Xuyên Nhanh Nữ Phụ: Ác Nữ Mê Hoặc Chúng Sinh - Chương 4: Thiên kim thật bị mượn thọ (4)
Cập nhật lúc: 2026-01-30 07:29:20
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hôm nay coi như từng xảy chuyện gì, Thẩm tiểu thư chỉ ghé qua Triệu gia một chuyến thôi. gặp Thẩm tiểu thư thấy thiết như nhà, tất cả quà tặng đều là tự nguyện. Sau nếu Thẩm tiểu thư việc gì sai bảo, Triệu gia nhất định chối từ.” Lão gia chủ cam kết chắc nịch.
Thẩm Tước mỉm gật đầu, dậy rời , chẳng mảy may lo lắng bọn họ sẽ nuốt lời.
Chỉ cần bọn họ dám, nàng sẵn sàng chiều tới bến.
…
Thẩm gia.
Khi Thẩm Tước trở về, Thẩm Bắc nhà, cũng ngủ cả.
Cả căn nhà họ Thẩm yên ắng lạ thường, giống như đang ấp ủ một âm mưu to lớn nào đó...
Thẩm Tước nhấc chân thẳng xuống căn hầm ngầm nàng từng ở. Vừa mở cửa, một mùi vị khác thường ập mũi, đồng thời một bóng đen hòa một với bóng tối lao thẳng về phía nàng.
Khóe môi Thẩm Tước nhếch lên nụ lạnh, nghiêng sang một bên né tránh, đồng thời đưa tay chộp lấy cổ tay kẻ ...
Rắc!
“A! A!”
Rầm một tiếng, bóng đen Thẩm Tước quăng mạnh bức tường bên ngoài, chỉ kịp hét t.h.ả.m một tiếng im bặt.
Dù đầu cũng nát một nửa, chỉ còn thoi thóp chút tàn.
“Á!” Phía cầu thang cách đó xa truyền đến tiếng thét kinh hãi.
Thẩm Tước thoáng một cái xuất hiện mặt nọ.
“Hóa là ch.ó săn do đại tiểu thư nhà họ Thẩm thả .” Giọng thanh lãnh của Thẩm Tước vang lên bên tai Thẩm Ninh An.
Thẩm Ninh An rùng , chân mềm nhũn ngã bệt xuống đất.
Cô cố gắng để bản trông vẻ bình tĩnh, nhưng khí trường âm u lạnh lẽo Thẩm Tước khiến cô sợ hãi run rẩy ngừng.
“Em... em gái, chị... chị...”
Chát!
Thẩm Tước vung tay tát thẳng mặt Thẩm Ninh An: “Suỵt, chị mở miệng khiến tâm trạng tồi tệ, đáng đ.á.n.h.”
Thẩm Ninh An đau đến trào nước mắt, nhưng nhớ đến cảnh Thẩm Tước quật ngã kẻ đ.á.n.h lén đến mức đầu nát một nửa, cô đành c.ắ.n răng nín thinh, dám ho he tiếng nào.
Rắc!
Thẩm Tước dùng sức bẻ gãy cánh tay cô .
“Á, rõ ràng chị gì !” Thẩm Ninh An .
“Ha ha, chị thấu , đơn thuần chỉ là đ.á.n.h chị thôi.” Thẩm Tước thẳng , ngón tay lạnh lẽo nâng cằm Thẩm Ninh An lên.
Nếu Thẩm Tước còn nắm rõ quy tắc Thiên đạo của thế giới , thể tùy tiện g.i.ế.c , thì Thẩm Ninh An bây giờ là một cái xác hồn .
Thẩm Ninh An la hét t.h.ả.m thiết, cánh tay đau buốt tận óc khiến cô chẳng còn giữ nổi vẻ thanh tao thường ngày.
Lúc Thẩm Bắc và Thẩm phu nhân Bạch Mạt Lị tiếng động chạy xuống, Thẩm Tước thu dọn xong đồ đạc, kéo vali chuẩn rời .
Giờ nàng là phú bà nắm trong tay hơn năm mươi tỷ, chẳng việc gì chui rúc tầng hầm.
“Trời ơi, An An, con thế !” Bạch Mạt Lị thét lên, bà loạng choạng lao đến bên cạnh Thẩm Ninh An, bộ dạng đau đớn của con gái cưng mà nước mắt tuôn rơi vì xót xa.
“Mẹ, là Tước Tước... con chỉ thấy tiếng động xuống xem thử, em liền đ.á.n.h gãy tay con, con đau quá ơi.” Thẩm Ninh An lóc nức nở, vẫn quên cáo trạng.
Lúc , Thẩm Bắc và Bạch Mạt Lị mới thấy huyết nhân sống c.h.ế.t rõ mặt đất.
“Thẩm Tước, mày ở đây? Không mày đang ở Triệu gia ?” Thẩm Bắc kinh ngạc hỏi. Một ý nghĩ đáng sợ hiện lên trong đầu khiến ông rùng ớn lạnh.
“Đương nhiên là Triệu tổng của ông cầu xin về .” Thẩm Tước nhàn nhạt đáp.
Thẩm Bắc như đóng đinh tại chỗ, nửa ngày thốt nên lời.
Bạch Mạt Lị chuyện xảy ban ngày, bà chỉ tay mặt Thẩm Tước: “Thẩm Tước, mày càng ngày càng quá quắt! Sao mày thể bao dung chị mày một chút, mày...”
Bà tức đến nghẹn lời, giọng về run rẩy cả lên.
“Mẹ, đừng giận, chắc em cố ý .” Thẩm Ninh An nén đau an ủi Bạch Mạt Lị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-nu-phu-ac-nu-me-hoac-chung-sinh/chuong-4-thien-kim-that-bi-muon-tho-4.html.]
Thẩm Tước lười để ý đến bọn họ, chẳng qua chỉ là hai đóa bạch liên hoa tâm địa đen tối, đáng để Thẩm Tước lãng phí thời gian ngủ nghỉ.
Nàng thẳng một mạch qua bọn họ.
“Mày thái độ gì đấy hả! Mày dám coi chúng tao như khí ? Thẩm Tước, mày mà dám bước thêm một bước nữa thì đừng bao giờ vác mặt về cái nhà !” Bạch Mạt Lị hét lớn đuổi theo.
Thẩm Tước , tung một cước đá thẳng n.g.ự.c Bạch Mạt Lị, đạp bà lăn lộn từ cầu thang xuống, đó sải bước rời .
“Á...”
“Mẹ!”
“Mạt Lị!”
Cảnh tượng hỗn loạn phía thì liên quan gì đến Thẩm Tước chứ?
Thẩm Tước vẫn lái xe, nàng bay.
Sau khi nguyên chủ đón về Thẩm gia thì ghẻ lạnh đủ đường, nhà họ Thẩm đương nhiên chẳng ai cho cô học lái xe.
mà, Thẩm gia tài xế.
Thẩm Tước sải bước đến khu ký túc xá của tài xế.
Phòng ở là phòng đôi.
“ ngoài, cử một đưa .” Thẩm Tước lạnh lùng mở miệng.
Hai gã tài xế , Thẩm Tước bắt gặp sự khinh miệt trong ánh mắt họ, như thể đang : Hạng như cô mà cũng xứng sai bảo chúng ?
Người lớn tuổi hơn mở miệng: “Xin Nhị tiểu thư, giờ là giờ tan của chúng , thể...”
Rắc!
Thẩm Tước thẳng chân đá gãy chân gã.
“Á!” Tên tài xế hét lên t.h.ả.m thiết.
Tên tài xế Thẩm Tước nhớ. Trước khi nguyên chủ còn sống, gã từng cố ý trêu chọc khiến nguyên chủ ngã gãy chân. Cú đá coi như Thẩm Tước đòi chút lãi cho nguyên chủ.
Đợi khi nào Thẩm Tước xác định xong quy tắc thế giới, nàng sẽ tính sổ sòng phẳng với gã .
“Đã thể thì nghỉ ngơi cho khỏe .” Ánh mắt Thẩm Tước rơi mặt tên tài xế còn . “Còn ? Cũng nghỉ ngơi?”
“Nhị tiểu thư mời... ngài , đưa ngài .” Tên tài xế mặt cắt còn giọt m.á.u, run rẩy dậy, tay cầm chùm chìa khóa xe mà run bần bật.
“Đi thôi.” Thẩm Tước xoay .
Tài xế vội vàng đuổi theo, cung kính mở cửa xe cho Thẩm Tước.
Đây là đãi ngộ mà nguyên chủ từng hưởng.
Dù ở bất cứ , chỉ kẻ mạnh mới xứng đáng tôn trọng.
“Đến khách sạn nhất.” Thẩm Tước thản nhiên lệnh.
“Vâng, Nhị tiểu thư.” Tài xế đợi Thẩm Tước yên vị mới dám khởi động xe.
Một giờ , chiếc xe dừng một tòa nhà chọc trời cao v.út trong mây.
Xe dừng hẳn, lập tức nhân viên phục vụ tiến lên mở cửa.
“Chào buổi tối tiểu thư, chào mừng quý khách đến với khách sạn Vân Đỉnh.” Cậu nhân viên mỉm thiện, lễ phép, tự nhiên đưa tay đón lấy hành lý của Thẩm Tước.
“Anh về , nếu bọn họ hỏi thì cứ thật.” Thẩm Tước dặn dò tài xế một câu, khoan t.h.a.i , tiến thẳng đến quầy lễ tân, đưa một tấm thẻ đen.
“Tầng cao nhất, phòng tổng thống nhất, một tháng.”
Cô nhân viên lễ tân đưa hai tay nhận lấy: “Xin quý khách vui lòng chờ trong giây lát.”
Khách sạn Vân Đỉnh là khách sạn bảy cao cấp nhất tại Vân Thành, dịch vụ đều thuộc hàng đỉnh cao. An ninh ở đây nghiêm ngặt chẳng kém gì Phủ Tổng thống, khách hàng trọ tại Vân Đỉnh đảm bảo an tuyệt đối.
Nghe đồn một tổ chức sát thủ nọ từng phái đến ám sát khách của Vân Đỉnh, kết quả đội ngũ an ninh của khách sạn tóm gọn tại chỗ.
Lại vì chọc giận ông chủ Vân Đỉnh, tổ chức đó trực tiếp xóa sổ.
Kể từ đó về , ai còn dám động thủ trong phạm vi Vân Đỉnh nữa.