[Xuyên Nhanh Thập Niên] DIỆP TÔ TÔ NGHỊCH CHUYỂN CÀN KHÔN - Chương 228

Cập nhật lúc: 2026-04-11 15:04:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“À, còn ôn bài nữa, là Tương Ngọc bạn tự .”

 

, mới kiểm tra xong, hai câu cuối cũng chắc lắm, xem sách giáo khoa .”

 

Nói xong hai cúi đầu, thèm để ý đến cô nữa.

 

Tôn Tương Ngọc thấy bọn họ né tránh , tức giận ném thẳng miếng giẻ lau bảng xuống đất, mắng thẳng mặt:

 

“Hai đứa ăn cháo đ-á bát !

 

Trước đây đồ gì cũng chi-a s-ẻ với mấy , mấy ít hưởng lợi từ , giờ giả vờ rùa rụt cổ!”

 

Vẻ mặt hai chút khó coi, hậm hực lẩm bẩm oán trách vài câu, phớt lờ cô .

 

Lớp trưởng thấy cô cứ loạn mãi, nhíu mày dậy :

 

“Tôn Tương Ngọc cô thôi , hết trút giận lên đến , thật sự coi là thiên kim đại tiểu thư chắc!”

 

Những bạn học vốn chướng mắt cô cũng nhao nhao phụ họa:

 

thế, cô với bạn Tô Hương Lan tráo đổi phận, là cô chiếm hết hời , cô còn bắt nạt , còn hổ hả.”

 

“Cái vẻ hung hăng của cô , chẳng giống hệt hai loạn ở cổng trường hôm , hai đó mới là ruột thịt của cô , quả nhiên là một nhà mà.”

 

Tôn Tương Ngọc thấy bọn họ những lời , càng thêm suy sụp:

 

“Tất cả câm miệng hết cho , bất kỳ quan hệ gì với đám nhà quê đó hết!”

 

Nói xong, Tôn Tương Ngọc bịt tai chạy khỏi lớp học.

 

Các học sinh bĩu môi, càng bàn tán rôm rả hơn:

 

“Tôn Tương Ngọc đúng là điều, bạn Tô Hương Lan mới đáng thương, rõ ràng là thành phố, sống ở nông thôn lâu như , còn cái nhà bắt nạt...”

 

……

 

Tô Hương Lan dạo quanh sân trường một lát, nhận thấy Tôn Tương Ngọc cố tình theo phía , liền về phía nhà vệ sinh nữ.

 

Vào nhà vệ sinh nữ,

 

Cô quan sát một chút, vốn định nhân lúc ai sẽ dạy dỗ Tôn Tương Ngọc một trận, cho cô nhớ đời.

 

Kết quả phát hiện, cánh cửa cuối cùng khép hờ, thấp thoáng thấy tay nắm cửa treo một chiếc túi da, chắc là của lãnh đạo trường hoặc ai đó tương tự.

 

Tô Hương Lan từ bỏ kế hoạch ban đầu, cố ý buồng ngay cạnh đó.

 

Tôn Tương Ngọc theo , thấy cô buồng áp ch.ót, những cửa khác đều đang mở hé.

 

mặt đầy âm trầm, chằm chằm chậu nước bẩn giặt giẻ lau đất.

 

Không hai lời, cẩn thận tới bưng chậu nước lên.

 

tốn sức nhấc cao lên, đột nhiên dùng sức hắt mạnh về phía buồng mà Tô Hương Lan đang ở.

 

Mà Tô Hương Lan qua khe cửa thấy động tác bưng nước của cô , liền lấy từ trong gian một chiếc ô lớn để đối phó.

 

Ngay khoảnh khắc đối phương hắt nước tới, cô giương cao ô, chỉ dính một chút nước bẩn nào, ngược dòng nước vì cô giương ô cao mà bộ chảy và b-ắn sang buồng bên cạnh.

 

Buồng bên cạnh vang lên một tiếng hét t.h.ả.m thiết!

 

Tô Hương Lan thu ô gian, lập tức ngoài, tóm c.h.ặ.t lấy Tôn Tương Ngọc đang định bỏ chạy.

 

“Tôn Tương Ngọc cô quá đáng lắm !

 

Lại dám nhà vệ sinh hắt nước bẩn!”

 

Nữ hiệu trưởng ở buồng cuối cùng bước , ngợm ướt sũng, chiếc sơ mi trắng đầy những vết nước bẩn loang lổ.

 

Tóc tai bà như con gà nhúng nước, mắt kính cũng là giọt nước, bà há hốc miệng vì kinh hãi và uất ức.

 

hai bạn học mặt, thấy lời của Tô Hương Lan, liền giận dữ trừng mắt Tôn Tương Ngọc:

 

“Trò to gan lớn mật thật đấy, dám hắt nước lên !

 

Trò học lớp nào?!

 

Gọi phụ đến đây cho ngay lập tức——”

 

Tôn Tương Ngọc thấy là hiệu trưởng, sợ tới mức vội vàng lắc đầu:

 

“Không, em!

 

Em định hắt Tô Hương Lan bên cơ, chắc chắn là nó dùng tâm địa gian xảo gì đó hắt sang chỗ cô đấy ạ.”

 

Tô Hương Lan thấy , mặt đầy kinh ngạc :

 

“Tôn Tương Ngọc!

 

Cậu còn dám dối mặt hiệu trưởng , mà hắt tới chỗ hiệu trưởng , rõ ràng là hắt nhầm chỗ, hiệu trưởng trút giận oan uổng liên lụy, sợ kỷ luật nên mới đổ lên đầu .”

 

Nói xong,

 

Tô Hương Lan còn cởi áo khoác đồng phục của , đưa cho hiệu trưởng khoác lên, miệng ngừng xin .

 

“Hiệu trưởng cô chứ, trong túi em khăn tay, cô mau lau ạ.

 

Bạn Tôn Tương Ngọc quá đáng thật!

 

Đuổi tới tận nhà vệ sinh để hắt nước em liên lụy đến cô, cũng tại em , nếu em tới muộn một chút thì liên lụy đến khác .”

 

Tô Hương Lan nề hà giúp bà thu dọn, bất lực lẩm bẩm.

 

Tôn Tương Ngọc tức tới mức há miệng mắng:

 

“Cái con tiện nhân mày cố ý!”

 

“Trò câm miệng cho !

 

Một lát nữa trái đắng cho trò ăn đấy, bắt nạt bạn học , mặt lãnh đạo trường mà còn dám ngang ngược như , ai cho trò lá gan đó hả!”

 

Hiệu trưởng vốn đang trong cơn thịnh nộ, thấy Tôn Tương Ngọc đến cả bà cũng để mắt, càng thêm tức giận!

 

“Lập tức liên lạc với phụ của trò!

 

Đến trường thủ tục thôi học , học sinh phẩm đức bại hoại như đúng là ảnh hưởng đến hình ảnh của trường!”

 

Chương 305 Thật thiên kim bi t.h.ả.m thập niên 90 (18)

 

Tôn Tương Ngọc chỉ lóc t.h.ả.m thiết để biện minh, gọi điện liên lạc với phụ .

 

Cuối cùng,

 

Hiệu trưởng chỉnh đốn trang phục, hầm hầm gọi giáo viên chủ nhiệm của Tôn Tương Ngọc tới, trực tiếp tra s-ố đ-iện th-oại của nhà họ Tôn.

 

Bà đích gọi điện .

 

S-ố đ-iện th-oại ghi là máy bàn nhà họ Tôn, đúng lúc ông Tôn máy.

 

Hiệu trưởng phê bình một tràng về hành vi của Tôn Tương Ngọc, lời lẽ sắc bén đầy vẻ bất mãn, đồng thời yêu cầu phụ nhanh ch.óng đến trường một chuyến.

 

Ông Tôn mắng cho một trận, cúp điện thoại mà mặt mày tối sầm .

 

Ông bao giờ mất mặt đến thế , chỉ mũi mà mắng, tất cả đều tại con ranh Tôn Tương Ngọc hại!

 

Ông Tôn giận dữ hét lên:

 

“Trương Lệ!”

 

Bà Tôn vội vàng từ trong phòng chạy :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-thap-nien-diep-to-to-nghich-chuyen-can-khon/chuong-228.html.]

“Có chuyện gì ?”

 

“Đây chính là đứa con gái ngoan mà bà hết lòng bảo vệ đấy!

 

Ở trường bắt nạt bạn học, nhà vệ sinh hắt nước bẩn Hương Lan, kết quả hắt trúng lên hiệu trưởng , hiệu trưởng đòi đuổi học nó kìa, đến cũng mắng lây đây , bà mau đến trường mang nó về , nhanh ch.óng chuyển hộ khẩu của nó , nhà họ Tôn hạng !”

 

Bà Tôn xong thì sợ khiếp vía, vội vội vàng vàng :

 

“Con bé Tương Ngọc đó chỉ là tính tình nóng nảy, chút tính trẻ con thôi, nó dám chuyện gì quá đáng , chắc chắn là hiểu lầm gì đó, để xem .”

 

Nói xong, bà Tôn cầm túi xách vội vã rời .

 

Ông Tôn thấy bà điều, châm lửa hút thu-ốc, lòng đầy phiền muộn.

 

Cái tính cách của Tôn Tương Ngọc đó, để cũng là một mầm họa.

 

Ông nhíu c.h.ặ.t mày, hút xong một điếu thu-ốc, giống như hạ quyết tâm gì đó.

 

Ông dậy phòng lấy sổ hộ khẩu và một đống giấy tờ của gia đình, xách cặp công văn đến trường.

 

……

 

Trường học,

 

Phòng hiệu trưởng.

 

Bà Tôn vội vã chạy tới, bước cửa lao thẳng đến bên cạnh con gái:

 

“Tương Tương, ?

 

Không chứ?”

 

Tôn Tương Ngọc sợ hãi ôm lấy , mắt đến đỏ hoe:

 

“Mẹ, nhà trường đuổi học con, sắp thi đại học , con thi đại học mất.”

 

Bà Tôn , ôm lấy con gái trực tiếp về phía vị hiệu trưởng trong văn phòng.

 

“Các thế cũng quá đáng quá , còn đầy hai tháng nữa là thi đại học, con gái rốt cuộc phạm lớn đến mức nào mà các đòi đuổi học nó lúc !”

 

Hiệu trưởng thấy phụ và đứa con cùng một giuộc, lạnh lùng :

 

“Quá đáng là con gái bà đấy!

 

Nó bắt nạt học sinh khác, chặn trong nhà vệ sinh để hắt nước bẩn, hạng phẩm đức bại hoại , trường chúng dám giữ !”

 

Tôn Tương Ngọc lập tức nhỏ giọng biện bạch với :

 

“Mẹ, đều là mưu kế của Tô Hương Lan hết, thật sự con .”

 

Bà Tôn xong, lập tức quát lớn:

 

“Tô Hương Lan !

 

Chúng tìm nó đối chất!”

 

Tô Hương Lan đang ghế sofa khẽ nhạt một tiếng:

 

“Cái bà mù quáng ơi, ở đây .”

 

Bà Tôn theo tiếng , mới phát hiện nọ đang ngay ngắn ở ghế sofa bên cạnh.

 

Lúc nãy cửa chỉ mải lo lắng cho con gái nên chú ý đến đối phương.

 

Bà nhất thời chút tức giận, trực tiếp dùng tư thế trưởng bối mà dạy bảo:

 

“Mày còn chút lễ nghi giáo dưỡng nào hả!

 

Trước mặt bạn học và thầy cô mà dám tao mù, đúng là phản !”

 

Vẻ châm biếm trong mắt Tô Hương Lan càng thêm rõ rệt:

 

“Nhờ phúc của bà đấy, sinh mà dưỡng cũng chẳng dạy bảo, con gái ruột của thì mặc kệ, lo cho một đứa ngoài, một như bà đúng là xui xẻo tám đời.”

 

“Mày!”

 

Bà Tôn tức đến mức gì cho .

 

Hiệu trưởng loáng thoáng cũng hiểu , bà ngạc nhiên dậy hỏi Tô Hương Lan:

 

“Vị phu nhân của trò ?”

 

Tô Hương Lan nhướng mày:

 

“Đừng thưa hiệu trưởng, chẳng nhận em , trong mắt chỉ đứa con nuôi quý báu thôi, em thấy nhất là cứ coi như quen .”

 

“Tô Hương Lan!

 

Mày bớt ở đó mà lời mỉa mai, mày cũng coi tao là ruột , về đến nhà xúi giục bố mày mua nhà cho mày, mày thương lượng qua với tao hả!

 

Mày về để nhận , rõ ràng là về để nhận tiền, loại tuổi còn nhỏ mà đầy mưu mô như mày, ai dây đúng là xui xẻo!”

 

Tô Hương Lan cầm tách bàn ném thẳng về phía bà .

 

Choang!

 

Tách vỡ tan chân bà Tôn, những mảnh vỡ b-ắn xước gò má bà .

 

Sững sờ mất vài giây, bà Tôn lập tức ôm lấy má hét lên:

 

“Á—— mặt của !”

 

Tô Hương Lan hề quan tâm, thong thả :

 

“Từ bây giờ trở , chúng còn bất kỳ quan hệ nào nữa, gặp cũng coi như dưng, bà nhớ kỹ cho .”

 

“Cái đồ bất hiếu nhà mày!

 

Hồi đó tao sinh một cái thứ nghiệt súc như mày chứ, mày nên tồn tại đời mới đúng!

 

Hôm nay tao đ-ánh ch-ết mày!”

 

Bà Tôn lao tới định đ-ánh , Tô Hương Lan khách khí đạp thẳng một cước.

 

Bà Tôn “ái chà” một tiếng, trực tiếp ngã nhào xuống đất, đau đến mức thở nổi.

 

Tô Hương Lan mặt đầy vẻ vô tội :

 

“Đã với bà , giữa chúng còn quan hệ gì nữa, bà còn dám la lối om sòm đ-ánh lén, thì chỉ còn cách tự vệ thôi.”

 

Hiệu trưởng thấy cảnh tượng hỗn loạn , vội vàng chạy ngăn Tô Hương Lan:

 

“Ôi chao, bạn học Hương Lan chuyện gì thì từ từ , đ-ánh , nếu sẽ kỷ luật đấy.”

 

Tô Hương Lan giả vờ ủy khuất :

 

“Là bà quá đáng quá, dọa sẽ đ-ánh ch-ết em, em nhất thời sợ hãi nên mới đ-á một cái để phòng vệ thôi ạ.”

 

Hiệu trưởng nhất thời cứng họng, khỏi chút đồng cảm với cô:

 

“Thôi bỏ , cái bà cũng kiểu gì nữa, con ruột lo lo cho ngoài, chuyện gia đình các can thiệp, đừng quên là đến đây để giải quyết chuyện của Tôn Tương Ngọc.”

 

Bà Tôn ôm bụng, yếu ớt :

 

“Hiệu trưởng, đây là chuyện gia đình chúng , chúng sẽ tự giải quyết riêng, phiền đến nhà trường can thiệp .”

 

Hiệu trưởng xong mặt mày vui:

 

“Bà thì đơn giản quá, chuyện xảy ở trường học, trong phạm vi quản lý của chúng , chúng trách nhiệm đối với tất cả học sinh.

 

 

Loading...