“ nếu do Từ đề nghị , đương nhiên là nhất.”
Mẹ Từ con Tư với vẻ mặt ẩn chứa sự mong đợi thấp thoáng trong lời , trong lòng nghẹn :
“……”
Con nhỏ ch-ết tiệt!
Nói đến mức đó mà vẫn lung lay trái tim sắt đá của nó!
“ tạo nghiệp gì thế !
Đẻ bao nhiêu đứa con, chẳng đứa nào hiểu chuyện cả, rõ ràng năng lực mà gánh vác cho gia đình……”
Bà bệt xuống đất, gào t.h.ả.m thiết.
Từ Vinh lo lắng chị Tư thật sự sẽ xa cách với gia đình, ngăn cản Từ đang lóc om sòm khuyên nhủ:
“Mẹ!
Mẹ đừng như .
Thực chị Tư đúng!
Nam nhi chí ở bốn phương, lúc xông pha, sẽ tầm thường cả đời!
Con xuống nông thôn!
Con giỏi giang như chị Tư!
Mẹ, đừng lo lắng cho con nữa, con lớn , chuyện của con con tự quyết định!”
“……”
Mẹ Từ suýt chút nữa thì tức đến ngất xỉu.
Đứa con Út từ nhỏ cái gì cũng theo , cư nhiên bảo bà từ nay về đừng lo lắng nữa, chuyện của nó nó tự quyết định.
Điều khiến Từ mà chịu nổi!
Con trai lớn vợ quên , bây giờ đối xử với vợ còn hơn cả với ruột .
Sau khi bà đau lòng thất vọng, dồn hết hy vọng và mong mỏi đứa con út.
Mong nó thành rồng thành phượng, rạng rỡ tổ tông, mong già chỗ dựa, thể hưởng phúc của con trai……
Không ngờ hết lòng hết mưu tính cho nó, đổi là kết quả .
Chắc chắn là của con Tư!
Bà nổi giận đùng đùng, đang định dạy dỗ con gái út một trận trò, thì thấy con rể về.
“Mẹ, ở đây ?
Vậy thì .
Mẹ , bên ngoài dẫn thằng Út trốn , chỉ để xuống nông thôn.
Bây giờ nhiều ở ban quản lý đang náo loạn phản đối kìa.
Nói dựa cái gì mà thằng Út nhà thể xuống nông thôn, còn họ thì nhất định ?
Còn tố cáo nữa.”
Mẹ Từ xong thì ngẩn :
“ trốn mà!
chỉ đến tìm con Tư……”
Thịnh Du Cẩn đợi bà xong tiếp lời:
“ đúng đúng!
Con cũng như mà, chỉ là dẫn thằng Út đến chào tạm biệt chị Tư của nó thôi, thể giống như họ chứ.
Đi !
Mẹ để con đưa đến ban quản lý rõ một chút, thể để họ bừa bậy như đúng ?”
Thịnh Du Cẩn dìu Từ lên xe tải, lao thẳng đến ban quản lý để thủ tục báo danh cho thằng Út.
“……”
Từ Vinh đầu , trao đổi ánh mắt với chị Tư, lập tức giơ tay biểu thị:
“Chị Tư, em thật sự nghĩ thông suốt !
Em sẵn sàng xuống nông thôn!”
“……”
Từ Nhâm dẫn Từ Vinh đến trang trại lợn, truyền thụ cho từ việc ăn ngủ vệ sinh của lợn đến nguyên lý vận hành của hầm khí sinh học, đến mô hình chăn nuôi “Lợn - Khí sinh học - Quả".
Hy vọng đến nông thôn, thể vận dụng những kiến thức để tạo chỗ cho , dấn công cuộc phát triển xây dựng nông thôn.
Trong thời đại đặc biệt , còn kiến thức nào thể trang cho con hơn kiến thức nông lâm chăn nuôi.
Ngày đầu tiên học kết thúc, Từ Nhâm hỏi :
“Hiểu ?”
Từ Vinh thẹn thùng lắc đầu:
“……
Không hiểu lắm.”
“Không , nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-786.html.]
Từ Nhâm quản ngại phiền hà dẫn ôn các điểm kiến thức một nữa.
Ngày thứ hai ——
“Hiểu ?”
“Có chút hiểu.”
“Vậy thì nữa!”
“……”
Ngày thứ ba ——
“Hiểu ?”
“Hình như hiểu .”
“Hình như?
Vậy là vẫn hiểu , tiếp tục!”
“……”
Ngày thứ bảy, Từ Nhâm một nữa hỏi :
“Lần hiểu ?”
Từ Vinh gật đầu như bổ củi:
“Hiểu hiểu chị Tư, em thuật cho chị , chị xem đúng ?”
“……”
Từ Nhâm thở phào nhẹ nhõm, thấu hiểu nỗi khổ của thầy!
Từ Vinh ở trang trại chăn nuôi bảy ngày, dậy sớm thức khuya chị Tư lôi huấn luyện tập trung trong bảy ngày.
Bảy ngày , buộc về thành phố, vì chuyến tàu xuống nông thôn sắp khởi hành.
Từ Nhâm thu xếp cho một ít hành lý vật dụng và đồ ăn để lâu, còn một cuốn “Sổ tay điều trị triệu chứng các bệnh thường gặp ở gia súc" mà cô và bác sĩ thú y Lưu cùng hợp lực .
“Cuốn sách em mang theo, lúc rảnh rỗi thì học hỏi thêm, chừng sẽ dùng tới.”
“Cảm ơn chị Tư.”
“Có khó khăn gì thì thư báo cho chị.
Đương nhiên, chỉ giới hạn trong những khó khăn nhỏ trong cuộc sống thôi, đừng hy vọng chị sẽ điều em về.”
“Em mà chị Tư.”
Từ Vinh quẹt nước mắt gật đầu, “Chị Tư, đây em đối xử với chị như , mà chị còn giúp em thế ……
Em, em với chị!”
Từ Nhâm mỉm nhàn nhạt:
“Lúc đó em còn nhỏ, nên chị chấp nhặt với em.
Đổi là Hai hoặc chị Ba của em hôm nay xuống nông thôn, em xem chị thèm để ý đến họ .”
Từ Vinh phụt một tiếng, một tràng nước mũi.
Thịnh Du Cẩn phát huy sự thuận tiện của lái xe, đưa Từ Vinh tay xách nách mang ga tàu.
“Nghe chị Tư của em, hãy coi việc xuống nông thôn là một rèn luyện, cần căng thẳng, cũng cần sợ hãi, chừng em sẽ tìm thấy giá trị bản ở đó.”
Nói xong, Thịnh Du Cẩn vỗ vai , chào tạm biệt em vợ.
Từ Vinh chút nghẹn ngào:
“Cảm ơn Tư.
Anh về bảo với chị Tư của em, em nhất định sẽ thể hiện thật , chị mất mặt!”
“Được!”
“Còn nữa, và chị Tư của em khi nào thì em bé hả?
Lần em về, ?”
“……”
Thịnh Du Cẩn một tay đẩy lên tàu, “Quản chuyện của nhóc con!”
Trước mặt em vợ thì , nhưng tối hôm đó, kìm nén sự hừng hực trong lòng, phủ lên Từ Nhâm đầy gợi cảm và quyến rũ:
“Vợ , em trai chúng , chẳng lẽ nên đáp ứng tâm nguyện của nó ?
Dù nó cũng là đứa em duy nhất của hai đứa .”
Mặc dù Từ Nhâm trêu chọc đến mức phản ứng chậm, nhưng chút lý trí vẫn còn:
“Nó chẳng từ lâu ?
Đứa con của chị cả em chẳng vẫn gọi nó là đó thôi?”
“……
Em cứ giả ngốc !”
Thịnh Du Cẩn nghiến răng nghiến lợi.
Từ Nhâm bật ôm lấy cổ :
“Thì là của con chúng ?
Anh sớm chứ!”