm cô ngủ, nhẹ nhàng kéo trong lòng n.g.ự.c nhắm mắt .
“Ngủ ngon, mơ .”
Ngày hôm khi Tang Ngư tỉnh , bên cạnh còn ai, cô dụi mắt sờ soạng tìm điện thoại, sờ thấy một chiếc hộp nhỏ cứng cứng ở đầu giường.
“Chỗ vốn dĩ thứ ?” Tang Ngư vuốt ve chiếc hộp nhung đen nhỏ, nỗ lực nhớ .
Mọi vật dụng trong phòng cô khi dọn đều chuẩn sẵn, bản cô thường để các loại tài liệu học tập và ghi chép ở đầu giường.
Còn về việc trang trí căn phòng , loại thời gian và tâm trạng nhàn nhã đó, cô .
Mỗi ngày đều bận đến ch.óng mặt nhức đầu mới nghỉ ngơi, lấy hứng thú suy nghĩ những chuyện khác.
Tang Ngư mở hộp , bên trong là một chiếc vòng tay mảnh đính đầy kim cương với hai vòng đan xen, tại vị trí giao khảm một viên đá quý màu xanh lam qua giá trị xa xỉ.
Bên trong hộp còn một tấm thiệp nhỏ, Tang Ngư liếc mắt một cái liền nhận đó là chữ của Phó Thịnh Diệc ——
[Phần thưởng học tập, em , đeo .]