Xuyên Nhanh Nữ Phụ: Ác Nữ Mê Hoặc Chúng Sinh - Chương 32: Cô cháu gái xui xẻo thập niên 70 (2)
Cập nhật lúc: 2026-01-31 00:25:44
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Quốc thấy Thẩm Tước lao , liền lạnh lùng lên tiếng: “Thẩm Tước, mày còn dám lời, tin là tao...”
“Chát!”
Thẩm Tước giáng một cái tát trời giáng mặt Thẩm Quốc, nhanh ch.óng quanh, vớ ngay lấy cây chổi ở góc tường. Nàng vung chổi, quật tới tấp Thẩm Quốc.
Thẩm Quốc đ.á.n.h bất ngờ, chỉ ôm đầu chạy trốn như chuột.
Đến cú cuối cùng, Thẩm Tước vụt mạnh đến nỗi gãy đôi cả cán chổi.
Thẩm Quốc gào lên một tiếng, ngã lăn đất: “Thẩm Tước, mày dám đ.á.n.h tao! Mày đúng là đồ đại nghịch bất đạo!”
Thẩm Tước bước tới, giẫm mạnh lên n.g.ự.c ông .
“Thẩm Quốc, từ lúc ông bước chân nhà , ông những gì, trong lòng ông tự rõ. Bây giờ, khôn hồn thì trả tiền tuất của cha , dẫn theo cái gia đình khốn nạn của ông cút khỏi nhà ngay lập tức. Nếu , để xem ai g.i.ế.c c.h.ế.t ai .” Thẩm Tước gằn từng chữ đầy hung tợn.
Thẩm Quốc dáng vẻ của Thẩm Tước dọa cho run lẩy bẩy.
Chuyện gì thế ?
Con ranh đây chẳng lúc nào cũng khúm núm sợ sệt ?
Sao đ.á.n.h một trận xong như biến thành khác, phản cốt trỗi dậy thế ?
Thẩm Quốc vốn là kẻ mạnh miệng nhưng gan thỏ đế, thấy Thẩm Tước hung hãn như , ông đương nhiên dám đối đầu trực diện, lồm cồm bò dậy, run rẩy chỉ tay: “Mày cứ đợi đấy, Thẩm Tước!”
Nói xong, ông đầu chạy biến.
Thẩm Tước đuổi theo, nàng bế đứa bé trai đang đất lên.
Đứa bé thút thít: “Chị ơi...”
“Chị ơi, chị đau ?” Đứa bé khuôn mặt sưng vù, bầm tím của Thẩm Tước mà xót xa, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Trong lòng Thẩm Tước dâng lên một nỗi đau nhói. Một bên má của thằng bé sưng vù lên, cơ thể vốn bụ bẫm giờ chỉ còn da bọc xương hơn hai tháng đày đọa.
Cả nhà Thẩm Quốc thật đáng c.h.ế.t!
“Đường Đậu, đừng sợ, chị đưa em bác sĩ.”
“Chị ơi...” Thẩm Hoài Thư ôm c.h.ặ.t lấy cổ Thẩm Tước, dáng vẻ tủi của đứa trẻ trông thật đáng thương.
“Đứng ! Hai đứa mày hết!” Đổng Chiêu Đệ lảo đảo lao từ trong phòng.
Vừa nãy bà Thẩm Tước quật ngã đau điếng, giờ mới hồn.
Bà tuyệt đối thể để Thẩm Tước và Thẩm Hoài Thư cùng ngoài. Suốt hai tháng qua, bà luôn dùng cách để kiểm soát hai chị em: chỉ cần giữ Thẩm Hoài Thư, Thẩm Tước sẽ dám càn.
Nếu để hai chị em nó trốn thoát, chạy đến nhà máy ầm ĩ lên, công việc của chồng bà sẽ giữ .
Công việc của Thẩm Quốc là nhờ vợ chồng bà đến nhà máy loạn một trận. Thẩm Quốc là em ruột của cha Thẩm Tước, chị cả hai đều hy sinh vì nhà máy, em trai xin một công việc chẳng là chuyện đương nhiên ?
Nhà máy chịu nổi sự quấy rầy của Thẩm Quốc, cuối cùng đành sắp xếp cho ông một công việc tạm thời.
Thẩm Quốc cũng là kẻ luồn lách, quà cáp biếu xén đấy, còn chạy chọt cho thằng con trai Thẩm Kiến Sơn một suất công nhân tạm thời nữa.
Nhà Thẩm Quốc giờ hai , thêm khoản tiền tuất của cha Thẩm Tước để tiêu xài, Thẩm Mai Mai và Đổng Chiêu Đệ chẳng cần gì cũng ăn sung mặc sướng.
Đổng Chiêu Đệ lao tới cửa, dang rộng hai tay chắn đường Thẩm Tước và Thẩm Hoài Thư.
“Đổng Chiêu Đệ, bà chán sống ?” Thẩm Tước lạnh giọng hỏi.
“Thẩm Tước, mày nghĩ cho kỹ . Mày chỉ là một đứa con gái yếu đuối, mày đấu chúng tao . Chẳng mấy chốc chú hai và họ mày sẽ về, mày tin là họ sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t mày, hoặc đ.á.n.h gãy chân thằng Hoài Thư ?”
“Tốt nhất là mày nên ngoan ngoãn ở nhà, chấp nhận phận cái Mai nhà tao về nông thôn.”
“Chát!”
Thẩm Tước chẳng đợi Đổng Chiêu Đệ hết câu, giáng thẳng một cái tát mặt bà : “Lắm mồm!”
Đổng Chiêu Đệ đ.á.n.h ngã lăn đất.
Thẩm Tước bước tới, giơ chân đạp mạnh một cái “rắc” lên chân bà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-nu-phu-ac-nu-me-hoac-chung-sinh/chuong-32-co-chau-gai-xui-xeo-thap-nien-70-2.html.]
Đổng Chiêu Đệ gào lên t.h.ả.m thiết.
Thẩm Tước sải bước khỏi cửa.
Đổng Chiêu Đệ đau đớn cuộn tròn , chân bà cú đạp của Thẩm Tước cho gãy lìa.
“Thẩm Tước, con ranh con đê tiện! Mày dám đối xử với tao như thế, mày sợ trời đ.á.n.h thánh vật ?” Đổng Chiêu Đệ gào thét c.h.ử.i rủa phía .
tiếng c.h.ử.i rủa của bà chẳng thể lọt khỏi phòng. Thẩm Tước sớm sai Bất Tri thiết lập kết giới, âm thanh đ.á.n.h đập Thẩm Quốc và Đổng Chiêu Đệ cô lập bên trong.
Thẩm Tước bế Thẩm Hoài Thư chạy kiểm tra sơ bộ cơ thể thằng bé. Ngoài việc suy dinh dưỡng nghiêm trọng, các vết thương ngoài da quá đáng ngại. Khuôn mặt sưng đỏ nhưng may mắn là màng nhĩ tổn thương, cũng dấu hiệu chấn động não.
Thẩm Tước đổi hướng, ôm Thẩm Hoài Thư chạy thẳng đến đồn công an.
Vừa đến nơi, nàng túm c.h.ặ.t lấy tay một đồng chí công an đang chuẩn ngoài: “Chú ơi, cứu chúng cháu với! Chúng cháu sắp đ.á.n.h c.h.ế.t !”
Nói xong, Thẩm Tước giả vờ ngất xỉu. Thẩm Hoài Thư trong lòng nàng đồng chí công an nhanh tay đỡ lấy.
“Đồng chí nhỏ! Đồng chí nhỏ!”
Mọi xung quanh lập tức xúm giúp đỡ.
Thấy một cô gái trẻ mặt mũi sưng vù bầm tím và một bé trai đang ngất, các đồng chí công an vội vàng đưa cả hai đến bệnh viện.
Tại bệnh viện.
Bác sĩ nhanh ch.óng kiểm tra cho Thẩm Tước, kết luận nàng suy dinh dưỡng, cơ thể quá suy nhược, va đập ở đầu dẫn đến chấn động não nhẹ. Bé trai cũng trong tình trạng suy dinh dưỡng nặng.
“Rốt cuộc là chuyện gì ?”
Thẩm Hoài Thư nước mắt lưng tròng, nức nở kể với đồng chí công an: “Cháu và chị cháu... Cha cháu hy sinh , họ hy sinh để bảo vệ máy móc của nhà máy.”
Thẩm Hoài Thư nghẹn ngào đến mức nên lời.
Nhìn đứa trẻ mới năm tuổi đầu kể cái c.h.ế.t của cha , ai nấy đều xót xa, nữ công an và y tá kìm nước mắt.
“Chú hai đến nhà cháu, cướp hết tiền của cha cháu, là sẽ nuôi chị em cháu. họ nhốt cháu trong nhà, cho ngoài, bắt chị cháu hầu hạ cả nhà họ, còn ép chị cháu về nông thôn cho chị họ.”
“Chị cháu chịu vì yên tâm về cháu, họ liền đ.á.n.h chị cháu, đ.á.n.h chị ngất .”
“Cháu thấy chị ... Cháu cầu xin họ tha cho chị, chú hai liền đ.á.n.h cháu. Sau đó chị cháu vùng dậy , bế cháu chạy ngoài, xô ngã thím hai chạy đến đồn công an.”
Thẩm Hoài Thư kể đứt quãng, nhưng đều hiểu rõ sự tình. Các đồng chí công an và y tá mặt đều phẫn nộ tột cùng.
“Sao loại như thế chứ! Đây rõ ràng là ăn tuyệt hậu* nhà mà! Đã cướp tiền tuất còn ép con chịu khổ con , thể mặt dày đến thế!”
(*Ăn tuyệt hậu: Chiếm đoạt tài sản của gia đình còn nối dõi hoặc con cái còn nhỏ dại.)
“Cháu đừng sợ, các chú nhất định sẽ chủ cho hai chị em.” Đồng chí công an trịnh trọng cam kết.
lúc , Thẩm Tước tỉnh . Nhìn thấy công an, nàng vội vàng nắm lấy tay áo : “Chú ơi, cứu chúng cháu với.”
“Đồng chí nhỏ đừng vội, cứ bình tĩnh , chúng nhất định sẽ giúp cháu.”
Thẩm Tước thuật vắn tắt tình cảnh gia đình, cơ bản khớp với lời kể của Thẩm Hoài Thư.
Đôi mắt xinh của Thẩm Tước ngấn lệ: “Chú ơi, xin các chú hãy đuổi gia đình chú hai giúp cháu.”
“Bắt họ trả tiền của cha cháu, cháu còn nuôi em trai.”
“Cháu yên tâm, ngược đãi con của liệt sĩ là phạm pháp, chúng chắc chắn sẽ lấy công bằng cho các cháu!”
“Cha các cháu việc ở nhà máy nào?”
“Nhà máy Gang thép ạ.”
“ sẽ liên hệ với lãnh đạo nhà máy Gang thép ngay để xác minh sự việc.” Đồng chí công an , “Cha cháu tên là gì?”
“Cha cháu tên Thẩm An, cháu tên Vương Nguyệt Nga.” Thẩm Tước đáp.
“Được , hai chị em cứ yên tâm ở bệnh viện điều trị, chúng ở đây, ai dám hại các cháu .”
Đồng chí công an an ủi thêm vài câu gọi điện thoại cho lãnh đạo nhà máy Gang thép.
Xưởng trưởng nhà máy Gang thép là Lý Vĩ, chính là gã khốn nạn kiếp mua Thẩm Tước về con dâu.