Xuyên Nhanh Nữ Phụ: Ác Nữ Mê Hoặc Chúng Sinh - Chương 18: Pháo hôi vợ trước thập niên 70 (6)
Cập nhật lúc: 2026-01-30 13:39:09
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Liên Hổ và Triệu Quang Minh đều ngờ sự việc cuối cùng diễn biến đến bước .
“Mọi giải tán thôi. Đã chuyện quan hệ bất chính thì cần tổ chức đấu tố nữa, chuyện riêng nhà họ Triệu để họ tự đóng cửa bảo .” Triệu Liên Hổ sang với đám đông.
Sắc mặt ông lúc vô cùng khó coi.
Quả thật cũng chẳng còn lý do gì để nán , đành lục tục kéo về.
Chẳng mấy chốc, đám dân làng hóng hớt hết.
Trong sân lúc chỉ còn Triệu Kiến Nghiệp, Vương Quế Hoa, góa phụ Trần, Thẩm Tước cùng hai vị cán bộ thôn là Triệu Liên Hổ và Triệu Quang Minh.
Góa phụ Trần thu lu chiếc ghế đẩu, thút thít tỏ vẻ đáng thương tội nghiệp.
Vương Quế Hoa trân trân một chỗ, tức giận đến mức run bần bật.
Triệu Kiến Nghiệp thì xổm đất, im thin thít.
Thẩm Tước cách họ một đoạn xa, bày cái vẻ “ quan tâm, chẳng chủ chuyện gì ”.
Triệu Liên Hổ và Triệu Quang Minh hít sâu vài để trấn tĩnh. Chuyện tuyệt đối thể để góa phụ Trần ầm ĩ lên, nếu thì hậu quả thực sự khôn lường.
Trong tình thế , để ảnh hưởng đến tiền đồ của Triệu Thừa Chí, duy nhất thể hy sinh chịu thiệt thòi chỉ Vương Quế Hoa.
“Thím Quế Hoa .” Triệu Liên Hổ về phía Vương Quế Hoa, giọng điệu đầy bất đắc dĩ: “Chuyện hôm nay...”
“Tại chứ? Hu hu, tại như thế?” Vương Quế Hoa òa nức nở. Bà thấy uất ức, nghẹn ngào, bất lực và đau khổ vô cùng.
“Bà nó , chuyện khiến bà chịu thiệt thòi. bà yên tâm, sẽ nuôi bà cả đời. Sau c.h.ế.t , mụ Trần về chung mộ với chồng cũ mụ , còn vợ chồng vẫn sẽ hợp táng cùng .” Triệu Kiến Nghiệp trịnh trọng tuyên bố.
Thẩm Tước: Chà chà, lão già cũng chơi chiêu đấy chứ.
“Hu hu ông nó ơi, con hồ ly tinh đó về vợ ông .” Vương Quế Hoa lóc t.h.ả.m thiết, tưởng chừng như đứt từng khúc ruột.
“Bà nó , bà lời , chuyện đến nước chỉ còn cách đó thôi.” Triệu Kiến Nghiệp dứt khoát chốt hạ.
Vương Quế Hoa cả đời lời chồng, thành thói quen .
Cuối cùng, bà đành miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
Góa phụ Trần sướng rơn , chỉ nhảy cẫng lên ăn mừng.
“Thế ở ?” Vương Quế Hoa nghẹn ngào hỏi.
Triệu Kiến Nghiệp sang góa phụ Trần: “Cô cũng chuyện là do bà nhà vì giữ gìn danh tiếng cho cô mà chịu ấm ức. Bà sẽ tạm thời sang nhà cô ở, còn cô dọn về đây.”
Góa phụ Trần ngẫm nghĩ một lát gật đầu. Chỉ cần ở bên cạnh Triệu Kiến Nghiệp, mụ tự tin sẽ cách khiến ông chẳng còn tâm trí mà lo cho Vương Quế Hoa.
“Anh Kiến Nghiệp, em theo hết.”
“Tối nay cứ thế . Sáng mai giờ , sẽ qua đón cô, cô tranh thủ về thu dọn đồ đạc .” Triệu Kiến Nghiệp dặn dò.
“Vâng, Kiến Nghiệp, em đợi .” Góa phụ Trần yểu điệu đáp lời, đó liếc xéo Vương Quế Hoa một cái, sang Thẩm Tước, uốn éo rời .
Đôi mắt Thẩm Tước khẽ nheo . Góa phụ Trần cũng chẳng loại lành gì.
Kiếp , tuy mụ công khai qua với Triệu Kiến Nghiệp như thế , nhưng chuyện bắt nạt nguyên chủ thì cũng thiếu phần.
Mụ thường xuyên lén trộn quần áo bẩn của đống quần áo nhà họ Triệu để bắt nguyên chủ giặt hộ.
Cho nên, Thẩm Tước kéo mụ xuống bùn cùng cũng chẳng thấy áy náy chút nào.
Triệu Liên Hổ và Triệu Quang Minh khuyên giải vợ chồng Triệu Kiến Nghiệp thêm vài câu nữa mới về.
Hôm nay đúng là mệt mỏi quá sức chịu đựng.
Vương Quế Hoa sướt mướt theo Triệu Kiến Nghiệp phòng, thu dọn đồ đạc cá nhân nức nở:
“Ông nó ơi, theo ông cả đời , đến lúc về già ...”
“Thôi đừng nữa, tất cả là vì con trai chúng . Bà ngoài ở nhưng chuyện trong nhà vẫn trông nom đấy.” Triệu Kiến Nghiệp lục lọi một hồi, lôi một cái bọc vải, bên trong là bộ tiền tiết kiệm bao năm qua của gia đình.
“ giữ mấy chục đồng, còn bà cầm hết . Bà nó , bà nhớ kỹ vợ chồng mới là nghĩa tào khang, con mụ Trần chẳng qua chỉ là món đồ chơi thôi.” Nói xong, Triệu Kiến Nghiệp còn vẻ tình cảm ôm lấy Vương Quế Hoa một cái.
Trái tim đang chông chênh của Vương Quế Hoa lập tức sưởi ấm.
Hai họ thế là “gương vỡ lành” theo một cách kỳ cục.
Thẩm Tước: Phải công nhận là Triệu Kiến Nghiệp, cái lão già tệ bạc cách thao túng lòng .
Ông rõ Vương Quế Hoa một lòng một với , dù chịu uất ức cũng sẽ phản bội. Còn góa phụ Trần, dám nhân cơ hội ép ông cưới, chẳng qua cũng chỉ vì tư lợi bản mụ mà thôi.
Triệu Kiến Nghiệp tính toán đấy: Vừa bà vợ tào khang một lòng vì , cô vợ bé trẻ trung để hú hí, danh tiếng của ông và con trai vẫn bảo nguyên vẹn, đúng là vẹn cả đôi đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-nu-phu-ac-nu-me-hoac-chung-sinh/chuong-18-phao-hoi-vo-truoc-thap-nien-70-6.html.]
Đêm về khuya, đêm nay ở thôn Thanh Sơn khối mất ngủ.
Sáng sớm hôm , khi trời hửng sáng.
Triệu Kiến Nghiệp đưa Vương Quế Hoa sang nhà góa phụ Trần, dẫn góa phụ Trần về nhà .
Vừa bước cửa, góa phụ Trần sà lòng Triệu Kiến Nghiệp.
“Anh Kiến Nghiệp, em ở bên quá, sẽ trách em chứ?”
Triệu Kiến Nghiệp nhéo nhẹ chỗ thịt mềm góa phụ Trần: “Không trách, cô cứ ngoan ngoãn chăm sóc gia đình cho , sẽ để cô chịu thiệt. nếu cô dám giở trò, thì cũng dễ chọc đấy.”
“Em mà Kiến Nghiệp.” Góa phụ Trần vội vàng nũng nịu đáp, dỗ dành Triệu Kiến Nghiệp kéo lên giường.
Có điều, hai mới “khởi động” một nửa thì Triệu Kiến Nghiệp bỗng nhiên “xìu” xuống như quả bóng xịt.
Triệu Kiến Nghiệp giật thon thót, còn góa phụ Trần thì chưng hửng, lửng lơ con cá vàng.
“Thôi bỏ , mới sáng sớm ngày , hôm qua mệt quá , để nghỉ ngơi chút.” Triệu Kiến Nghiệp cố vớt vát chút thể diện, lồm cồm bò dậy mặc quần áo.
Góa phụ Trần bĩu môi, cũng đành mặc đồ.
“Sáng bảnh mắt mà con Thẩm Tước vẫn dậy nấu cơm thế hả?” Góa phụ Trần cằn nhằn.
Triệu Kiến Nghiệp lúc mới sực nhớ cô con dâu “báo đời” của ...
“Cô nấu cơm , việc gì thì đừng chọc nó. xem thế nào.” Triệu Kiến Nghiệp .
Góa phụ Trần bĩu môi dài thượt. Rõ ràng là con dâu , tại mụ nấu cơm chứ? Mụ là cái loại vô dụng như Vương Quế Hoa, đến con dâu cũng quản .
Góa phụ Trần chỉnh chang đầu tóc quần áo, hùng hổ bước đến cửa phòng Thẩm Tước.
Ngay khoảnh khắc bước gần, Thẩm Tước mở bừng mắt.
Thú vị thật, nắn gân nàng ?
“Vợ thằng Thừa Chí, dậy , dì chuyện với cháu.”
Thẩm Tước mở cửa.
“Nói .”
Ánh mắt nàng góa phụ Trần lạnh lùng và sắc bén như d.a.o.
Góa phụ Trần bất giác nuốt nước bọt cái ực, tự dưng thấy rén thế nhỉ.
“Vợ thằng Thừa Chí...”
“Á! Mẹ! Mẹ ơi!” Tiếng kêu thất thanh của Triệu Kiến Nghiệp vang lên từ phòng bên cạnh.
Góa phụ Trần thấy tiếng hét, vội vàng chạy sang xem xét. Vừa bước chân phòng bà nội Triệu, một mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng mũi.
Góa phụ Trần lảo đảo lùi hai bước, suýt nôn ọe.
“Còn mau đây giúp một tay!” Triệu Kiến Nghiệp quát góa phụ Trần.
Góa phụ Trần c.ắ.n răng, miễn cưỡng bước tới.
Tối qua bà nội Triệu thấy tiếng động ầm ĩ bên ngoài, kích động đến mức khua tay múa chân ngã lăn từ giường xuống đất.
Cả nhà hôm qua loạn cào cào, rốt cuộc chẳng ai nhớ đến bà cụ, thế là bà nội Triệu đất trong tình trạng nửa mê nửa tỉnh suốt cả đêm.
Vốn dĩ tay chân bà còn cử động chút ít, giờ thì liệt hẳn luôn .
Lúc bà dính đầy cả phân và nước tiểu.
Góa phụ Trần buồn nôn đến mức dày quặn thắt ...
“ lấy nước, cô mau dọn dẹp cho .” Triệu Kiến Nghiệp lệnh một cách hiển nhiên.
Góa phụ Trần chẳng chút nào, nhưng giờ mụ cũng thể bỏ . Mụ ngẩng đầu tìm bóng dáng Thẩm Tước, khổ nỗi Thẩm Tước còn chẳng thèm ló mặt sang đây.
Không cũng .
Dọn dẹp xong xuôi, góa phụ Trần nhịn nữa, chạy biến ngoài nôn thốc nôn tháo.
Bà nội Triệu lúc cũng tỉnh, thấy bộ dạng õng ẹo màu của góa phụ Trần thì tức điên .
Miệng bà méo xệch, năng lắp bắp đứt quãng: “Con... con đĩ! Con... khốn nạn!”
“Mẹ.” Triệu Kiến Nghiệp ghé tai bà cụ kể đầu đuôi câu chuyện.
Bà nội Triệu xong tức đến mức nước miếng b.ắ.n tung tóe...