[Xuyên Nhanh Thập Niên] DIỆP TÔ TÔ NGHỊCH CHUYỂN CÀN KHÔN - Chương 323

Cập nhật lúc: 2026-04-11 15:36:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Kiếp bọn họ nợ cái gì thì lượt trả hết.”

 

“Kỳ Bảo?"

 

Bà ngoại Kỳ thấy mặt cháu ngoại trầm xuống, trong lòng còn chút chột , thôi.

 

Thực trong lòng bà cũng khó chịu, cảm thấy đáng cho con gái .

 

Những lời đều là con gái khi lâm chung dặn dò, con gái từng cha ruột mặt đứa cháu ngoại , bọn họ chỉ một m-ụn con gái duy nhất, mà con gái chỉ Kỳ Tần là đứa con độc nhất.

 

Con gái thực chỉ là giả vờ kiên cường thôi, cha như bọn họ rõ, nó vẫn còn tình cảm với cha họ Tần, nếu cũng chẳng đặt tên cho Kỳ Tần như .

 

Con gái lúc lâm chung điều trăn trở nhất chính là đứa cháu ngoại , sợ trong nhà còn ai, nó sẽ cô độc một bắt nạt, cho nên mới đề nghị để nó tìm cha.

 

Hai ông bà già nhà họ Kỳ dù cũng tuổi, tự thể đồng hành cùng đứa cháu ngoại quá lâu, Kỳ Tần mới hai mươi tuổi, năm nay mới học năm thứ ba đại học, vẫn là một cái cây nhỏ cần nâng niu.

 

Nhà họ Tần quyền thế tiền, nếu một cha như che chở, cũng coi như một chỗ dựa.

 

Chao ôi, nghiệt duyên mà.

 

“Kỳ Bảo tỉnh , quá!

 

Xem ai đến thăm cháu , là chú Quan của cháu đấy."

 

Ở cửa, ông ngoại Kỳ dẫn theo một đàn ông trung niên mặc chính trang, tay cầm cặp công văn bước , đối phương vẻ ngoài hiên ngang, phong thái.

 

“Chú Quan, chú đến ạ."

 

Kỳ Tần tôn trọng đến, hai tay chống lên giường định dậy.

 

Bà ngoại Kỳ lập tức đỡ lấy:

 

“Cẩn thận một chút."

 

Người đàn ông trung niên đối diện sải bước tới, giúp đỡ một tay:

 

“Cái thằng bé , c-ơ th-ể khỏe thì cứ yên tâm đó dưỡng thương , chú Quan ngoài, cháu dậy gì."

 

Kỳ Tần hiếm khi nở một nụ yếu ớt:

 

“Chú Quan giúp đỡ nhà cháu nhiều, Kỳ Tần luôn ghi nhớ trong lòng."

 

Chú Quan tên đầy đủ là Quan Đổng Thắng, năm nay năm mươi sáu tuổi, là cục trưởng của một đơn vị nào đó trong chính quyền thành phố, tuy ở vị trí cao nhưng ngày thường luôn khiêm tốn.

 

Ông là bạn lớn lên cùng , coi ông bà ngoại như nhà của , quan tâm đến gia đình , lúc nhỏ thường xuyên mua đồ chơi đến thăm , trong lòng Kỳ Tần thời thơ ấu gần như coi ông như cha .

 

Kiếp , bất kể danh tiếng của ở bên ngoài thế nào, chú Quan từ đầu đến cuối vẫn luôn về phía .

 

Lúc vịnh Kỳ Gia gặp chuyện phá dỡ, đám cùng tộc phân chia gia sản, khi đó mang trong một bệnh tật khả năng phản kháng, chính chú Quan vượt qua khó khăn giúp lấy bộ lợi ích, cũng như đó giúp tìm kiếm chứng cứ Tần Phong Hiền gây thương tích, giúp ông bà ngoại kêu oan...

 

Không cha, nhưng còn hơn cả cha.

 

Người Kỳ Tần là một cha như , chứ kiểu cha họ Tần chỉ ngoài miệng đủ thứ nợ nần, thực chất dung túng cho những đứa con khác của ông hãm hại .

 

Quan Đổng Thắng thì chút xót xa, dù cũng là đứa trẻ ông lớn lên từ nhỏ, viện một chuyến trông trưởng thành hơn nhiều.

 

“Kỳ Tần, khách sáo với chú Quan thế, cháu cho chú , là ai cháu thương thành thế ?"

 

Kỳ Tần mím môi, giấu giếm, vả chuyện cũng giấu , chi bằng nhân cơ hội vạch trần bộ mặt thật của nhà họ Tần.

 

“Là Tần Phong Hiền, hẹn cháu bàn chuyện, kết quả là thuê g-iết cháu, đ-ánh cháu gần ch-ết, sai khiến tay chân chuẩn kéo cháu ngoài chôn.

 

May mà gặp một vị ân nhân, cháu mới cứu thoát."

 

“Cái gì!

 

Hắn dám chứ!"

 

Quan Đổng Thắng cũng ngờ chuyện nghiêm trọng đến thế, lập tức nét mặt u ám.

 

Hai ông bà già nhà họ Kỳ thấy nguy hiểm như thì càng lùi một bước, ông ngoại Kỳ ôm ng-ực, tức giận đến mức nên lời.

 

Bà ngoại Kỳ hốc mắt đỏ hoe, nước mắt chảy dài, lập tức hiểu tại lúc nãy cháu ngoại hỏi bà những lời đó, đây là về nhà họ Tần chịu uất ức !

 

của bà, bà nên giấu giếm, con gái đó mà đ-ánh đổi cả tính mạng, giờ đây suýt chút nữa đến lượt cháu ngoại.

 

Nghĩ đến cảnh đầu bạc tiễn đầu xanh, bà bật :

 

“Là của bà ngoại, bà ngoại lừa cháu, cha ruột của cháu chính là một kẻ phụ bạc, lúc ở bên cháu vốn dĩ hề tiết lộ sự thật là kết hôn, ông chính là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o lớn!

 

Chỉ cần một chút hối hận với hai con cháu, thì bao giờ để các cháu lượt chịu tổn thương như !"

 

Chương 432 Con gái ích kỷ cả nhà nuông chiều ở thập niên 90 (20)

 

Ông bà ngoại là những duy nhất còn của thế giới , thể hại , xuất phát điểm đều là vì cho thôi.

 

Kỳ Tần tiến lên đỡ hai , khẽ khàng trấn an:

 

“Ông ngoại bà ngoại, một vấp ngã là một khôn, qua chuyện , cháu tuyệt đối sẽ để bọn họ thêm cơ hội hại cháu nữa.

 

Sau cháu sẽ ở bên hai sống thật , cuộc sống đây sự tồn tại của cha đó, cũng cần, cứ coi như đó ."

 

Hai ông bà nhà họ Kỳ mà nước mắt giàn giụa, cả hai ôm lấy cháu ngoại mà :

 

“Được, bao giờ nhắc đến chuyện nhận nữa, hiện tại chúng cũng lo chuyện ăn mặc, còn về vinh hoa phú quý thì thôi , chung quy vẫn là con quan trọng mà."

 

Tính mạng con sắp mất , thì dù sở hữu vinh hoa phú quý của nhà họ Tần cũng ích gì .

 

Ban đầu họ nghĩ chuyện phức tạp đến thế, ngờ cháu ngoại mới về đó bao lâu rước lấy họa sát .

 

Quan Đổng Thắng gia đình ba già yếu bệnh tật, thở dài một tiếng, hạ thấp giọng trấn an:

 

“Bác Kỳ, bác gái, rõ bộ mặt của nhà họ Tần cũng , hai bác cũng đừng vì lo lắng cho tương lai của Kỳ Tần, vịnh Kỳ Gia kế hoạch cải tạo, thể dự kiến sẽ triển khai nửa năm nữa, mảnh đất nhà hai bác nhỏ , tiền bồi thường cũng đủ cho Kỳ Tần ăn uống lo cả đời ."

 

Hai ông bà nhà họ Kỳ xong, vội vàng lau nước mắt, vui mừng khôn xiết hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-thap-nien-diep-to-to-nghich-chuyen-can-khon/chuong-323.html.]

 

“Tiểu Đổng, thật cháu!"

 

Quan Đổng Thắng mỉm gật đầu:

 

“Cháu bao giờ lừa hai bác , cơ bản xác nhận , sẽ lãnh đạo cấp đến trao đổi với khu vực của hai bác, hai bác cứ chỉ việc chờ đợi là ."

 

“Tốt quá !"

 

Hai ông bà vô cùng xúc động, sở dĩ đồng ý để cháu ngoại về nhà họ Tần cũng là phát triển hơn một chút, dù nhà họ Tần cũng là đại gia tộc ở thủ đô.

 

Giờ đây thể nhận một tiền lớn ngoài ý như , ngay cả khi nhà họ Tần, bọn họ để cho cháu ngoại cũng là một phần chỗ dựa vững chắc.

 

Quan Đổng Thắng tới vỗ vỗ vai Kỳ Tần:

 

“Đừng sợ, việc chú Quan ở đây, cháu cứ yên tâm học, việc tìm bằng chứng đối phó với nhà họ Tần cứ để chú lo."

 

Kỳ Tần ông, giọng điệu ôn hòa :

 

“Chú Quan, cháu cũng còn nhỏ nữa, cần gánh vác trách nhiệm của một trưởng thành, cháu thể cứ mãi dựa dẫm chú , cháu tự thử xem , nếu thì cháu mới tìm đến chú để nhờ trợ giúp."

 

Quan Đổng Thắng thì ngẩn , đây cái thằng nhóc hễ gặp chuyện gì là cũng tìm đến ông.

 

Xem biến cố , nó rõ ràng trưởng thành hơn nhiều, để nó rèn luyện một chút cũng .

 

“Cũng , cháu cứ tự thử xem, nhưng nhất định chú ý an , đừng rút dây động rừng, chuyện gì giải quyết thì đừng cố quá mà tìm chú Quan."

 

“Vâng, cảm ơn chú Quan."...

 

Bên , Quách Tuấn đang trong lớp đại học giảng thì đột nhiên cảnh sát đến tìm .

 

“Xin hỏi ai là Quách Tuấn, mời theo chúng một chuyến, hãy phối hợp điều tra."

 

Trước mặt giáo viên và thể sinh viên trong lớp, Quách Tuấn nhất thời chút hoảng hốt, dậy lắp bắp :

 

“Các đồng chí cảnh sát, các tìm nhầm chứ ạ."

 

“Không nhầm , Trần Chí Băng là em họ của ?"

 

Quách Tuấn thấy là cái thằng em họ ngu ngốc đó thì tức đến ch-ết, mặt cả lớp vội vàng giải thích:

 

“Hóa là em họ phạm pháp ."

 

“Hiện tại vẫn điều tra rõ ràng, những bản thảo nh.ụ.c m.ạ khác là do , cho nên chúng cần đối chiếu nét chữ của , phiền mang theo vở ghi chép của ."

 

Cảnh sát dứt lời, mặt Quách Tuấn lập tức trắng bệch, thậm chí chút sợ hãi, tại chỗ giải thích:

 

“Các đồng chí cảnh sát, !

 

Là em họ lấy trộm những thứ đó dán, gì cả."

 

“Ở đây rõ ràng, phiền phối hợp theo chúng một chuyến."

 

..."

 

Quách Tuấn còn gì đó, giáo viên đang giảng bài nghiêm nghị lên tiếng:

 

“Quách Tuấn, đừng vì một em mà ảnh hưởng đến cả lớp, các đồng chí cảnh sát tìm em, em cứ phối hợp điều tra cho rõ ràng ."

 

Quách Tuấn chỉ cảm thấy mặt mũi còn, bộ sinh viên trong lớp đều đang , cúi đầu đầy hổ theo các đồng chí cảnh sát khỏi phòng học....

 

Buổi chiều, Nguyễn Kiều Linh nhận điện thoại từ cục cảnh sát.

 

“Bạn học Nguyễn, những nhân chứng vật chứng mà bạn tố cáo đều xác minh rõ ràng, những liên quan gồm Trần Chí Bân và Quách Tuấn, nhưng hiện tại phía đối phương hòa giải, bạn rảnh để đến đồn cảnh sát một chuyến ."

 

“Xin , vì sự nh.ụ.c m.ạ của bọn họ mà tinh thần và thể chất của đều tổn thương, cho đến giờ vẫn đến trường đối mặt với những lời đồn đại của , cho nên từ chối hòa giải, cũng cần bất kỳ khoản bồi thường nào, xin hãy cứ theo quy trình pháp luật mà tiến hành giam giữ giáo d.ụ.c đối với bọn họ."

 

Nguyễn Kiều Linh ngờ Quách Tuấn cũng nhúng tay chuyện , đây chẳng là một mũi tên trúng hai con nhạn .

 

Cô cũng trông mong gì việc thể kết án tù, dù chuyện cũng đến mức tù, nhưng giam giữ ba năm ngày cũng tệ, để một vết đen trong hồ sơ thì sẽ ảnh hưởng đến cả ba đời, để cho bọn họ thói hư tật tự chuốc lấy khổ cực.

 

Còn bên nhà họ Trần và nhà họ Quách khi chuyện thì điên cuồng tìm tìm cách, Quách Tuấn đang là sinh viên đại học, nếu tù thì ảnh hưởng sẽ lớn.

 

Mà Trần Chí Băng tuy gì, nhưng cũng sắp bước kỳ thi đại học, nếu lúc một vết nhơ, thì chẳng cũng khó lối thoát .

 

Ngặt nỗi thái độ của Nguyễn Kiều Linh cứng rắn, bọn họ bỏ tiền xử lý riêng cũng .

 

Hai gia đình trực tiếp dò hỏi địa chỉ từ trường học, tay xách nách mang quà cáp đến tận cửa xin .

 

Lúc nhà họ Nguyễn mới Kiều Kiều chịu uất ức ở trường, bà nội Nguyễn xắn tay áo lên là đẩy :

 

là mù mắt ch.ó , dạy dỗ mấy cái con súc vật nhỏ đó thế nào , tha cho mà còn dám đến bắt nạt cháu gái , coi nhà chúng là dễ bắt nạt lắm hả!"

 

Hai gia đình ngờ nhà thái độ như , vốn dĩ vì chuyện của con trai mà sốt ruột bốc hỏa, bực bội :

 

“Chúng đang chuyện t.ử tế với bà, động tay động chân thế hả!"

 

Ông nội Nguyễn bưng chén tay hất nước ngoài, há miệng mắng:

 

“Mấy là cái thứ gì thế hả!

 

Ai cho phép các bắt nạt cháu gái , giờ còn bắt nạt bà già nhà , coi ông nội đây là kẻ ăn chay chắc!"

 

Những đó kịp phòng , quần áo hắt trúng một mảng.

 

Hai gia đình tức nổ phổi, cha của Trần Chí Băng còn giữ vẻ mặt t.ử tế, trực tiếp đe dọa:

 

“Đừng r-ượu mời uống uống r-ượu phạt!

 

của cục giáo d.ụ.c đấy, thấy cái việc học của cô em học nữa !"

 

Nguyễn Kiều Linh thấy thì khẽ khẩy:

 

“Lời đe dọa thì ai mà chẳng , thấy cái đức tính của ông, công việc ở cục giáo d.ụ.c chắc cũng nữa nhỉ."

 

 

Loading...