[Xuyên Nhanh Thập Niên] DIỆP TÔ TÔ NGHỊCH CHUYỂN CÀN KHÔN - Chương 133

Cập nhật lúc: 2026-04-11 14:43:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thấy quần áo là mua, thấy đồng hồ nữ mới là mua, giày da nhỏ mua, mỹ phẩm thơm tho cũng mua...”

 

Chuyến về, cô xách lớn xách nhỏ lỉnh kỉnh đầy đồ đạc.

 

Người trong nhà những trách mắng, ngược từng một còn vui vẻ nhét tiền tiêu vặt cho cô.

 

Bố Hứa là vui mừng nhất, con gái bắt đầu dạo phố mua đồ, ước chừng là còn tơ tưởng đến chuyện đăng ký kết hôn gả nữa, đây là chuyện mà.

 

Bố cho ba mươi, cho ba mươi, cả hai mỗi cũng cho ba mươi tệ, hơn hai trăm tệ Hứa Kiều Kiều tiêu lập tức một nửa.

 

Cô vui vẻ bày tỏ, ngày mai sẽ mua quà cho cả nhà.

 

Tất cả đều vui vẻ, duy chỉ Vương Hương Hương là khó chịu vô cùng.

 

Theo cô thấy, cả nhà đối với cô em chồng quả thực là quá nuông chiều.

 

Làm gì nhà nào cả gia đình xúm cho tiền tiêu vặt đến hơn một trăm tệ, cô em chồng chẳng khái niệm gì về tiền bạc, suốt ngày mua một đống đồ về.

 

Đã kiếm tiền lương, bộ dựa gia đình nuôi.

 

Anh cả cho cô thì gì.

 

Dựa cái gì mà chồng cô cũng cho, hơn nữa, tiền tích cóp của bố chồng cũng một phần của cô , lúc đều cô em chồng tiêu xài hoang phí hết , hai ông bà còn tiền nữa, chẳng vẫn để bọn họ nuôi .

 

Càng nghĩ càng vui, cô sa sầm mặt, khi về phòng liền cãi với chồng.

 

“Hứa Nhị Đông, vợ , đưa tiền cho Hứa Kiều Kiều nữa, nó là đứa con gái lớn như thế mà chẳng hổ tiêu pha linh tinh, tiền của ai mà chẳng vất vả mới kiếm .”

 

Chương 178 Mỹ nhân tác tinh thập niên 80 (11)

 

Hứa Nhị Đông thấy vợ gây sự, bất lực an ủi:

 

“Vợ , em gái chẳng mới huỷ hôn , cả nhà đều xót xa, cho nó ít tiền tiêu vặt để an ủi, hơn nữa bình thường tiền lương của chẳng đều ở trong tay em , vì ba mươi tệ mà đáng .”

 

Vương Hương Hương đạo lý nữa, lớn tiếng gào thét:

 

“Cái gì mà đáng?

 

Sao đáng chứ!”

 

“Các cứ nuông chiều nó !

 

Việc thì , mỗi ngày đều tiêu xài quá tay, ai lưng đưa cho nó bao nhiêu, còn bố cả nữa!

 

Đã 20 tuổi mà còn coi như trẻ con, đúng là nuông chiều đến mất hết phép tắc !”

 

Hứa Nhị Đông mặt đen , nắm lấy cánh tay cô che miệng , hạ thấp giọng bực bội :

 

“Em nhỏ tiếng thôi!

 

Bố cả đều đang ở đây đấy.”

 

Tai Hứa Kiều Kiều thính, thấy tiếng cãi đầu tiên chạy xem náo nhiệt, khéo thế nào thấy chị dâu hai đang .

 

vui vẻ gì mà đẩy cửa phòng hai , liền thấy hai và chị dâu hai đang giằng co cãi vã như đấu pháp.

 

Hứa Nhị Đông thấy em gái xông phòng, trong lòng “hẫng” một cái, cảm thấy điềm chẳng lành.

 

Anh giấu vợ lưng, lập tức :

 

“Kiều Kiều, và chị dâu hai em đang đùa giỡn thôi, việc gì , bọn đ-ánh nh-au, em mau về phòng .”

 

Hứa Kiều Kiều chống nạnh, đảo mắt một cái, “Anh hai, bớt dối trắng trợn ở đây , em đều thấy hết , chẳng là chị dâu hai ghét em tiêu xài linh tinh .”

 

Hứa Nhị Đông nghẹn lời, “Không ...”

 

Chuyện , Vương Hương Hương cũng sợ cô thấy, gạt chồng , lạnh mặt khó chịu :

 

chính là đấy, cô định gì, cô là con gái lớn 20 tuổi , việc thì , còn suốt ngày ăn bám gia đình mà tiêu xài, ăn uống chi tiêu hàng ngày thì , ai tiêu xài hoang phí như cô chứ...”

 

Hứa Kiều Kiều còn kịp mở miệng, bố Hứa chạy tới phía vui.

 

“Con dâu hai, con năng kiểu gì , Kiều Kiều là con gái bố , con như điều gì hài lòng với bố .”

 

Mẹ Hứa cau mày, con gái bà còn chẳng nỡ mắng, lấy đến lượt khác .

 

Vương Hương Hương nghẹn lời, lẩm bẩm:

 

“Bố , vốn dĩ bố cũng đúng, nhà ai mà con gái nuông chiều như Kiều Kiều, đều là gia đình bình thường cả, cô tiêu xài quá tay thế , hai trai còn bù đắp cho cô .”

 

Bố Hứa xong thì vui, bực bội :

 

“Nhà khác chúng quản, nhà chính là nuôi con gái như đấy, Kiều Kiều là con gái út của hai già , gia đình tiền thì , tiền sẵn sàng để con gái tiêu.”

 

Hai vợ chồng họ vẫn còn sống đây, mà đứa con dâu chủ gia đình, vẻ đây , hai già mất , Kiều Kiều chẳng ngay cả nhà ngoại cũng về nữa .

 

Vương Hương Hương những lời thì tức giận, “Hai cũng quá đáng , cửa hỏi thăm hàng xóm láng giềng xem, nhà ai mà chẳng giúp đỡ con trai, chỉ hai là coi con gái như bảo bối, đau lòng cho nửa ngày tương lai chẳng cũng là của nhà , phụng dưỡng tuổi già chẳng vẫn là con trai con dâu .”

 

Hứa Nhị Đông thấy vợ cãi tay đôi với bố , nhíu mày quát:

 

“Vương Hương Hương, cô im !”

 

Chỉ vì chuyện ba mươi tệ, tiền lớn đều do cô quản, cũng tiền cho cô tiêu, cần gì lôi những chuyện khiến gia đình yên .

 

Vốn dĩ thái độ của bố chồng , thấy chồng cũng giúp , Vương Hương Hương rơi nước mắt lườm Hứa Kiều Kiều một cái.

 

Hứa Kiều Kiều cau mày :

 

“Chị dâu hai, chị thật là kỳ lạ, ăn ở tiêu xài đều là của bố , chị và hai ở trong nhà, bố cũng bắt các nộp tiền sinh hoạt phí đúng ?”

 

là con dâu gả đây, thể giống cô ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-thap-nien-diep-to-to-nghich-chuyen-can-khon/chuong-133.html.]

 

Cô bớt đ-ánh tráo khái niệm ở đây .”

 

Vương Hương Hương khó chịu .

 

Hứa Kiều Kiều kiêu ngạo ngẩng cao cằm, “Chị chính là đố kỵ chứ gì, nhà họ Vương các trọng nam khinh nữ, nghĩa là nhà cũng trọng nam khinh nữ, cả hai cái gì thì cũng cái đó, đừng là tiêu tiền của gia đình, ngay cả nhà cửa cũng một phần của .

 

Còn nữa, lúc hai cưới chị tốn bao nhiêu tiền sính lễ, của hồi môn của cũng chỉ nhiều hơn chứ ít hơn , con cái chị ngày lễ ngày tết bao lì xì lớn, thì con cái cũng , những khoản tiền còn tính , bây giờ chị sớm mà nghĩ thông suốt , kẻo tức ch-ết.”

 

Vương Hương Hương tức đến giậm chân, nước mắt rơi càng dữ dội hơn, “Hứa Nhị Đông!

 

Anh xem đây là loại em gái gì , cứ nhất quyết đối đầu với , còn những lời để chọc tức , rõ ràng là tôn trọng chị dâu hai là đây!”

 

“Chị còn chẳng tôn trọng , dựa cái gì mà bắt tôn trọng chị, nếu nể mặt hai , thì kẻ bắt nạt xứng chị dâu hai của , chị điều chút .”

 

Hứa Kiều Kiều hậm hực xong, đến bên cạnh bố , vẻ mặt uỷ khuất:

 

“Bố , chị dâu hai đáng ghét quá, con sắp tức ch-ết , con buồn quá mất.”

 

Vợ chồng nhà họ Hứa sức kháng cự đứa con gái nhà , cô gái trắng trẻo xinh đỏ hoe mắt, bọn họ xót xa vô cùng.

 

Mẹ Hứa ôm lấy con gái dỗ dành, còn bực bội với con cả con hai:

 

“Hai đứa con trong lòng đều oán hận ?

 

Kiều Kiều ăn uống chi tiêu đều là do và bố các cung cấp, công việc của các cũng là do hai vợ chồng tìm cho, cả hai kiếm tiền lương thỉnh thoảng cho em ít tiền tiêu vặt thì ?

 

Nếu thì cũng đừng cho nữa.

 

Dứt khoát nhân lúc chúng còn sống, thì phân gia , kẻo và bố các ch-ết , Kiều Kiều ngay cả cửa nhà cũng về .”

 

Lời thốt , Hứa Đại Đông bất lực thở dài, “Mẹ, phân gia thì đến mức đó, đều là một nhà cả, Kiều Kiều là em gái ruột của con, con và Khả Hân coi nó như nửa đứa con mà yêu chiều, tuyệt đối sẽ để nó ngoài cửa .”

 

Tống Khả Hân cũng gật đầu, “Bố , con và Đại Đông oán hận gì , hai vì chúng con cũng tốn ít tâm sức, chút tiền tiêu vặt cho em chồng đáng để nhắc tới.”

 

Hứa Nhị Đông mặt mũi mất hết, khó chịu vợ một cái, “Nói cô đấy, còn mau xin , cứ cho cả nhà vui mới chịu .”

 

“Hứa Nhị Đông!

 

Ngay cả cũng bắt nạt , cả nhà các đều oán hận đúng !

 

Được, !”

 

Vương Hương Hương quẹt nước mắt bỏ chạy.

 

Hứa Nhị Đông trong lòng đang bực bội, căn bản thèm để ý đến cô , còn quát một câu:

 

“Vốn dĩ là do cô gây chuyện, thì , đừng hòng đón nhé.”

 

Bố Hứa tức giận cầm lấy cây chổi quất đứa con thứ hai, “Xem mày giỏi kìa!

 

Sớm thì , suốt ngày bày mấy chuyện cho lão t.ử!”

 

“Ái chà, bố, bố đ-ánh thật đấy !”

 

Hứa Nhị Đông né tránh nhanh, nhưng vẫn trúng một cái, đùi nóng rát, nhanh ch.óng chạy ngoài.

 

“Ông già, bố tay ác quá, con cũng về nữa, con cũng bỏ nhà !”

 

Cả hai vợ chồng đều , bố Hứa ném cây chổi xuống, còn thở dài một tiếng thườn thượt.

 

Ông thấy nhất là ba đứa con nảy sinh nội bộ lục đục.

 

Vợ chồng thằng cả thì trầm .

 

Còn vợ chồng thằng hai ngay cả con cái còn , thế mà bắt đầu loạn , loạn một là trong lòng nảy sinh một vết rạn, ngày dài tháng đoạn khó tránh khỏi sẽ sinh xa cách.

 

Hứa Đại Đông lên tiếng an ủi:

 

“Bố, đến mức vì những chuyện mà tức giận , chỉ cần con còn ở đây, em gái mãi mãi nhà ngoại để về.”

 

Tống Khả Hân cũng gật đầu, “Bố , Kiều Kiều cũng coi như là do con lớn lên, giống như nửa đứa con của chúng con , chị dâu cả như , hai cần quá lo lắng .”

 

Hứa Kiều Kiều cũng một tay nắm lấy một , nũng nịu :

 

“Bố , hai mới hơn 50 tuổi thôi, đừng luôn những lời may mắn, hai ăn ngon ngủ kỹ đừng tức giận, c-ơ th-ể khỏe mạnh thì mới thể luôn bảo vệ con , chờ con lấy chồng sinh con , lúc đó còn giúp trông cháu ngoại nữa đấy.”

 

Lời thốt , cả nhà đều .

 

Mẹ Hứa càng dở dở , dí ngón tay trán con gái, “Cái con bé thật hổ, lấy chồng còn thấy , mà thấy cháu ngoại , ngoài đấy, kẻo cho.”

 

Chương 179 Mỹ nhân tác tinh thập niên 80 (12)

 

Vương Hương Hương lóc om sòm chạy về nhà ngoại.

 

Người nhà ngoại tình hình như , liền cùng mắng mỏ:

 

“Vợ chồng nhà họ Hứa đó ngốc , nuông chiều con gái đến mức , con gái thể đáng tin cậy bằng con trai , hơn nữa tiêu hết tiền thì để cái gì cho cháu trai.”

 

“Hương Hương, con hãy nhẫn tâm một chút, cứ yên tâm ở nhà , Nhị Đông đến đón cũng về, trừ khi để nhà chồng bàn bạc việc gả đứa em chồng , trong nhà còn cái của nợ đó nữa thì mới về, lúc đó cái lưng của con cũng cứng hơn một chút, lập uy mặt bố chồng, xem thể để bố chồng nhường chức cho Nhị Đông tiếp quản , còn công việc của Nhị Đông thì nhường cho em trai con.”

 

Vương Hương Hương bố , lập tức nghĩ đến việc Hứa Kiều Kiều nhà họ trọng nam khinh nữ.

 

vui vẻ gì mà cau mày, “Bố , con chịu uỷ khuất, bố quan tâm, chỉ tòng tọc quan tâm đến công việc của em trai, bố chồng con còn lâu mới đến tuổi nghỉ hưu, hơn nữa trong nhà còn một chồng, đến lượt chúng con .”

 

“Cái chẳng dựa việc con thỏ thẻ bên tai chồng , chính là thời cơ nhất để con nắm thóp cả nhà họ đấy.”

 

Mẹ của Vương Hương Hương ghé sát lầm bầm:

 

“Mẹ bày cho con một kế, con , cứ m.a.n.g t.h.a.i , bắt nhà họ gả đứa em chồng tai họa , tống cổ nó khỏi nhà, nếu con liền đe dọa bọn họ sẽ phá thai, hơn nữa còn ly hôn, đảm bảo bọn họ sẽ ngoan ngoãn lời con.”

 

 

Loading...