Xuyên Nhanh Nữ Phụ: Ác Nữ Mê Hoặc Chúng Sinh - Chương 31: Cô cháu gái xui xẻo thập niên 70 (1)
Cập nhật lúc: 2026-01-31 00:25:27
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong Kính Luân Hồi, ánh sáng lưu chuyển kỳ ảo.
Kính Linh dẫn theo một khối đen kịt bước tới.
Thẩm Tước phất tay nhẹ một cái, màn khói đen mờ dần, để lộ một khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh nhưng trắng bệch. Đôi mắt nàng đỏ ngầu màu m.á.u, mái tóc đen dài buông xõa xuống tận đất, từ ngọn tóc vẫn còn nhỏ xuống từng giọt m.á.u tươi tí tách.
Bóng đó quỳ sụp xuống mặt Thẩm Tước: “Cầu xin Công chúa hãy báo thù cho !”
“Chỉ cần ngươi hiến dâng linh hồn, Bổn tôn sẽ giúp ngươi báo thù.” Thẩm Tước lạnh nhạt .
“ nguyện ý hiến dâng linh hồn!”
Thẩm Tước giơ tay lên, bắt đầu tiếp nhận ký ức của nguyên chủ.
Nguyên chủ là một nữ sinh trung học phổ thông sống ở thập niên 70. Vốn dĩ cô thể ở thành phố tìm việc , bởi thời đó, bằng nghiệp trung học phổ thông giá trị.
đúng tháng cô nghiệp, cha cô hy sinh trong khi bảo vệ tài sản quốc gia.
Nhà máy nơi cha cô việc trao một khoản tiền tuất hậu hĩnh, đủ để nguyên chủ và em trai sống sung túc.
Thế nhưng, gia đình chú ruột chuyện chị hy sinh, thấy nguyên chủ là cô gái mồ côi nắm trong tay khối tài sản lớn, liền lấy cớ chăm sóc hai chị em cô để dọn ở.
Bọn họ chiếm đoạt bộ tiền tuất của cha cô, ngang nhiên dọn căn nhà rộng lớn của gia đình cô.
Nguyên chủ và em trai đuổi ở trong phòng chứa đồ chật hẹp. Con gái của chú chiếm phòng của nguyên chủ, còn con trai của chú thì cướp phòng của em trai cô.
Nguyên chủ tính tình nhu mì, yếu đuối. Cô cũng từng cố gắng phản kháng vài , nhưng chú độc ác luôn lấy em trai cô để uy h.i.ế.p. Cuối cùng, nguyên chủ dám chống cự nữa, đành nín nhịn chịu đựng, chỉ mong nuôi em trai khôn lớn.
Con gái của chú đủ điều kiện thanh niên xung phong, về nông thôn. Người chú một nữa dùng em trai để ép buộc nguyên chủ cho con gái . Nguyên chủ còn cách nào khác, đành thỏa hiệp.
Sau khi cô về nông thôn, gia đình chú lấy cớ nuôi em trai cô để bắt cô gửi lương thực về.
Cuộc sống của nguyên chủ ở nông thôn vô cùng khốn khổ. Cô việc quần quật, chắt chiu từng hạt gạo gửi về cho chú, bản thì đói đến mức da bọc xương.
Một ngày nọ, đường , cô kiệt sức ngất xỉu và một trai nông thôn tên là Ngụy Trường Minh cứu giúp.
Số phận của Ngụy Trường Minh cũng bi đát. Mẹ mất sớm khi mới lên hai, cha lấy vợ kế. Mẹ kế về lâu sinh liền tù tì ba trai một gái.
Cả nhà đều ghét bỏ Ngụy Trường Minh, cho học, bắt việc như trâu ngựa.
Khi lớn hơn một chút, Ngụy Trường Minh nhờ Trưởng thôn phân chia tài sản, tách hộ khẩu ở riêng. Lúc , chẳng gì ngoài một túp lều rách nát.
Bao năm qua, Ngụy Trường Minh chăm chỉ lụng nuôi , cũng tích cóp chút ít, nhưng vẫn lủi thủi một .
Hai tâm hồn cô đơn tìm thấy sự đồng điệu, dần dần nảy sinh tình cảm.
Nguyên chủ quyết định kết hôn với Ngụy Trường Minh, cùng xây dựng tổ ấm, tìm cách đón em trai về đoàn tụ.
ngay ngày cưới, chú gửi thư báo tin em trai cô bệnh nặng, giục cô về gấp. Nguyên chủ lo lắng, vội vàng xin phép về thăm nhà.
Nào ngờ về đến nơi, thấy em trai , chú đưa cho cô một cốc nước, bảo uống xong sẽ đưa cô đến bệnh viện.
Nguyên chủ chút nghi ngờ uống cạn. Uống xong, đầu óc cô bắt đầu mê man. Khi tỉnh , cô bàng hoàng phát hiện đang giường của thằng con trai ngốc nhà Xưởng trưởng...
Nguyên chủ nhục, đau đớn đến tột cùng.
Trong lúc cô tuyệt vọng nhất, cô em họ Thẩm Mai Mai còn trơ tráo đến khoe rằng chú dùng cô để đổi lấy một công việc chính thức cho họ Thẩm Kiến Sơn.
Đau đớn hơn cả là tin dữ về đứa em trai mà cô hằng yêu thương. Thằng bé c.h.ế.t đuối ngay từ tháng đầu tiên cô về nông thôn.
Nguyên chủ như phát điên, cô báo thù cho em trai nhưng Xưởng trưởng nhốt c.h.ặ.t trong nhà.
Đêm nào thằng ngốc cũng giày vò cô, kinh khủng hơn là lão Xưởng trưởng cầm thú cũng lẻn phòng cô...
Nguyên chủ sống bằng c.h.ế.t, mỗi ngày trôi qua đều là địa ngục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-nu-phu-ac-nu-me-hoac-chung-sinh/chuong-31-co-chau-gai-xui-xeo-thap-nien-70-1.html.]
Không lâu .
Thẩm Kiến Sơn hớn hở chạy đến báo tin: Có một đàn ông đến tìm cô nhưng bọn họ đuổi . Kết quả là đàn ông đó nửa con phố xe tông c.h.ế.t.
Nghe đến đây, nguyên chủ sụp đổ.
Cô liều mạng báo thù cho em trai và Ngụy Trường Minh, nhưng sức cô yếu ớt đ.á.n.h thằng ngốc to xác . Cô xô ngã, đầu đập mạnh cạnh giường và c.h.ế.t trong uất ức.
Thẩm Tước xem xong cuộc đời bi t.h.ả.m của nguyên chủ, lặng lẽ cảm thán: Số kiếp cô gái mà khổ quá.
Gia đình chú và nhà lão Xưởng trưởng đúng là cầm thú bằng.
Một bên thì chiếm đoạt tiền tuất, tài sản của , còn đối xử tàn tệ với con cháu , đúng là loại hút m.á.u tanh.
Một bên thì rõ con ngốc, vì nối dõi tông đường mà hãm hại con gái nhà lành.
Đáng c.h.ế.t! Tất cả đều đáng c.h.ế.t!
Thẩm Tước luôn quan niệm rằng d.ụ.c vọng sai, nhưng để d.ụ.c vọng của hại khác thì đó là tội ác thể dung thứ.
Thẩm Tước xem tâm nguyện của nguyên chủ.
Nguyên chủ gia đình chú và cả nhà lão Xưởng trưởng sống bằng c.h.ế.t, đó c.h.ế.t t.h.ả.m. Đồng thời, cô chăm sóc em trai lớn lên bình an, vui vẻ và sống hạnh phúc trọn đời bên Ngụy Trường Minh.
Thẩm Tước đưa tay day day trán. Nếu tên Ngụy Trường Minh mặt mũi sáng sủa, hình áp thì sống trọn đời bên cũng là .
Nàng nhấc chân bước , Tiểu Hề và Bất Tri nhanh ch.óng biến thành hai luồng sáng quấn quanh cổ tay nàng.
Lại một nữa bước Kính Luân Hồi, mắt Thẩm Tước lướt qua vô vàn hình ảnh, cuối cùng dừng ...
Nàng từ từ mở mắt, đập mắt là một khuôn mặt khắc khổ, chua ngoa.
“Tao cho mày , Thẩm Tước, nếu mày ngoan ngoãn về nông thôn cho cái Mai nhà tao, tin tao g.i.ế.c c.h.ế.t cả mày lẫn thằng em mày!”
Giọng ch.ói tai vang lên bên tai.
Thẩm Tước chỉ thấy ồn ào quá mức, nàng vung tay tát thẳng mặt phụ nữ trung niên mặt.
Người phụ nữ rõ ràng ngờ Thẩm Tước dám đ.á.n.h , bà ngã sóng soài xuống đất, sững sờ hồi lâu hồn.
Thẩm Tước dậy, ngón tay khẽ chạm vầng trán đang sưng đỏ.
Thời điểm nàng xuyên đến là lúc gia đình chú đang ép cô cho con gái ông là Thẩm Mai Mai về nông thôn.
Nguyên chủ đồng ý ngay nên chú và họ đ.á.n.h một trận, đầu đập xuống đất ngất xỉu. Khi tỉnh thì là Thẩm Tước .
Thẩm Tước xoay nhẹ cổ, khi ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng sắc lạnh đến đáng sợ.
Người phụ nữ đất chính là thím hai của nguyên chủ, Đổng Chiêu Đệ.
Đổng Chiêu Đệ lồm cồm bò dậy, chỉ tay mặt Thẩm Tước: “Mày... con ranh con khốn nạn , mày định phản ? Mày dám đ.á.n.h cả bề ?”
Thẩm Tước bước tới mặt Đổng Chiêu Đệ, đưa tay bẻ gãy ngón tay bà cái “rắc”, thuận thế đá bà bay vèo đập mạnh cửa.
Có lẽ tiếng động trong phòng quá lớn kinh động đến chú Thẩm Quốc đang ở bên ngoài.
Thẩm Quốc bước , càu nhàu: “Chuyện gì thế? Sao mà ầm ĩ ? Chiêu Đệ, bà tay nhẹ chút thôi, đ.á.n.h nó c.h.ế.t thật thì ai về nông thôn cái Mai.”
Bên ngoài vang lên tiếng xé lòng của một đứa trẻ: “Đừng đ.á.n.h chị cháu! Cầu xin các đừng đ.á.n.h chị cháu! Các cướp tiền, cướp nhà của chúng cháu , còn bắt nạt chị cháu nữa?”
“Bốp!”
Thẩm Quốc tát thẳng mặt đứa bé trai mới chừng năm tuổi, khiến nó ngã lăn đất.
Chưa hả giận, Thẩm Quốc còn bồi thêm một cú đá: “Thằng ranh con, ai cho mày mở mồm?”
Thẩm Tước lao khỏi phòng, thấy đứa em trai nhỏ bé đất, đôi mắt nàng đỏ ngầu tơ m.á.u. Nàng , đây là cảm xúc phẫn nộ còn sót của nguyên chủ...