Xuyên Nhanh Nữ Phụ: Ác Nữ Mê Hoặc Chúng Sinh - Chương 5: Thiên kim thật bị mượn thọ (5)

Cập nhật lúc: 2026-01-30 07:46:36
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lúc Thẩm Tước đang sắp xếp những thông tin trong đầu, lễ tân xong thủ tục nhận phòng.

Một đàn ông trẻ tuổi với diện mạo vô cùng tuấn tú bước đến mặt Thẩm Tước, hai tay đón lấy chiếc vali từ tay nhân viên trực cửa, cung kính với nàng: “Chào Thẩm tiểu thư, là La An, quản gia chuyên biệt của cô tại khách sạn Vân Đỉnh.”

“Cô bất kỳ nhu cầu nào đều thể với , bao gồm cả việc ăn uống, chuẩn lễ phục, dịch vụ xe đưa đón.”

“Chỉ cần là yêu cầu của cô, hãy cứ phân phó cho . Trong thời gian cô lưu trú tại đây, sẽ phục vụ cô 24/24.”

Thẩm Tước đưa mắt đ.á.n.h giá một lượt từ xuống , đạm mạc gật đầu.

“Mời cô theo .”

La An nghiêng , dẫn Thẩm Tước về phía thang máy dành riêng lên tầng thượng.

Tầng thượng chỉ duy nhất hai căn phòng tổng thống sang trọng, chia hai bên trái của thang máy, Thẩm Tước ở căn bên .

Sau khi giúp Thẩm Tước mang hành lý phòng và hỏi thăm sở thích về mùi hương của nàng, La An phòng tắm. Hắn xả nước ấm và nhỏ thêm tinh dầu bồn tắm mát-xa.

Là mùi hương mà Thẩm Tước thích.

“Mời cô ngâm thư giãn , sẽ chuẩn trái cây và bữa khuya. Khi nào xong việc, cô cứ gọi điện thoại nội bộ, sẽ mang đồ ăn tới ngay.”

Thẩm Tước phất tay, lễ phép xoay rời .

Thẩm Tước trút bỏ quần áo, chậm rãi bước bồn tắm...

Dòng nước ấm áp bao trùm lấy cơ thể vô cùng dễ chịu, lực độ của bồn mát-xa cũng vặn hảo.

Thẩm Tước khẽ thở một , loài kể cũng cách hưởng thụ.

Nửa giờ , Thẩm Tước bước khỏi phòng tắm. Nàng đến đầu giường, đang định gọi điện cho La An thì di động bỗng đổ chuông.

Thẩm Tước liếc chiếc điện thoại cục gạch cũ nát, cái tên đang nhấp nháy màn hình là: Mẹ.

Không hiểu Bạch Mạt Lị gọi cho nàng, chẳng lẽ lúc nãy nàng đá một cước khiến bà c.h.ế.t ? Cuộc gọi là để báo tang?

Thẩm Tước bấm nút .

Đầu dây bên truyền đến tiếng lóc xé lòng của Bạch Mạt Lị: “Thẩm Tước, rốt cuộc mày gì bất mãn, mày đối xử với gia đình như thế? Chúng tao rốt cuộc sai điều gì?”

Chỉ trích?

Khóc lóc kể lể?

Hóa c.h.ế.t!

Thẩm Tước dứt khoát cúp máy. Đã c.h.ế.t thì tìm nàng cái gì?

Ném điện thoại sang một bên, Thẩm Tước ấn gọi nội tuyến. Rất nhanh đó, La An đẩy xe phục vụ . Trên xe một bó hoa hồng đỏ rực, một chai vang đỏ mở sẵn cho thở, một đĩa trái cây gọt tỉa tinh tế cùng với bữa tiệc hải sản thịnh soạn.

Khi bước , Thẩm Tước đang mặc chiếc váy ngủ lụa tơ tằm màu đen do khách sạn chuẩn , đôi chân dài miên man, trắng nõn lười biếng lộ trong khí.

Ánh mắt La An khẽ khựng một chút, mỉm chúc Thẩm Tước buổi tối lành.

Thẩm Tước gật đầu.

La An tao nhã bày biện các món ăn lên bàn, rót rượu cho Thẩm Tước, khi xin ý kiến của nàng liền cắm bó hoa tươi lọ đặt ở đầu giường.

“Thẩm tiểu thư, mời dùng bữa.”

Thẩm Tước phất tay, La An thức thời lui ngoài.

Thẩm Tước quả thực đói, từ lúc linh hồn nàng nhập xác đến giờ, nàng chỉ mới ăn hộp sữa và cái bánh mì của Tống Thời Sâm...

Nghĩ đến Tống Thời Sâm, đôi mắt Thẩm Tước khẽ híp . Không đàn ông tàn tật mang tâm địa ác quỷ thể nhẫn nhịn đến bao giờ.

Thẩm Tước cầm đũa lên, bắt đầu ăn từng miếng lớn.

Hứng thú của Thẩm Tước đối với duy trì quá ba mươi giây. Dù nữa, đối với nàng cũng chỉ là một con kiến hôi mà thôi.

Nửa tiếng , Thẩm Tước thoải mái ngả lưng ghế sô pha, La An đang dọn dẹp bàn ăn.

Ngay khi Thẩm Tước tưởng rằng sẽ rời , bước đến mặt nàng, giọng ôn hòa vang lên: “Thẩm tiểu thư, mang theo t.h.u.ố.c mỡ trị sẹo, cô cần giúp bôi t.h.u.ố.c ?”

Giọng của La An êm tai, mặt cũng mang theo vẻ quan tâm đúng mực.

Thẩm Tước duỗi dài chân gác thẳng lên sô pha, khẽ hất cằm về phía .

La An hiểu ý, quỳ một chân xuống mặt Thẩm Tước, mở nắp lọ t.h.u.ố.c, nhẹ nhàng xoa đều t.h.u.ố.c trong lòng bàn tay cho ấm lên, đó mới tỉ mỉ bôi lên vết thương cho nàng.

Vị trí vết sẹo nóng lên, mang theo chút cảm giác ngứa ngáy.

Thẩm Tước hé mắt, thấy rõ ràng bàn tay của La An khẽ run lên một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-nu-phu-ac-nu-me-hoac-chung-sinh/chuong-5-thien-kim-that-bi-muon-tho-5.html.]

“Xong ạ. Thẩm tiểu thư nghỉ ngơi sớm nhé, nhu cầu gì cứ gọi bất cứ lúc nào. Chúc cô ngủ ngon.”

“Ừm.”

Tiếng cửa phòng đóng vang lên.

Thẩm Tước giơ tay về phía cốc nước, thử dùng phép cách lấy vật.

mà...

Cốc nước chẳng hề nhúc nhích.

Thẩm Tước cau mày, quả nhiên pháp thuật của nàng thể tùy tiện sử dụng.

Trừ khi đang ở trong trận pháp, nàng mới thể liên tục hấp thu năng lượng. Còn khi rời khỏi trận pháp, thứ nàng thể dựa chỉ là thực lực võ công của bản .

Bóng đêm mờ ảo, cơn buồn ngủ ập đến.

Thẩm Tước tạm thời gạt bỏ những suy nghĩ lộn xộn trong đầu, ngã xuống chiếc giường lớn mềm mại, cơ thể theo bản năng thả lỏng, nhanh chìm giấc ngủ.

Giấc ngủ của Thẩm Tước kéo dài suốt một ngày một đêm, khi tỉnh thì trời tối đen.

Vừa mới ngủ dậy nên khẩu vị lắm, Thẩm Tước định dạo một vòng.

Vườn hoa của khách sạn Vân Đỉnh . Thẩm Tước tản bộ thong dong, nhân viên phục vụ ở những vị trí thích hợp, khi thấy khách sẽ mỉm khẽ khàng hỏi xem khách nhu cầu ăn uống gì .

Thẩm Tước gọi một ly nước ép, tự tìm một chỗ ngắm .

Thần minh của thế giới rốt cuộc đang ở ?

Thẩm Tước hề cảm nhận bất kỳ sự ràng buộc nào của tín ngưỡng lực.

Rất kỳ lạ.

Muốn hiểu rõ quy tắc của thế giới , vẫn là nên tìm một am hiểu để hỏi cho lẽ. Trong đầu nàng chợt lóe lên hình bóng của một .

Chính là  .

Ngày mai sẽ tìm   một chuyến.

Lên xong kế hoạch, Thẩm Tước cũng thấy đói bụng, nàng dậy đến nhà hàng.

Bên trong nhà hàng.

Đèn chùm pha lê lộng lẫy, thức ăn tinh tế bày biện mắt, một ngóc ngách nào là toát lên sự xa hoa của khách sạn .

Thẩm Tước tìm một chỗ xuống, La An lập tức tới: “Thẩm tiểu thư dùng món gì ạ?”

“Thịt.”

“Vâng, xin cô chờ một lát.” La An đáp lời chuẩn .

Thẩm Tước đó, chán chường nghịch chiếc điện thoại cục gạch tay. Giới trẻ thời đại ai cũng dùng điện thoại thông minh, còn “Thẩm - thiên kim thật - Tước” nhà ngó lơ, cái ăn cái mặc còn bằng cả bảo mẫu.

Hừ...

bệnh hoạn.

“Ái chà, đây là Thẩm tiểu thư nhà chúng ? Sao mò đến Vân Đỉnh thế ?”

“Thẩm Tước, cái loại rác rưởi như mày, chắc là leo lên giường lão già nào chứ gì? Ha ha ha.”

“Chắc chắn , nếu cửa Vân Đỉnh.”

Thẩm Tước mấy gã thanh niên đang hung hăng càn quấy mặt, ánh mắt khẽ nâng lên. Bọn chúng là đoàn đội “liếm cẩu” của Thẩm Ninh An.

Cha Thẩm và Thẩm Ninh Thành trong mắt chỉ Thẩm Ninh An, cho nên phận đối ngoại của Thẩm Tước chỉ là con nuôi.

Đám ấm cô chiêu hiểu rõ nhất những chuyện dơ bẩn trong giới hào môn, bọn họ cứ đinh ninh Thẩm Tước là con riêng của cha Thẩm. Để lấy lòng Thẩm Ninh An, bọn chúng bao giờ ngơi tay trong việc bắt nạt nguyên chủ.

“Cút.” Thẩm Tước lạnh lùng nhả một chữ.

Một gã trong đó Thẩm Tước với ánh mắt hằn học. Hắn dám động thủ với Thẩm Tước ở Vân Đỉnh, nhưng cái miệng thối của thì tha: “Cái loại hàng nát do tiểu tam đẻ , gái bán còn bày đặt lên mặt cái gì.”

“Mày tin , chỉ cần mày bước chân khỏi khách sạn Vân Đỉnh, ông đây sẽ tìm chơi c.h.ế.t mày!”

“Chu ca, tìm đều là trai trẻ, chừng nó sướng chứ, dù bây giờ nó cũng chỉ hầu hạ mấy lão già khọm rọm thôi.”

“Ha ha ha ha, đúng lắm.”

“Tuyệt đối thể để nó chiếm hời .”

Cả đám ồ lên hô hố.

Thẩm Tước chậm rãi dậy...

Loading...