[Xuyên Nhanh Thập Niên] DIỆP TÔ TÔ NGHỊCH CHUYỂN CÀN KHÔN - Chương 290

Cập nhật lúc: 2026-04-11 15:26:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Được thôi, bao giờ xe cả, , .”

 

Lý Đại Đông lấy ống tay áo chùi mũi, nhảy cẫng lên dùng tay sờ soạng chiếc xe.

 

Dương Ninh tính tình , hề chê bai , ngược còn xuống xe mở cửa cho họ, mời họ cùng lên.

 

Lý Đại Đông khanh khách vì sung sướng, Lưu Yên dùng khuỷu tay huých một cái, lập tức bịt miệng im lặng.

 

Dương Ninh quan sát và mỉm khen ngợi:

 

“Cô chị mà quản trai thế là giỏi thật đấy, hiện giờ cô đang học việc gì?”

 

Lưu Yên kịp lên tiếng thì Lý Đại Đông bên cạnh như kích hoạt từ khóa, buột miệng :

 

“Không chị em, đây là em dâu .”

 

Bởi vì Lưu Yên dặn tàu rằng nếu Lý Hiểu Đông phủ nhận mà gọi cô là em gái, Lý Đại Đông lập tức đính chính ngay.

 

Câu thốt khiến Dương Ninh sững sờ, cô gái trông còn trẻ, ngờ kết hôn lấy chồng .

 

“Xin , là hiểu lầm.”

 

Lưu Yên thấy cô tính cách hiền hậu nên thản nhiên :

 

“Không , cũng mới cưới lâu.

 

, đồng chí bụng họ gì?”

 

Dương Ninh thấy cô tuy ăn mặc giản dị nhưng ăn phóng khoáng nên vui vẻ trò chuyện.

 

tên Dương Ninh, còn cô tên gì?”

 

là Lưu Yên.”

 

……

 

Chiếc xe chạy thẳng trong đơn vị.

 

Dương Ninh là nhiệt tình, khi xuống xe định dẫn hai tìm Lý Hiểu Đông ngay.

 

Lưu Yên cảm thấy cô là một cô gái , để tránh cho cô mất mặt ngoài nên tiêm thu-ốc phòng ngừa .

 

Cô kéo cô sang một bên, dùng giọng chỉ đủ hai thấy:

 

“Đồng chí Dương, với chồng là sẽ tới, hai chúng lén lút đến thăm, sợ là thấy chúng sẽ nổi giận.”

 

Dương Ninh nhất thời phản ứng kịp:

 

“Chồng cô?

 

Anh cũng tới đây ?”

 

“Chồng chính là Lý Hiểu Đông đấy, hai tháng chúng kết hôn ở quê, nhưng kịp giấy đăng ký.

 

Từ khi lên đơn vị thì ít liên lạc về nhà, chuyện gì nữa.”

 

Gương mặt Dương Ninh trắng bệch, những lời , đầu óc ong ong.

 

“Cô... cô gì, thể nữa .”

 

Lưu Yên thấy cô như thì nắm tay cô âm thầm trấn an, lặp lời một nữa.

 

Dương Ninh ngẩn ngơ cô, cô gái mặt còn nhỏ hơn vài tuổi, gương mặt rám nắng chất phác và đôi mắt trong veo , mắt cô dần nhòe lệ.

 

Khóc vì luyến tiếc, mà thấy nực và nực , suýt chút nữa cô lún sâu , suýt nữa lừa .

 

Còn cô gái đối diện sai chuyện gì chứ, Lý Hiểu Đông đúng là một tên khốn khiếp tột cùng!

 

“Đồng chí Dương, cô ?

 

?”

 

Lưu Yên vuốt lưng cho cô .

 

Dương Ninh càng cảm thấy đáng, cố kìm nén nước mắt, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.

 

“Lưu Yên, ...”

 

Lời đến cửa miệng , cô thế nào đây.

 

Người hào hứng đến đơn vị tìm chồng, cô trực tiếp bảo Lý Hiểu Đông là một gã Sở Khanh, liệu cô tin ?

 

ở một vùng nông thôn, phụ nữ cả đời chỉ sống vì nhà chồng, ly hôn còn sợ chê...

 

Cho dù , liệu cô tin, âm thầm đau khổ.

 

Có lẽ , cô cứ coi như , cuộc sống lẽ sẽ dễ dàng hơn một chút...

 

Dương Ninh vô cùng phân vân, lúc cô chỉ cảm thấy ghê tởm Lý Hiểu Đông tột độ.

 

Lưu Yên thấy bộ quá trình tiếp nhận của Dương Ninh, cũng như sự xót xa hiện rõ gương mặt cô dành cho , và sự ngập ngừng thôi.

 

Cô bỗng mỉm , chủ động nắm tay cô :

 

“Đồng chí Dương, nhiều điều với ?”

 

Dương Ninh há miệng, đôi mắt trong veo của cô và hỏi:

 

“Lưu Yên, nếu Lý Hiểu Đông phạm về tình cảm, cô sẵn sàng ly hôn với ?”

 

xúi giục họ ly hôn, mà cảm thấy phẩm hạnh của Lý Hiểu Đông quá tệ, dám giấu vợ ở quê để lợi dụng tình cảm leo bám lãnh đạo, thật là đáng ghét.

 

Không chỉ tôn trọng cô, mà còn coi trọng vợ .

 

Vạn nhất Lưu Yên tới, cô phát hiện , thật sự đến với thì thể dự đoán kết cục của Lưu Yên sẽ .

 

Loại đáng để đồng cảm, nếu là cô cô sẽ dứt khoát ly hôn.

 

Lưu Yên ?

 

“Tất nhiên là .

 

Anh cưới chỉ để chăm sóc cha ở quê, dậy sớm thức khuya hầu hạ cả nhà, ơn mà còn ở ngoài lăng nhăng trêu hoa ghẹo nguyệt, hạng vô trách nhiệm, vô đạo đức như , chắc chắn ly hôn.”

 

Lưu Yên dứt khoát, những lời cho nguyên chủ , cũng là cho Dương Ninh mặt .

 

Có thể hỏi những lời chứng tỏ mặt là một cô gái phẩm hạnh đoan chính.

 

Dương Ninh mà đỏ hoe mắt, dang tay ôm lấy cô.

 

Lưu Yên thở dài, ôm và vỗ vỗ lưng cô .

 

Hai phụ nữ ở kiếp từng gặp mặt, lúc bỗng cảm thấy đồng bệnh tương lân, đều cảm thấy đáng cho đối phương.

 

Rõ ràng đều là hai phụ nữ , nhưng đều là những viên đ-á kê chân con đường thành công của Lý Hiểu Đông, giấu giếm xoay như chong ch.óng.

 

Tài xế và Lý Đại Đông ở đằng xa ngơ ngác hiểu gì, đang chuyện tự nhiên ôm .

 

Thật trùng hợp, đúng lúc Lý Hiểu Đông tìm tới.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-thap-nien-diep-to-to-nghich-chuyen-can-khon/chuong-290.html.]

Anh thấy xe của lãnh đạo thì hớn hở chạy tới.

 

“Dương Ninh...”

 

Lời đó nghẹn thấy cả ngốc của .

 

Theo tầm mắt của họ, còn thấy Dương Ninh đang ôm một phụ nữ.

 

Và ngay khoảnh khắc họ buông , rõ mặt đối phương.

 

Hóa là Lưu Yên mà cha cưới cho ở quê!

 

Sao cô ở đây!

 

Chẳng cha đuổi cô về làng từ lâu !

 

Khoảnh khắc Lý Hiểu Đông hoảng loạn tột độ, thậm chí chân tay bủn rủn, chỉ sợ cô gì với Dương Ninh.

 

Đầu óc mụ mị, lao tới kéo mạnh Lưu Yên sang một bên, gầm lên chất vấn:

 

“Ai cho cô đến đây?

 

Chúng chẳng còn quan hệ gì nữa .”

 

Cha chắc chắn lừa , hẳn là cô cam tâm nên lén lút dắt theo thằng cả chạy tới đây.

 

Cái đồ ngu xuẩn !

 

Suýt chút nữa thì hại ch-ết .

 

“Em Ba!

 

Chú gì mà kéo em dâu, với em dâu vất vả lắm mới tìm chú đấy.”

 

Lý Đại Đông chạy tới, vẻ mặt hài lòng em trai.

 

Em dâu đúng, thằng em chẳng quan tâm gì đến cả, tàu hỏa đói rã ruột mà nó còn ở đây bắt nạt em dâu.

 

Em dâu , chỉ cần dám dạy bảo em trai thì sẽ đồ hộp và bánh đào ăn hết.

 

Lý Hiểu Đông lườm cả gây rối, tức giận thúc ng-ực một cái:

 

“Anh bậy bạ gì đó!

 

với cô chẳng quan hệ gì cả, lừa đến đây ?”

 

Chương 389 Nguyên phối của sĩ quan ruồng bỏ 14

 

Lý Đại Đông đẩy thì rụt cổ , đối với đứa em thứ ba chút sợ hãi, dù nó cũng là quân nhân, luồng sát khí.

 

... , .”

 

“Lý Hiểu Đông, tức giận gì thì cứ trút lên , bắt nạt trai gì.”

 

Lưu Yên nhíu mày xong, còn sang bảo Lý Đại Đông:

 

“Anh cả đừng sợ, lát nữa em tìm đồ hộp cho ăn.”

 

Lý Đại Đông cảm động em dâu, thấy hai chữ “đồ hộp" liền nhớ mấy lời tập duyệt.

 

Lập tức nhắm mắt nghiến răng, mắng lớn:

 

“Cái thằng Ba bạc bẽo !

 

Em dâu ở nhà hầu hạ cha chồng, chú nhẫn tâm nhận cô , cả hôm nay nhất định dạy bảo chú!”

 

Lý Đại Đông mạnh miệng nhưng dám xông lên đ-ánh.

 

Thái dương Lý Hiểu Đông giật giật, bực tát bộp một cái đầu :

 

“Lý Đại Đông, phát điên cái gì thế!”

 

“Em Ba chú đ-ánh !

 

Hu hu hu —— chú ác quá, về mách cha cho xem...”

 

Lý Đại Đông lập tức xìu xuống, sợ hãi thụp xuống đất .

 

Lưu Yên tiến an ủi , với Lý Hiểu Đông:

 

“Chẳng nhận , thôi, theo về nhà thủ tục từ hôn, kết hôn đàng hoàng thì từ hôn cũng đàng hoàng, đừng bắt gánh cái tội .”

 

“Câm mồm!

 

với cô chẳng quan hệ gì hết, đó là hôn nhân do cha sắp đặt, thừa nhận thì tính, hơn nữa chúng cũng hề quan hệ vợ chồng thực sự!”

 

Lý Hiểu Đông trợn mắt hung dữ Lưu Yên, rảo bước tới mặt Dương Ninh.

 

“Dương Ninh, cô đừng họ bậy, thật sự quan hệ gì với cô cả, từ đầu đến cuối đều là cô đơn phương thôi, thích chỉ cô.”

 

Chát!

 

Đáp là một cái tát vang dội và dứt khoát.

 

Gương mặt Dương Ninh chỉ sự lạnh lùng và ghê tởm.

 

“Hay cho một câu 'đơn phương', gia đình cưới về nhà để hầu hạ cha , giờ biến thành hại, đúng là cái lý lẽ nực !”

 

Lý Hiểu Đông ngờ sự việc đến nước , màng đến cái tát đau điếng mặt, định tiến lên nắm tay Dương Ninh.

 

Dương Ninh nhanh mắt lùi một bước tránh né.

 

Lưu Yên thấy bắt đầu tụ tập xung quanh, nhanh ch.óng chắn mặt Lý Hiểu Đông, giơ tay tát một cái thật mạnh.

 

“Lý Hiểu Đông!

 

Đây là chuyện giữa , đừng lôi kéo khác .

 

che giấu việc kết hôn, hôm nay mặt các đồng chí trong đơn vị, chúng ba mặt một lời đối chất, xem rốt cuộc đơn phương .

 

Lưu Yên dám dám chịu, sớm là loại cặn bã thì chẳng phí thời gian với nhà .”

 

Dương Ninh đ-ánh , Lý Hiểu Đông cam chịu.

 

cái mụ đàn bà nhà quê lấy tư cách gì mà dám tay với !

 

Rõ ràng sắp ở bên Dương Ninh , tất cả đều “con tiện nhân" Lưu Yên phá hỏng!

 

Lý Hiểu Đông m-áu dồn lên não, vung tay định tát một cái.

 

cái tát hụt, may mà Lưu Yên tránh kịp, nếu một đàn ông trưởng thành tát mạnh như chắc chắn sẽ chảy m-áu.

 

Dương Ninh thấy còn định tay đ-ánh thì ấn tượng về rơi xuống đáy vực, liền tiến lên kéo Lưu Yên lưng bảo vệ.

 

“Lý Hiểu Đông!

 

Anh còn là đàn ông , dám đ-ánh phụ nữ!”

 

Những xem náo nhiệt ở phía xa cũng lượt vây .

 

 

Loading...