Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 843

Cập nhật lúc: 2026-05-01 00:25:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chị!"

 

Từ Xuyên cảnh giác kéo kéo tay áo Từ Nhâm, sợ cô mắc lừa.

 

Những đến để bắt chuyện, ý đồ quá rõ ràng .

 

“Ồ, đây là chị của ?"

 

Mấy tên đối diện thấy, nụ mặt càng đậm hơn, tự nhiên đặt tay lên vai Từ Xuyên, vẻ như em thiết, hì hì , “Tối nay thi đấu ?

 

Chị chắc là đầu đến nhỉ?

 

Chắc chắn là quen thuộc địa hình , để đưa chị dạo một vòng."

 

Sắc mặt Từ Xuyên trầm xuống, đang định từ chối thì Từ Nhâm :

 

“Không cần ."

 

Cô kiễng chân giơ tay, tháo mũ bảo hiểm của em trai xuống, đội lên đầu .

 

Chiếc mũ của em trai cô là loại mũ đua xe chuyên dụng trùm kín đầu.

 

Còn chiếc tay cô, qua là của chiếc xe điện nhỏ ở nhà, trong thôn vì yêu cầu tuyên truyền xây dựng an của khu phố nên mỗi nhà phát một chiếc, mũ bảo hiểm còn in bốn chữ “Bình An Cảnh Xương" nữa.

 

Đội chiếc mũ bảo hiểm “Bình An Cảnh Xương" lên đầu em trai, Từ Nhâm vỗ vỗ vai :

 

“Cậu một bên nghỉ ngơi , để chị đua ."

 

“???"

 

“???"

 

“???"

 

Mọi mặt tại đó, ai nấy đều mang khuôn mặt đầy dấu chấm hỏi.

 

Đừng là Từ Xuyên, những khác cũng ngẩn ngơ.

 

Cô nàng gì cơ?

 

đến đua?

 

Trận tối nay là đua vượt địa hình quanh núi, sơ sẩy một chút là dễ dàng rơi xuống vực thẳm.

 

Đây chuyện đùa .

 

“Này, mỹ nhân, em ..."

 

!"

 

Từ Nhâm kiểm tra xe mô tô và trang .

 

“Chị!

 

Chị!"

 

Từ Xuyên hồn, giành quyền điều khiển xe mô tô, “Chị cái gì !

 

Đây là thi đấu chính thức, tốc độ nhanh lắm, lên đèo còn ôm cua trượt bánh nữa, chuyện đùa , chị cưỡi thì đợi về nhà em cho chị lượn vài vòng ở đường làng ?

 

Bây giờ trả xe cho em..."

 

“Xuyên !"

 

Từ Nhâm leo lên mô tô, đầu em trai một lượt, nghiêm túc , “Chị thấy cung quan lộc của đen xì, đêm nay nên đua xe, nếu sẽ họa huyết quang.

 

giữ lời, trận thi đấu , nếu đăng ký thì chị sẽ đua .

 

Nhận tiền thưởng thì hai chị em chia đôi.

 

kể từ hôm nay, khi đủ tuổi vị thành niên, nếu còn dám chạm mô tô, chị sẽ đ.á.n.h gãy chân !"

 

Từ Nhâm xong, thèm để ý đến em trai đang đờ đẫn, vặn tay ga một cái, phóng v-út đến vạch vàng xuất phát.

 

“..."

 

là ai?

 

đang ở ?

 

Ngẩn một lúc lâu mới phản ứng , hét lên đến lạc cả giọng:

 

“Chị ——"

 

Cậu giơ tay , đuổi theo Từ Nhâm.

 

Quả thực là sắp sụp đổ !

 

Một ngày hôm nay từng cưỡi xe máy, mà đòi đua .

 

Còn dám chạm mô tô nữa là sẽ đ.á.n.h gãy chân .

 

Đây còn là chị ?

 

Trước đây hy vọng chị thể quan tâm đến đứa em trai nhiều hơn một chút, đừng lúc nào cũng dồn hết tâm trí khuôn mặt đó, điều khiến khá khó hiểu, là hoa khôi làng còn thỏa mãn?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-843.html.]

Có chăm chút thế nào nữa thì cũng chỉ là một khuôn mặt thôi, ăn .

 

chị chính là lời khuyên, lương là mua mỹ phẩm, đồ dưỡng da, các loại đồ... ít khi quan tâm đến gia đình và , hôm nay uống nhầm thu-ốc ?

 

Bảo chạm mô tô, chuyện đó thể!

 

Cậu còn dự định khi nghiệp sẽ một tay đua chuyên nghiệp đấy!

 

“Chị —— chị —— chị đợi chút!"

 

ngăn :

 

“Ồ!

 

Đây là ngôi tương lai trường đua Cảnh Xương của chúng ?

 

Lớn tướng thế còn tìm chị ?"

 

Đây là Trần Lượng, đàn em của Chu Chí Huy - một trong những đối thủ cạnh tranh của tối nay, cũng là bạn học của .

 

Từ Xuyên gạt tay Trần Lượng :

 

“Đừng cản , việc gấp."

 

“Việc gấp gì chứ?

 

Tìm chị đòi kẹo ăn ?

 

Ha ha ha ha!"

 

Trần Lượng chống nạnh lớn.

 

Hắn chính là cố ý ngăn cản Từ Xuyên.

 

Bớt một đối thủ cạnh tranh thì đại ca của bọn họ càng thêm hy vọng thắng lợi.

 

Mười vạn tiền thưởng đấy!

 

Thử hỏi ai mà thèm thuồng chứ?

 

Bị nhóm của Trần Lượng trì hoãn một lúc, Từ Xuyên ngẩng đầu lên nữa thì tiếng còi thi đấu vang lên.

 

Chị kẹp giữa một đám tay đua chuyên nghiệp và chuyên, lao khỏi vạch vàng.

 

“..."

 

Xong đời , chị thực sự phóng !

 

Đoạn đường lên núi chị tưởng là đua xe đơn giản, nên mới tranh thi đấu!

 

là nghé con sợ hổ mà!

 

Cứu mạng ——

 

Từ Xuyên nước mắt, rảo bước đuổi theo một đoạn đường.

 

mô tô thì hai chân đuổi kịp?

 

Huống hồ đây còn là thi đấu.

 

Gần như chỉ trong nháy mắt, đám tay đua rồ ga, ầm ầm lái những “chiến mã" yêu quý của biến mất dạng.

 

Chị là đang kẹp giữa hai tay đua nào nữa.

 

Chiếc xe máy mượn của họ là màu đen, áo khoác da của chị cũng màu đen, ánh trăng mờ nhạt , căn bản là .

 

Từ Xuyên ôm đầu lo lắng giậm chân bình bịch.

 

“Từ Xuyên, chị thực sự đua ?"

 

Trần Lượng ghé sát , nỗi đau của khác, “Chị đây từng đua xe ?

 

Chắc chạy đến giữa đường sợ quá mà đấy chứ?"

 

“Đừng là chị nó, đến còn chẳng dám đua với mấy tay đua chuyên nghiệp kìa."

 

Hắc Tử, bạn của Trần Lượng , “Không gở , Từ Xuyên, vẫn nên mau xem chị , đoạn giữa núi mấy khúc cua gấp lắm, như chị chế ngự , cả lẫn xe mà bay ngoài thì xong đời đấy."

 

Từ Xuyên vốn lo lắng, Hắc T.ử xong thì càng lo âu hơn.

 

“Trong các ai còn xe ?"

 

Cậu túm c.h.ặ.t lấy cánh tay Trần Lượng, lúc cũng màng đến quan hệ đối thủ cạnh tranh nữa, khẩn khoản , “Cho mượn xe một chút, xem chị , lát nữa về nhất định sẽ đổ đầy bình xăng cho các ."

 

Trần Lượng gạt tay :

 

xe thì thi đấu ."

 

Ai cưỡi mô tô đến mà chẳng tranh đoạt khoản tiền thưởng mười vạn tệ chứ?

 

giải nhất, lấy mười vạn thì chẳng còn giải ba vạn, một vạn , còn nhiều hơn lương một tháng của nhân viên văn phòng bình thường nhiều.

 

Chẳng chỉ là chạy một vòng thôi ?

 

Nhỡ vận may đến, trúng giải thì !

 

 

Loading...