Nghe thấy An Minh Phong ở bên , Cố Trầm Tích cũng khách khí.
Chỉ thấy từ trung lấy một chiếc bánh kem nhỏ gói tinh xảo, còn thắt nơ bướm, kiêu ngạo mà tung hứng:
“Chị ơi, đây, hôm nay thêm món đó.”
Tang Ngư nhịn nuốt nước miếng, nàng thèm, mà là dọa.
Trước đây thiếu niên gọi nàng là chị thì thôi, bây giờ giọng từ tính thuần hậu cũng gọi nàng là chị.
Nghe mà… chân mềm nhũn.
Mà An Minh Phong khi thấy năng lực biến đồ vật từ trung của , đồng t.ử co rụt , hô hấp rối loạn một thoáng —
Hệ gian!
Sao nhiều dị năng như !
Chỉ trong khoảnh khắc , An Minh Phong liền cảm nhận mùi hương ngọt ngào nồng nặc gấp mười so với .
Trong khoảnh khắc ngất , chỉ kịp thầm kêu một tiếng , liền còn chút sức lực nào.
Sau vài tiếng thình thịch, những vốn còn đang bày trận đề phòng đều lượt ngã xuống đất dậy nổi.
Ngay cả đám chạy xuống lầu cũng thể may mắn thoát khỏi.
Trên hai tầng , còn chỉ Cố Trầm Tích và Tang Ngư, cùng với con Trương Hiểu Phượng.
Tang Ngư thể cảm nhận da gà của lan từng chút một, nàng đàn ông tuấn mỹ tái nhợt cách đó xa, chỉ cùng An Minh Phong bọn họ ngất .
Cố Trầm Tích thấy khuôn mặt nhỏ của nàng trắng bệch, biểu cảm đều choáng váng, liền nàng dọa sợ .
Hắn cầm chiếc bánh kem nhỏ mở về phía nàng: “Gan nhỏ như , ngươi cũng dám cùng bọn họ.”
Nam nữ chính là mang khí vận của thế giới, diễn biến đều xoay quanh họ.
Nói theo họ an đến , thì chắc, thứ đều đảm bảo sự trưởng thành và an của họ .
Chuyện hy sinh, tự nhiên cũng sẽ rơi xuống bên cạnh họ.
Tang Ngư từng bước tiến , hình cao lớn mang đến cảm giác áp bức ngày càng mạnh.
Thấy Cố Trầm Tích sắp chạm , Tang Ngư thật sự nhịn kêu lên một tiếng co giò bỏ chạy.
Trên mặt đất nhiều mê man, nàng chạy loạng choạng, suýt chút nữa ngã lên .
Cố Trầm Tích cứ thế khoanh tay, lẳng lặng nàng ngã trái ngã bò về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-tho-nho-luon-bi-phan-dien-truy-duoi/chuong-219-tho-con-bi-bat.html.]
Chờ xem đủ bộ dạng t.h.ả.m hại của Tang Ngư, mới chậm rãi lên tiếng, giọng điệu vô cùng đáng ghét:
“Ngươi cứ thế , cần hai họ ?”
Tang Ngư khó khăn lắm mới dậy , đầu liền thấy An Minh Phong và Vệ Khi Xảo dùng roi dẫn lôi trói với .
Tia sét roi chiếu sáng khuôn mặt họ, bộ đồ tác chiến đặc chế xèo xèo bốc khói.
Nếu buông , e là đợi quần áo đốt cháy, hai sẽ bỏng đến da tróc thịt bong.
Nga
Tang Ngư lo lắng xoay : “Đừng hại họ!”
Ngược nàng phát hiện sắc mặt Cố Trầm Tích lắm, nhẹ giọng mềm mỏng đảm bảo với :
“Ta… chỉ là sợ thôi, chạy, ngươi buông họ ?”
Cố Trầm Tích buông tay, ngược lấy một chiếc ghế, thản nhiên xuống:
“Tự ngoan ngoãn đây, sẽ thả họ.”
Mùi khét của bộ đồ tác chiến càng thêm nồng nặc, Tang Ngư dám chần chừ, nhanh nhẹn mềm chân đến mặt .
Cố Trầm Tích ném hai , thẳng nàng vỗ vỗ chân : “Đứng xa gì, đây!”
Tang Ngư tình nguyện dịch đến bên cạnh , Cố Trầm Tích ấn eo nàng vây nàng giữa hai chân .
Chiếc váy ngắn đến đầu gối để lộ đôi chân thon thả, Tang Ngư lảo đảo một cái, đùi liền quỳ lên chiếc ghế giữa hai chân .
Để giữ cách với Cố Trầm Tích, tay nàng chống hai bên Cố Trầm Tích.
Nhìn từ xa, giống như chiếc bánh kem nhỏ là nàng đang cưỡng ép Cố Trầm Tích.
Tang Ngư thử cử động eo , kết quả.
Bàn tay mạnh mẽ như một bức tường vây nàng ở đây, Tang Ngư dám đối diện với : “Ta qua đây , ngươi thả họ ?”
Lòng bàn tay thô ráp của Cố Trầm Tích vuốt ve cằm nàng, cúi về phía là thể ngửi thấy mùi hương nàng.
Chân dùng sức, Tang Ngư nghiêng ngã lên đùi .
Cố Trầm Tích ấn lòng, suy nghĩ lợi hại: “Ta thả họ, đối với lợi ích gì?”
Bây giờ phận của vạch trần, còn kịp chuyện gì, những liệt danh sách phần t.ử nguy hiểm.
Chưa kể , chỉ cần thông báo với căn cứ một câu, sẽ là kẻ thù của nhân loại.
Tang Ngư chút tự nhiên cảm nhận sự cứng rắn qua lớp vải , nàng những lời mà chính cũng cảm thấy thể thuyết phục: