Xuyên Nhanh: Sau Khi Ràng Buộc Hệ Thống Sinh Con, Tôi Được Nam Chính Cưng Chiều Tận Trời - Chương 140

Cập nhật lúc: 2026-05-02 16:55:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Có thể khiến Hoàng hậu thất thố như , chắc chắn là trông giống, cũng coi như là một cơ duyên .”

 

Dung ma ma sắc mặt vui, chỉ thấy vị đại tướng quân thực sự là, công chúa thì cần, giờ đến cả Hoàng hậu để mắt tới con gái cũng nỡ.

 

lúc Hoàng hậu mới để ý thấy phụ nữ đang bế Niên Niên bên cạnh, lúc nãy nhận , giờ kỹ thấy nàng trông cũng cực kỳ giống lúc trẻ.

 

Đột nhiên một ý nghĩ xẹt qua trong đầu bà, khiến ngay cả ngón tay cũng run rẩy:

 

“Ả là con của ngươi ?”

 

Hứa Tri Ý gật đầu:

 

“Dân nữ Hứa Tri Ý, là mẫu của Niên Niên ạ.”

 

Hoàng hậu chiếc áo gấm mỏng màu đào mà Hứa Tri Ý đang mặc, phía là chiếc váy vân cẩm thêu hoa chìm màu trắng thướt tha.

 

Chiếc trâm bộ diêu hải đường đầu khẽ đung đưa, đôi mắt hạnh như chứa màn sương nước, giấu nổi sự kinh ngạc trong đáy mắt.

 

Hoàng hậu chút thất thố, nhưng bà đang nôn nóng rõ một chuyện, liền với Hứa Tri Ý:

 

“Ngoan, năm nay con bao nhiêu tuổi ?”

 

Giọng bà run rẩy, chằm chằm Hứa Tri Ý.

 

Hứa Tri Ý thành thật trả lời:

 

“Dân nữ năm nay mười tám tuổi ạ.”

 

Vành mắt Hoàng hậu đỏ hoe, bà hỏi tiếp:

 

“Con , vai của con một vết bớt hình hoa đào ?”

 

Nếu đang mặt bao nhiêu , bà thậm chí còn tiến lên tự kiểm tra xem .

 

Hứa Tri Ý chút ngơ ngác, vai của nàng đúng là một vết bớt hình hoa đào, mỗi Lục Yến Lễ ở lúc vui sướng nhất đều nhịn mà mút vài cái lên đó.

 

Vết bớt hình hoa đào đó sẽ càng thêm đỏ tươi.

 

Nàng ngước mắt Lục Yến Lễ, thấy hình như Lục Yến Lễ cũng nhớ tới chuyện .

 

Vẻ mặt chút tự nhiên, vành tai ửng đỏ tố cáo .

 

Hứa Tri Ý gật đầu, chỉ thấy Hoàng hậu bỗng nhiên nghẹn thở ngất lịm , ngã nhào nàng.

 

tay bà vẫn nắm c.h.ặ.t lấy nàng.

 

Hứa Tri Ý vội vàng đỡ lấy Hoàng hậu, định bấm nhân trung nhưng thấy phận phù hợp.

 

Lục Yến Lễ sải bước tới, bế Niên Niên lòng.

 

Hứa Tri Ý cùng Dung ma ma đỡ Hoàng hậu lên ghế, dùng khăn tay thấm ướt nhẹ nhàng lau mặt cho bà.

 

Mấy tiểu nha bên cạnh vội vã chạy tìm thái y.

 

Trường Lạc công chúa sững tại chỗ, trong đầu chỉ một ý nghĩ duy nhất.

 

Sự sủng ái của mẫu hậu còn thuộc về nàng nữa , mẫu hậu che chở, phụ hoàng cũng sẽ chẳng đoái hoài gì tới nàng .

 

Ở cái hậu cung , nàng chắc chắn sẽ sống thong dong tự tại như nữa.

 

Tim nàng đập thình thịch, lùi phía , ngờ đổ chiếc bình sứ trang trí, bình sứ rơi xuống đất vỡ tan tành phát những tiếng kêu lanh lảnh.

 

Khiến trong điện đều đầu về phía nàng .

 

Hứa Tri Ý chút khó hiểu, Trường Lạc công chúa còn hống hách như , giờ thành bộ dạng .

 

Chỉ Dung ma ma mới hiểu Trường Lạc đang sợ hãi điều gì, bao nhiêu năm nay dựa sự sủng ái của Hoàng hậu, nàng sống trong hoàng cung đúng là cá gặp nước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-sau-khi-rang-buoc-he-thong-sinh-con-toi-duoc-nam-chinh-cung-chieu-tan-troi/chuong-140.html.]

 

Ngay cả Thái t.ử cũng hết mực chiều chuộng nàng .

 

Nếu năm đó Hoàng hậu nuôi dưỡng nàng bên cạnh, thì bây giờ nàng so với bao vị công chúa khác cũng chẳng gì khác biệt.

 

Nay chính chủ về, Hoàng hậu còn thấy nàng định động tay đ.á.n.h chính chủ, thể để nàng yên chứ.

 

Trong lòng Hứa Tri Ý thầm một phỏng đoán, nàng sực nhớ tới việc từ nhỏ cha yêu thương, việc nặng trong nhà bao giờ cũng đến tay nàng.

 

Lại còn thường xuyên chị gái và em trai đ.á.n.h đập, hình vô cùng gầy yếu, mùa đông giá rét còn sông giặt quần áo, đôi tay cóng đỏ như củ cải.

 

Nếu là trọng nam khinh nữ thì các chị gái và em gái trong nhà cũng đ.á.n.h đập thường xuyên như .

 

Nàng cứ ngỡ là do lòng .

 

May mà khuôn mặt trông cũng dễ , cho nên năm sáu tuổi nhắm tới, bán sấu mã.

 

Đối với khác là chịu khổ, nhưng đối với nàng là một sự giải thoát.

 

Tú bà thu nhận nàng lúc đó kỹ dung mạo nàng, thấy , chỉ là lớp da đ.á.n.h nát, bàn tay cũng việc nhiều nên thô.

 

tiền trả cho cha nàng cũng nhiều, chỉ mười lượng bạc thôi, mà chỉ bằng giá một chiếc trâm cài của nàng bây giờ là bán đứt nàng .

 

Nghĩ đến đây, cơ thể nàng như cũng cảm nhận nỗi buồn và sự phẫn nộ của nguyên chủ.

 

Chẳng mấy chốc thái y tới, châm cứu vài kim thì Hoàng hậu từ từ tỉnh , tỉnh nắm c.h.ặ.t lấy Hứa Tri Ý.

 

Miệng ngừng gọi:

 

“Nhu Nhi, xin con, xin con.”

 

Thái y bên cạnh nhắc nhở Hoàng hậu:

 

“Hoàng hậu nương nương lúc nên quá xúc động, nếu sẽ dễ ngất xỉu nữa ạ.”

 

Hoàng hậu gượng dậy, ôm chầm lấy Hứa Tri Ý lòng, nghỉ ngơi một lúc thấy sức lực hồi phục mới :

 

“Có thể cho xem vết bớt hoa đào đó một chút ?”

 

Mệnh lệnh của Hoàng hậu đương nhiên theo, Hoàng hậu liền dắt Hứa Tri Ý về cung Khôn Ninh, dĩ nhiên theo là một đám .

 

Hai họ bước nội thất riêng, Hứa Tri Ý tự cởi áo .

 

Hoàng hậu thấy vết bớt hoa đào nhỏ xíu vẫn hằn sâu trong ký ức , đương nhiên cũng thấy cả những dấu vết xanh xanh tím tím ở bên cạnh, sắc mặt bỗng trở nên lắm.

 

Lục Yến Lễ rốt cuộc vẫn là một kẻ thô kệch, giường giày vò đứa con gái ngoan ngoãn của bà đến mức nào nữa.

 

Bà chợt nhớ Lục Yến Lễ vẫn cưới Nhu Nhi của bà qua cửa, Trường Lạc phận hiện tại của nàng chỉ là một thông phòng thôi.

 

Bà giúp Hứa Tri Ý kéo áo lên, dẫn nàng đại điện, bảo Dung ma ma bẩm báo chuyện với Hoàng thượng.

 

Lại với :

 

“Tri Ý là vị công chúa duy nhất do sinh , bao năm qua con bé chịu khổ ở bên ngoài .”

 

Hoàng hậu bao nhiêu năm nay Hứa Tri Ý trải qua những gì mới trở thành thông phòng của Lục Yến Lễ, nhưng chắc chắn là chẳng sung sướng gì.

 

Bà nhất định sẽ bù đắp tất cả, ban cho nàng vinh quang tột đỉnh.

 

Nghĩ tới những vết xanh tím Hứa Tri Ý, mặc dù bà tháng Lục Yến Lễ vì Hứa Tri Ý mà dám chống đối Hoàng thượng ngay trong buổi yến tiệc.

 

vẫn thấy hành động giường chút thô lỗ, đương nhiên là bà hài lòng cho lắm.

 

Lúc Lục Yến Lễ, ánh mắt bà đượm vẻ vui.

 

Lục Yến Lễ sắc mặt đổi, thần thái của Hoàng hậu lờ mờ đoán phận của Hứa Tri Ý chắc chắn đơn giản.

 

 

Loading...