[Xuyên Nhanh Thập Niên] DIỆP TÔ TÔ NGHỊCH CHUYỂN CÀN KHÔN - Chương 216

Cập nhật lúc: 2026-04-11 15:04:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tô Hương Lan chọn những chỗ kín đáo mà đ-ấm đ-á, đ-ánh đến khi đau đến ngất mới thôi.”

 

Cô chẳng lấy thứ gì, ngoài phòng của hai ông bà già.

 

Tô Bảo Đống thấy còn lớn tiếng hỏi:

 

“Này, cô thu dọn đồ đạc phòng bố gì?

 

Mau !

 

Lát nữa còn việc đấy!"

 

“Mẹ bảo lấy cho bà lọ thu-ốc giảm đau."

 

Tô Hương Lan tiện tay bịa một cái cớ trực tiếp .

 

Tô Bảo Đống nhíu mày khựng , khó chịu giục giã:

 

“Thế thì cô nhanh lên!"

 

Tô Hương Lan thẳng tới chiếc tủ năm ngăn bên cạnh giường nơi hai ông bà già giấu tiền, tìm thấy một chiếc phong bì trong một chiếc túi nilon màu đỏ buộc c.h.ặ.t.

 

Đây là hai vạn tệ nhà họ Tôn đưa cho nhà họ Tô, cũng là tiền mua đứt Tôn Tương Ngọc.

 

Bây giờ là năm 93, hai vạn tệ đối với một nông thôn mà là một khoản tiền khổng lồ.

 

Tô Hương Lan tiện tay ném gian, tìm kiếm đệm đầu giường của hai để lấy giấy tờ tùy của cô và bản tuyên bố chuyển hộ khẩu do làng cấp.

 

Kiếp khi Tô Hương Lan đến nhà họ Tôn, nhà họ Tô cố tình gây khó dễ, giữ khư khư những thứ đưa cho cô, dẫn đến việc Tô Hương Lan trễ mất nửa năm mới nhập hộ khẩu.

 

Tôn Tương Ngọc năm đó cố tình hãm hại cô ăn trộm tiền, cô từ nông thôn đến quá nghèo nên thấy tiền sáng mắt nên trộm tiền của khác.

 

Tô Hương Lan đỏ mặt tía tai giải thích, thậm chí còn việc cô và Tôn Tương Ngọc tráo đổi khi mới sinh, cô là về nhà nên thiếu tiền tiêu vặt, căn bản ăn trộm.

 

Tôn Tương Ngọc lấy hộ khẩu của cô để chuyện, chứng minh cô đang dối, chỉ là một bà con nghèo từ quê lên thôi, nếu thì hộ khẩu vẫn còn ở nông thôn .

 

Các bạn học tin sái cổ, từ đó về Tô Hương Lan ở trường bạn học nhạo là đồ nhà quê, còn là kẻ trộm thấy tiền sáng mắt.

 

Dù nửa năm Tô Hương Lan nhập hộ khẩu nhà họ Tôn, nhưng danh tiếng thối hoắc từ lâu, khác lấy việc bắt nạt cô niềm vui, căn bản cô giải thích.

 

Tô Hương Lan vơ vét sạch sẽ những thứ thuộc về .

 

Hai vạn tệ biến mất, với cái đức tính hút m-áu của nhà họ Tô , mất , tiền cũng mất , chắc chắn sẽ lên thủ đô để đòi tiền.

 

Đến lúc đó chắc chắn sẽ kịch để xem....

 

Tô Bảo Đống vội vội vàng vàng đưa Tô Hương Lan lên tàu hỏa, khi trở về nhà mới phát hiện trán và khóe miệng đều đầy m-áu, đang vợ dìu.

 

“Mẹ!

 

Mẹ thế ?

 

Ai đ-ánh !"

 

Vương Mai Hoa thấy con trai thì càng rơi nước mắt:

 

“Huhu, con trai ơi!

 

Là con nhỏ Hương Lan ch-ết tiệt đ-ánh đấy."

 

“Cái gì!"

 

Tô Bảo Đống căn bản tin, dù con nhỏ đó cũng nhát gan lắm, ngày thường chuyện nhỏ như tiếng muỗi kêu, thể gan đ-ánh .

 

“Chính là nó đ-ánh đấy, con nhỏ đó tay ác lắm..."

 

Vương Mai Hoa vẫn đang lể kể khổ, Tô Bảo Đống đột nhiên nhớ điều gì đó, vội vàng truy vấn:

 

“Mẹ, bảo con nhỏ đó lấy thu-ốc giảm đau cho ?

 

Lúc nó còn phòng đấy."

 

“Cái gì!

 

Ai cho con nhỏ ch-ết tiệt đó , tiền của !"

 

Vương Mai Hoa vốn đang dìu, giờ thì chạy lết xông phòng của hai ông bà già.

 

Sau một hồi tìm kiếm, bà mặt mũi trắng bệch gào lên một tiếng t.h.ả.m thiết, “bịch" một cái sụp xuống đất rống lên.

 

“Hai vạn tệ của !

 

Bị con nhỏ ch-ết tiệt đó lấy mất —"

 

Chương 289 Thiên Kim Thật Bi Thảm Những Năm 90 (2)

 

——

 

Bên ,

 

Tô Hương Lan đến thủ đô, vợ chồng nhà họ Tôn đón .

 

Nhìn thấy con gái ruột, hai vợ chồng khỏi chút xa lạ.

 

Vẫn là ông Tôn mở lời hỏi:

 

“Con chính là Hương Lan ?"

 

Tô Hương Lan quan sát hai , tùy ý đáp:

 

“Vâng, là con."

 

Bà Tôn cô gái mặt, làn da màu lúa mì và quần áo ăn mặc trông quê mùa, ngũ quan thì đoan chính, nếu kỹ giữa lông mày vài phần thần thái của chồng.

 

Sau đó, hốc mắt bà đỏ lên.

 

Ngoài sự đau buồn , nhất thời bà chút chấp nhận nổi con gái hình tượng như .

 

Ông Tôn thì khá thích đứa con gái ruột , chủ yếu là vì cô tỏ hào sảng, hề rụt rè chút nào.

 

Ông thấy tay cô cầm hành lý nên hỏi thêm:

 

“Hương Lan, hành lý của con ?

 

Có cần bố xách giúp con ."

 

Tô Hương Lan lắc đầu:

 

“Con hành lý, quanh năm suốt tháng chỉ một bộ quần áo mặc trong mặc ngoài.

 

Cha nuôi bên khi phát hiện con con ruột thì đến một sợi kim sợi chỉ cũng cho con lấy.

 

Con tàu hỏa cả quãng đường đều bỏ đói, cuối cùng đói đến mức đau cả cổ họng, may mà cô nhân viên đường tàu bụng bưng cho con một ly nước đường."

 

Nghe thấy những lời , bà Tôn càng rơi nước mắt nhiều hơn, oán trách :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-thap-nien-diep-to-to-nghich-chuyen-can-khon/chuong-216.html.]

 

“Cái nhà đó là hạng , thật sự là con mà.

 

Đã đưa cho họ nhiều tiền như thế mà đến chút lương khô cũng chuẩn cho đứa trẻ, hên là để Tương Tương về đó."

 

Ông Tôn cũng nhíu mày, nhưng khi thấy lời phía của vợ, ông hài lòng vợ một cái, mặt con gái ruột mà những lời gì.

 

Bà Tôn là phụ nữ nên mủi lòng, suy cho cùng cũng là đứa trẻ tự tay nuôi nấng nên đương nhiên bà tình cảm sâu đậm với con nuôi hơn, còn với đứa con gái ruột mới gặp đầu thể sinh tình cảm ngay .

 

Bà Tôn cũng hiểu lỡ lời, vội che miệng áy náy Tô Hương Lan.

 

“Con , ý gì khác, con và Tương Tương đều là con của chúng .

 

Cái nhà đó thì hai chị em con ai cũng về đó chịu khổ nữa, nhà chúng thể gánh vác chi phí của cả hai đứa, sẽ bù đắp thật cho những nỗi khổ mà con chịu đựng."

 

Tô Hương Lan giả vờ vẻ mặt cảm động:

 

“Vâng, thật .

 

Cái nhà đó trọng nam khinh nữ, bao nhiêu năm qua đối với con đ-ánh thì cũng mắng.

 

Con từ lúc hai tuổi bắt đầu nhóm lửa nấu cơm việc nhà , từng ai với con những lời như thế cả, con cảm động quá."

 

Lời dứt, bà Tôn và ông Tôn mang vẻ mặt hối .

 

Bà Tôn nắm lấy tay cô vỗ vỗ:

 

“Ngoan, sợ nữa, về đến nhà , bố sẽ bảo vệ con."

 

“Là bố với con mà."

 

Ông Tôn hốc mắt ửng đỏ, ông nuôi con nhà , nghìn chiều vạn chuộng nâng niu khôn lớn, mà đối phương đối xử với con ông như .

 

Ông lập tức hối hận vì đưa cho cái nhà đó nhiều tiền như thế, sớm đứa trẻ chịu nhiều khổ cực như , ngay từ đầu ông nên báo cảnh sát !

 

Tô Hương Lan đạt mục đích, cùng họ lóc sụt sùi nữa, cô kéo kéo vạt áo ngắn ngủn, nhỏ giọng :

 

“Bố cần tự trách , con chuyện trách bố .

 

Con thể gặp bố mãn nguyện lắm ."

 

Ông Tôn thấy con gái ruột hiểu chuyện như thì càng thêm đau lòng.

 

Bà Tôn thì chú ý đến cô, thấy cô cứ liên tục kéo tay áo, bà lau lau vệt nước mắt nơi khóe mắt hỏi:

 

“Bộ quần áo ngắn ?"

 

Tô Hương Lan thuận thế :

 

“Dạ cũng ạ, con từ nhỏ đến lớn đều mặc quần áo như thế .

 

Bộ là bộ mới nhất của con, hồi nhặt quần áo cũ nuôi dùng nữa về tự sửa .

 

Từ lúc mười lăm tuổi mặc đến bây giờ, tuy ngắn một đoạn lớn nhưng những miếng vá đều ở bên trong thấy , bên ngoài vẫn , vẫn còn thể mặc thêm một năm nữa đấy ạ."

 

Bà Tôn hốc mắt đỏ lên , quần áo của Tương Tương nhiều mặc hết, mỗi tháng đều mua bộ mới, mà đứa trẻ nhặt đồ của khác mặc suốt mấy năm...

 

Ông Tôn tức đến nghiến răng, lập tức mở miệng :

 

“Bây giờ chúng trung tâm thương mại luôn, bố mua đồ mới cho con!"

 

Tô Hương Lan cái chính là hiệu quả , đứa trẻ mới kẹo ăn.

 

Kiếp Tô Hương Lan ngu ngốc ở chỗ chịu mở miệng, chuyện gì cũng nén trong lòng dám bày tỏ, vu khống cũng chỉ rơm rớm nước mắt lắc đầu, cha ruột căn bản chịu bao nhiêu khổ sở.

 

Tại Tương Tương chỉ cần loạn đòi t-ự t-ử là thể ở thành phố, chẳng cũng là để lấy lòng thương hại của họ .

 

Đặc biệt là vợ chồng nhà họ Tôn là hạng thấp hèn, ưa sĩ diện chút thanh cao, nếu cũng sẽ vì cảm thấy con gái ruột họ mất mặt mà gạt cô sang một bên.

 

khiến họ luôn cảm giác tội đối với thì mới dễ thao túng.

 

Đến trung tâm thương mại, Tô Hương Lan sẽ khách sáo với họ.

 

Từ đầu đến chân đều mua quần áo mới, cô phối vài bộ theo phong cách và màu da phù hợp với .

 

Ông Tôn trực tiếp thanh toán giúp cô.

 

Ra khỏi trung tâm thương mại, khi ngang qua tiệm hớt tóc, cô một diện mạo mới nên trong đổi kiểu tóc.

 

Hai b.í.m tóc tết dày cộp quê mùa đây cắt ngắn đến ngang vai, hơn nữa còn tỉa mỏng tạo lớp, buộc một cái đuôi ngựa cao trông vô cùng hoạt bát và lanh lợi.

 

Lông mày của nguyên chủ dày và rậm, cộng thêm việc nhướng mày trong thời gian dài khiến gương mặt trông chút suy sụp.

 

Cô nhân lúc hớt tóc tự tay tỉa lông mày cho , dáng lông mày đổi thì cả khí chất ngũ quan đều khác hẳn, rạng rỡ vô cùng.

 

Vợ chồng nhà họ Tôn khi diện đồ, ngay lập tức còn vẻ quê mùa lúc nữa, đó là vẻ tự tin, hiên ngang và tràn đầy sức sống.

 

Hai họ trong lòng khỏi cảm thán, đúng là vì lụa lúa vì phân....

 

Nhà họ Tôn,

 

Tôn Tương Ngọc tìm bộ quần áo đắt nhất và nhất của , kiểu tóc thịnh hành nhất ở thủ đô hiện nay, đội một chiếc kẹp tóc kim cương lấp lánh, tay còn đeo một chiếc lắc tay hàng hiệu.

 

chọn tới chọn lui, chọn một đôi giày da nhỏ màu đỏ gót, khi chỉnh đốn trang phục xong xuôi mới phòng khách đợi .

 

cửa, trong lòng chút căng thẳng mang theo vẻ khinh miệt.

 

Căng thẳng là vì Tô Hương Lan đó dù cũng là con gái ruột của cha , cô sợ cha sẽ yêu thương đối phương hơn .

 

Khinh miệt là vì đối phương đến từ nông thôn, cô từng thấy những từ nông thôn lên, mặt mũi trông nhem nhuốc, chuyện thì mang khẩu âm, ăn mặc còn lôi thôi hơn cả kẻ ăn mày.

 

Ngay lúc , bên ngoài tiếng động, dường như là cha đang .

 

Mắt Tôn Tương Ngọc sáng lên, lập tức chạy cửa, mỉm lao lòng cha như thường lệ.

 

“Bố!

 

Mẹ!

 

Hai cuối cùng cũng về ."

 

lao tới ôm chầm lấy cha , vẻ mặt đầy vui sướng.

 

Tô Hương Lan ép lùi một bước, thậm chí còn kéo lấy cánh tay của ông Tôn mới vững .

 

Bà Tôn chú ý tới, trong lòng trong mắt đều đứa con gái với vẻ nuông chiều, xoa xoa đầu cô :

 

“Cái con bé , chẳng bảo con đón em ."

 

Ông Tôn thì đỡ lấy Hương Lan, nhíu mày khó chịu :

 

“Con gái lớn mà cứ điên điên khùng khùng như thế, suýt nữa thì va em con đấy."

 

Tôn Tương Ngọc cha mắng một câu thì bất mãn bĩu môi, liếc cô thôn nữ phía .

 

Sau khi đ-ánh giá từ đầu đến chân một lượt, trong lòng cô chút vui vì đối phương trông dường như giống nông thôn cho lắm.

Loading...