Xuyên Nhanh: Sau Khi Ràng Buộc Hệ Thống Sinh Con, Tôi Được Nam Chính Cưng Chiều Tận Trời - Chương 207

Cập nhật lúc: 2026-05-02 17:26:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hứa Tri Ý khi xóa sạch ký ức chỉ cảm thấy trong lòng trống rỗng.”

 

Hệ thống vội vàng nhảy :

 

“Bảo bối , phần thưởng của thế giới ! ‘Thể chất chữa lành’ và vì thế giới tiếp theo, phần thưởng là ‘Không gian trồng trọt’ ~”

 

Hứa Tri Ý cảm thấy cách gọi chút quen tai, thấy gian càng thêm phấn chấn:

 

“Không gian trồng trọt?

 

như em đang nghĩ , em thực sự gian chuyên dụng ?”

 

Hệ thống lắc lắc cái m-ông nhỏ:

 

, đúng , nhưng em chịu khổ một chút , thế giới đến thập niên 70 ~”

 

Hứa Tri Ý gian cho mụ mẫm đầu óc, trong đầu nghĩ đến việc trồng hoa đào của .

 

Hệ thống thấy cô sắp nhịn xem gian của , nhịn hỏi:

 

“Sao em hứng thú với thể chất chữa lành nhỉ?”

 

Hứa Tri Ý liếc nó một cái:

 

“Cái đó chắc chắn cho em dùng , em cần nghĩ cũng .”

 

Hệ thống nén một đợi cô hỏi , kết quả là cô chính là , thôi bỏ , vẫn là đợi cô tự phát hiện .

 

Trước khi bắt đầu thế giới tiếp theo, hệ thống dặn dò:

 

“Không gian ban đầu sẽ đặt trong gian trồng trọt nha, bảo bối hãy tận hưởng hết , chuẩn xong , chúng sẽ bắt đầu thôi.”

 

Hứa Tri Ý chỉ cảm thấy trong lòng trống rỗng, cần thứ gì đó lấp đầy, bây giờ bắt đầu cốt truyện đúng lúc thể chiếm trọn tâm trí.

 

“Được.”

 

Ngay khoảnh khắc cô xong, liền đá thế giới mới.

 

Cô mở mắt , liền nhận thấy căn phòng tối om om, lạnh lẽo, bụng đói meo, quả thực là lấy mạng già mà.

 

Cô cảm thấy đầu ngón tay đều đóng băng cử động nổi, qua ánh trăng, thấy chỉ mặc một bộ quần áo thể che , vẫn thể nhận là trong lúc hoảng loạn mới mặc .

 

Một cơn đau nhức ập đến, trong não cô nhét nhiều ký ức.

 

Cái gì?

 

Nguyên chủ mới leo giường ?

 

Còn leo thành công, ném trả về phòng .

 

Cô ôm lấy đầu , đây đều là tình tiết gì :

 

“Leo là giường của nam chính ?”

 

Hệ thống:

 

, đúng , chính là nam chính.”

 

Hứa Tri Ý nhớ cảnh nguyên chủ cởi gần hết mặt nam chính, còn cho nam chính uống thu-ốc, quan trọng là nơi đó của nam chính hình như bất động nha?

 

Liệu nơi đó vấn đề ?

 

Chưa đợi cô nghĩ nhiều, trong bụng truyền đến cảm giác nóng như lửa đốt, đói quá, sắp ợ chua , cô vội vàng gian, chỉ cảm thấy ngôi nhà chút quen mắt.

 

Phòng ngủ thực sự kỳ lạ nha, còn bày hai chiếc giường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-sau-khi-rang-buoc-he-thong-sinh-con-toi-duoc-nam-chinh-cung-chieu-tan-troi/chuong-207.html.]

 

Không kịp nghĩ nhiều, cô vội vàng khỏi phòng ngủ, tìm nhà bếp, chỉ thấy bàn bếp bày một phần cơm chiên trứng.

 

tới, nếm thử một miếng, hỏng, vị ngon tuyệt cú mèo.

 

Vội vàng cầm thìa lên bắt đầu ăn, một hồi ăn như hổ đói, dày cuối cùng cũng vỗ về.

 

Hồi tưởng kỹ cốt truyện, hệ thống kịp thời truyền bộ cốt truyện cho cô, hóa nguyên chủ là một nhân vật phụ nhỏ lương thiện, cô từ nhỏ sống trong khu tập thể quân đội,

 

Có một thanh mai trúc mã là Phùng Đức Khoái, đối phương trông cũng dáng con .

 

Nguyên chủ từ nhỏ tâm cơ gì, còn một cô bạn chơi từ nhỏ là Trịnh Điềm Điềm, thấy cô ăn no mặc ấm, thường xuyên tặng những bộ quần áo mặc, mang bánh bao ở nhà cho cô, còn thường xuyên mời cô đến nhà chơi.

 

Thoắt cái, đều lớn, Phùng Đức Khoái cũng tìm một công việc .

 

Nguyên chủ thiếu nữ ôm mộng xuân, đang đợi Phùng Đức Khoái cưới đây, kết quả đợi tin Phùng Đức Khoái và Trịnh Điềm Điềm đính hôn.

 

Nguyên chủ cũng là dũng cảm, nén một .........

 

Chị em đừng tích chương nha, hãy theo dõi cập nhật kịp thời, sắp “nuôi ch-ết" , hu hu hu.

 

Gây hấn với họ từ phương diện, nhưng đều thành công...

 

Cô càng kích thích càng tức giận, nhất thời suýt nữa thì phát điên.

 

Lúc chỉ cần thể trả thù cặp đôi cặn bã tiện nhân đó, bảo cô gì cô cũng sẵn lòng, cái đầu nhỏ của cô xoay xoay, liền chuyển tầm mắt sang Lục Thời Yến - nổi tiếng nhất cả khu tập thể.

 

Đều là lớn lên cùng một khu tập thể, nhưng Lục Thời Yến lớn hơn Hứa Tri Ý mấy tuổi, khi cô bắt đầu nhớ chuyện thì Lục Thời Yến đang rèn luyện trong quân đội .

 

Nguyên chủ cũng đúng là trùng hợp, Lục Thời Yến thương ở nhà, với tư cách là hàng xóm cùng khu tập thể, đến thăm một chút cũng là bình thường.

 

Kể từ khi nguyên chủ thấy khuôn mặt , liền cưới , , gả cho , tát một cái thật mạnh mặt Phùng Đức Khoái.

 

Mềm mỏng cứng rắn đều thành công, cuối cùng nguyên chủ cởi áo ngoài, đe dọa:

 

“Nếu cưới , sẽ cởi hết quần áo, ch-ết trong phòng , cả đời đừng hòng lính nữa.”

 

Lục Thời Yến quấn băng như xác ướp, thế mà vẫn yên tâm về cô gái nhỏ , cũng chẳng buồn một cái.

 

Lục Thời Yến nghĩ đến việc thường xuyên giục cưới bên tai, phụ nữ mặt, nhịn lạnh lùng :

 

“Muốn kết hôn với cô cũng , nhưng cả đời sẽ chạm cô một cái nào, cô chịu thì kết hôn.”

 

Nguyên chủ đương nhiên là chịu , ngày thứ hai chạy tìm Phùng Đức Khoái khoe khoang.

 

Phùng Đức Khoái lúc đó đang mặn nồng với vị hôn thê Trịnh Điềm Điềm, thương lượng ngày kết hôn, thấy cô đến, liền chắn mặt cô:

 

“Chúng còn quan hệ gì nữa , cô gì?

 

Cứ nhắm đây, liên quan gì đến Điềm Điềm, cô vô tội, đừng bắt nạt cô nữa.”

 

Nguyên chủ Trịnh Điềm Điềm đang trốn phía , lớn một tiếng, cửa.

 

Vừa hét:

 

sắp kết hôn với Lục Thời Yến , ai thèm quan tâm đến chứ?”

 

Phùng Đức Khoái rùng một cái, đó là đàn ông tiền đồ nhất thế hệ trong khu tập thể , thể cưới Hứa Tri Ý, nhất định đang giở trò gì đây.

 

Nguyên chủ toại nguyện gả cho Lục Thời Yến, Lục Thời Yến khi hồi phục cơ thể, về doanh trại, nguyên chủ cũng theo.

 

Chỉ là Lục Thời Yến thực sự giống như lời , từng chạm cô, hai luôn sống ở hai căn phòng khác .

 

Nguyên chủ cũng từng sống với Lục Thời Yến, chỉ là Lục Thời Yến luôn tuân thủ lời hứa ban đầu của , chạm là chạm.

 

 

Loading...