[Xuyên Nhanh Thập Niên] DIỆP TÔ TÔ NGHỊCH CHUYỂN CÀN KHÔN - Chương 221

Cập nhật lúc: 2026-04-11 15:04:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vả nuôi con bao nhiêu năm nay, sớm coi con như con gái ruột , con đừng suy nghĩ lung tung.

 

ở đây, ai thể đuổi con hết, con cứ yên tâm mà học, đợi gả chồng sẽ chuẩn cho con bộ của hồi môn nhất."

 

Tôn Tương Ngọc những lời , nức nở nhào lòng , nghẹn ngào :

 

con học cùng một lớp với cô , cũng sống chung một nhà với cô .

 

Mẹ ơi, bảo cô ở ký túc xá , nếu thì để con ở cũng ."

 

Tôn Tương Ngọc vốn luôn cách thao túng , cô cha ở đó thì chắc chắn đuổi Tô Hương Lan .

 

Bước đầu tiên chính là đuổi cô khỏi căn nhà thuộc về gia đình ba bọn họ.

 

Đợi cô ở ký túc xá , cô sẽ tìm cách hãm hại cô ở trường, lúc đó nhất là cho cô học nổi nữa, đừng hòng mà tham gia kỳ thi đại học!

 

Tôn mẫu nghẹn lời, chút đau đầu xử lý chuyện thế nào.

 

Tôn Tương Ngọc thấy , trong mắt lóe lên một tia hài lòng, rõ ràng yêu mà khi lựa chọn do dự, chắc hẳn trong lòng vẫn hướng về con gái ruột.

 

nghiến răng, giả vờ tức giận :

 

“Con ngay những lời của đều là lừa con thôi mà, thì để con ở ký túc xá ."

 

Bà ngoại Trương cau mày :

 

“Trương Lệ, Tương Ngọc là đứa con gái con dày công nuôi nấng suốt 18 năm nay, tình cảm hai con sâu đậm như thế nào.

 

Còn cái con nhỏ từ quê lên mới tiếp xúc mấy ngày chứ, chắc hẳn nó cũng chỉ nhắm tiền của các con thôi, trong lòng căn bản chẳng coi hai đứa là cha .

 

Ai với con hơn thì con hãy tự suy nghĩ cho kỹ ."

 

Tôn mẫu thở dài, theo lời thì chắc chắn là Tương Ngọc thiết với bà hơn .

 

Trước đây bà cũng từng chung sống với Hương Lan, bà và cô ở chung chỉ thấy xa lạ khách sáo.

 

Nhắc đến tình cảm thì phần nhiều là sự thương hại, cảm giác mật giữa và con gái.

 

Bà ngoại Trương thấy con gái phần d.a.o động, liền tiếp:

 

“Tương Ngọc dù cũng lớn lên tầm mắt của , tính nết con bé thế nào.

 

Mấy đứa con gái quê kiến thức chắc là chỉ tiền thôi, vả 18 tuổi nuôi cũng nổi , chừng nó mang tiền về nhà cho khác hết, lúc đó hai đứa đừng để rơi cảnh tiền mất tật mang."

 

Chủ yếu là bà và đứa cháu ngoại Tương Ngọc tình cảm hơn, cộng thêm việc con gái chỉ duy nhất một m-ụn con , cháu ngoại hưởng gia sản nhà họ Tôn thì hai đứa cháu nội của bà đều thể hưởng chút lợi lộc.

 

Còn cái đứa Hương Lan mặt mũi còn thấy , giờ mà bắt đầu bồi đắp tình cảm thì chậm quá , vạn nhất nó thật sự lấy hết gia sản thì chẳng chẳng còn liên quan gì đến nhà họ Trương nữa .

 

Không thể để miếng thịt đến miệng còn bay mất .

 

Tôn mẫu những toan tính của , chỉ thể bất lực đáp lời:

 

“Vậy để con về bàn bạc với cha nó xem ."

 

Bà ngoại Trương và Tôn Tương Ngọc liền lập tức nở nụ chiến thắng....

 

Bên , Tô Hương Lan đoán chắc là cô trốn học chạy về nhà mách lẻo .

 

Mách lẻo thì ai mà chẳng chứ, cứ như ai đó mồm bằng.

 

Lúc tan học về nhà, cô liền trực tiếp tìm Tôn phụ để mách tội.

 

“Ba ơi, ban đầu con còn thấy vui vì học chung một lớp với chị, kết quả chị vui chút nào, thậm chí còn ngay mặt giáo viên và các bạn học con là từ nông thôn lên, mang họ Tô chứ họ Tôn.

 

Chị còn bảo bà ngoại và sẽ đuổi con về quê, để con bao giờ chướng mắt chị nữa..."

 

Nói đến đoạn , Tô Hương Lan còn giả vờ lau nước mắt, cúi đầu tỏ vẻ đầy ấm ức.

 

Tôn phụ xong suýt chút nữa thì tức ch-ết, ông hề nghi ngờ thật giả, bởi vì đứa trẻ Tương Ngọc từ nhỏ tính khí kiêu căng ngạo mạn, lời qua đúng là thứ mà cô thể .

 

Tôn phụ an ủi cô một hồi lâu, Tô Hương Lan nhân cơ hội đề nghị:

 

“Ba ơi, ngày mai con định chuyển sang nhà mới ở, nếu và chị về nhà, phía bên bà ngoại cũng nhiều lời oán trách con, con để bề vì con mà tức giận, cũng ba khó xử."

 

Tôn phụ thấy con gái hiểu chuyện như , càng cảm thấy Tôn Tương Ngọc thật điều, ông thở dài :

 

“Thôi , con ngoài ở vài ngày cho khuây khỏa, đợi con về ba sẽ bàn bạc với bà về chuyện của Tương Ngọc."

 

Tô Hương Lan cố ý tỏ vẻ rụt rè :

 

“Chị vì sự trở về của con mà vui , ba đừng mắng chị nữa, nếu chị càng khó con ở trường mất, con mới đến nơi lạ lẫm nên thấy sợ."

 

Tôn phụ liền tức giận mắng:

 

“Cái thứ khốn kiếp đó!

 

Nếu nó vẫn cứ cái đức tính đó thì dứt khoát đưa nó về chỗ cha ruột cho xong."

 

“Hương Lan con đừng sợ, lát nữa ba sẽ qua nhà bà ngoại một chuyến, nhất định bắt nó đến xin con cho bằng ."

 

“Đừng ba ơi, hôm nay ba cũng vất vả cả ngày , rước bực thì tối mất ngủ đấy ạ.

 

Đợi ngày mai tan học con sẽ cùng ba qua nhà bà ngoại, sẵn tiện đến bái kiến bề luôn, con về đây vẫn đến bái kiến gia đình bà ngoại nào cả."

 

Tôn phụ thấy lời hiểu chuyện của con gái, nghĩ đến cái gia đình phiền phức , vợ luôn miệng phàn nàn rõ ràng là thích Hương Lan.

 

Nếu con bé mà chắc chắn sẽ kháy móc cho mà xem.

 

Ông liền lấp lửng:

 

“Thôi cần , đợi con về lúc nào rảnh chúng cũng .

 

Sắp thi đại học , con hãy tập trung thời gian việc học hành chăm chỉ , đừng suy nghĩ mấy chuyện ."

 

“Ba cũng đừng nhé, nếu ba mà con thì cái thể thống gì, con mang tiếng vô lễ."

 

Tô Hương Lan dặn dò, vì cô thật sự lòng hiếu thảo đó , chủ yếu là để Tôn phụ thấy vết thương mặt Tôn Tương Ngọc.

 

Để qua một đêm chắc là sẽ nữa, lúc đó cho dù mách lẻo thì ông cũng sẽ tin mấy lời quỷ quyệt của cô .

 

Tôn phụ đồng ý:

 

“Được, ba lời con."...

 

Ngày hôm ,

 

Chưa đến sáu giờ Tô Hương Lan thức dậy .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-thap-nien-diep-to-to-nghich-chuyen-can-khon/chuong-221.html.]

Sau khi vệ sinh cá nhân đơn giản, cô cầm chìa khóa thẳng đến căn nhà mới.

 

Căn nhà mới trang trí thiện, chỉ cần mang theo đồ dùng hàng ngày là thể ở ngay.

 

Trong gian của cô đồ dùng hàng ngày đều đầy đủ cả, tranh thủ lúc còn một tiếng nữa mới đến giờ học, cô lau dọn bụi bặm , sắp xếp đơn giản một chút.

 

lấy ga giường, chăn nệm sạch sẽ trong gian trải lên giường, đặt một đồ dùng hàng ngày đơn giản như bàn chải đ-ánh răng, khăn mặt phòng tắm.

 

Toàn bộ quá trình mất nửa tiếng là xong, căn nhà lập tức thêm thở sinh hoạt của con , trông ấm cúng hẳn lên.

 

Cô dọn dẹp đến mức toát cả mồ hôi, bèn tắm nước nóng một cái, xách ba lô xuống lầu ăn bữa sáng đơn giản, về phía trường học.

 

Căn nhà mới của cô cách nhà họ Tôn một quãng đường, nhưng gần trường học hơn nhà họ Tôn.

 

Đi đường tắt qua quảng trường nhỏ thì chỉ mất năm sáu phút là đến nơi.

 

Lần đầu tiên Tô Hương Lan đường tắt, kết quả là gặp đ-ánh nh-au, hơn nữa còn là quen.

 

Vinh Cảnh Trạch.

 

Khác hẳn với hình ảnh ngày hôm đó, hôm nay mặc bộ đồng phục màu xanh lam, trông dáng học sinh hơn nhiều, chỉ tiếc là đang túm lấy cổ áo mà đ-ấm túi bụi mặt đối phương.

 

“Mày là cái thá gì mà dám động của trường Trung học 3 chúng tao!"

 

“Trạch ca tha mạng!

 

dám nữa , đừng đ-ánh nữa..."

 

Vinh Cảnh Trạch xin tha mới buông tay hất đối phương , sang một bên chỉnh quần áo:

 

“Nhớ kỹ những gì mày đấy, tiên hãy đến bệnh viện thanh toán viện phí , đồng thời tiền bồi thường xứng đáng cũng thiếu ."

 

“Vâng , Trạch ca, ạ."

 

Tên đó lồm cồm bò dậy định chạy .

 

Kết quả là Vương Thiên Bá bên cạnh phục, trực tiếp nhặt một viên gạch đất lên, tức giận đuổi theo định đ-ập .

 

“Muốn , đừng mơ, hôm nay tao cho mày một bài học nhớ đời mới !"

 

Vương Thiên Bá cầm viên gạch định đ-ập thẳng đầu .

 

“Thiên Bá!"

 

Vinh Cảnh Trạch hét lên một tiếng, ngăn cản cũng kịp nữa .

 

lúc , một khúc gỗ ngắn và thô bay xẹt tới, đ-ánh trúng viên gạch chệch hướng, khúc gỗ và viên gạch cùng “bạch" một tiếng rơi xuống đất.

 

Cái học sinh suýt chút nữa đ-ập trúng thì sợ đến ngây , mặt cắt còn giọt m-áu loạng choạng chạy mất dạng.

 

Vinh Cảnh Trạch mặt lạnh lùng tới, tung một cú đ-á cực mạnh Vương Thiên Bá.

 

“Mày điên ?

 

dùng gạch đ-ập là sẽ ch-ết —— Không sống nữa hả!"

 

Chương 296 Thiên kim thật bi t.h.ả.m ở thập niên 90 (9)

 

Vương Thiên Bá ôm cái đùi đ-á đau điếng, mặt nhăn nhó nhưng vẫn chẳng thèm để tâm :

 

“Tao chừng mực mà, chỉ là dọa cái thằng ranh con đó thôi, thật sự đ-ập ch-ết nó ."

 

“Đến giờ mà mày vẫn chịu hối cải , vùng đầu là chỗ thể tùy tiện đ-ập .

 

Vinh Cảnh Trạch, cái bạn của vẻ nguy hiểm đấy."

 

Tô Hương Lan khoác ba lô một bên vai, thong thả bước tới.

 

Vinh Cảnh Trạch thấy Tô Hương Lan, nhớ tới hành động tương trợ của cô, lập tức lên tiếng cảm ơn:

 

“Bạn học Tô Hương Lan, cảm ơn bạn nhé, nếu thì suýt gây họa lớn , chuyện quả thật là do quá hấp tấp."

 

Tô Hương Lan nhướng mày gì.

 

Nếu vẫn cứ tiếp tục qua bạn với hạng như thế thì cô thật sự chẳng còn gì để nữa, dù thì ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, nhất là còn đang trong thời kỳ thanh thiếu niên, tiếp xúc lâu ngày chắc chắn sẽ ảnh hưởng.

 

Vinh Cảnh Trạch thấy cô gì, dường như hiểu suy nghĩ của cô, nhất thời cảm thấy mặt chút nóng bừng thẹn thùng.

 

Bởi vì gặp còn khoe khoang là một nhân vật ghê gớm lắm, kết quả hôm nay để cô bắt gặp cảnh tượng thế , chuyện chắc chắn sẽ tưởng cũng cùng một giuộc với Vương Thiên Bá.

 

Vương Thiên Bá thì chẳng hề ơn, ôm m-ông liếc Tô Hương Lan đằng , bực bội lẩm bẩm:

 

“Cái ngoài như cô thì cái gì chứ?

 

đây gọi là nghĩa khí, em báo thù thì gì là sai, đúng là hạng đàn bà con gái tóc dài mà kiến thức ngắn."

 

Vinh Cảnh Trạch mặt đen sầm , bồi thêm cho hai cú đ-á thật mạnh m-ông nữa:

 

“Mày im miệng cho tao !"

 

Vương Thiên Bá kịp phòng , đ-á ngã nhào xuống đất, đau đớn kêu oai oái:

 

“Ái chà!

 

Trạch ca cũng tay ác quá đấy!"

 

Vinh Cảnh Trạch nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm im lặng vài giây, đột nhiên mặt đanh nghiêm túc :

 

“Vương Thiên Bá, bắt đầu từ ngày hôm nay mày đừng theo tao nữa, tao phục vụ nổi cái hạng đại gia như mày ."

 

Trước đây nghịch ngợm đ-ánh lộn vặt thì thôi, giờ đây dám cầm gạch đ-ập , còn ngoan cố chịu lời khuyên bảo, đột nhiên cảm thấy việc lăng nhăng với những hạng thật chẳng ý nghĩa gì cả.

 

Vương Thiên Bá dọa sợ bởi giọng điệu nghiêm túc của đối phương, thể tin , loạng choạng bò dậy chất vấn:

 

“Không chứ Trạch ca!

 

Anh em chơi với hơn một năm trời, thật sự lời cô ?

 

Anh em như thủ túc, đàn bà như quần áo, chỉ là do tiếp xúc với ít con gái quá nên mới cho mê đầu óc thôi, cái hạng nhan sắc như cô thì thiếu gì chứ..."

 

Tô Hương Lan nổi mấy lời r-ác r-ưởi , bước tới túm lấy cổ áo giáng cho hai cái tát “chát chát":

 

“Thằng ranh con , chuyện gì thì chuyện đó, bản vấn đề chịu phản tỉnh, cứ lôi gì?

 

Bà đây nợ nần gì chắc!"

 

“Á!

 

Con khốn mày dám đ-ánh tao, lão t.ử g-iết ch-ết mày ——"

Loading...