Xuyên Nhanh Nữ Phụ: Ác Nữ Mê Hoặc Chúng Sinh - Chương 10: Thiên kim thật bị mượn thọ (10)

Cập nhật lúc: 2026-01-30 09:00:20
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt Thẩm Tước khẽ lay động, đ.á.n.h giá La An cũng tệ.

Nàng xoay một cái, tiếp tục ngủ.

Khi tỉnh thì phố xá lên đèn.

Cả tòa trang viên chìm trong một màn đêm đen kịt đầy áp lực.

Thẩm Tước hít sâu một , sảng khoái!

Ma khí nơi đây sung túc đến mức khiến Thẩm Tước ảo giác như đang ở thế giới cũ.

“Bà chủ, ngài tỉnh ạ?” La An cung kính lên tiếng.

“Ừ.”

“Ngài dùng bữa tối ngay ? Hay là vận động nhẹ một chút mới ăn?”

“Lát nữa hãy ăn.”

Thẩm Tước dậy. Ba ngày nữa nàng sẽ đến Huyết Ly Tông. Tuy đó chỉ là cái tông môn nhỏ bé mà nàng chẳng thèm liếc mắt tới, nhưng dù cũng trải qua ngàn năm, chừng kẻ nào đó nên cơm nên cháo.

Thẩm Tước cần nâng cao thực lực một chút thì mới nắm chắc phần thắng trong tay.

“Vâng, túc trực ngay ngoài cửa, gì cần ngài cứ gọi bất cứ lúc nào.”

Thẩm Tước đáp lời nữa, nàng khoanh chân, bắt đầu vận công tu luyện.

Bên phía Thẩm Tước thì năm tháng tĩnh lặng, bình yên vô sự, nhưng lúc giới siêu giàu ở Vân Thành loạn thành một nồi cháo heo.

“Nghe Triệu gia đột nhiên bán tống bán tháo cái trang viên của họ .”

“Ai mà chẳng cái trang viên Phong Diệp đó là tổ trạch của Triệu gia. Vốn dĩ chỗ đó là một cái thôn nhỏ, khi lão tổ tông nhà họ Triệu phất lên ở đó thì mua đứt cả cái thôn, xây nên trang viên .”

“Tính đến nay cũng cả trăm năm đấy.”

“Rốt cuộc nhà họ Triệu xảy chuyện gì mà bán cả trang viên Phong Diệp chứ?”

“Triệu Khiêm còn đang bán tháo cổ phiếu trong tay nữa kìa. Nghe đồn 51% cổ phần của Triệu gia một nhân vật bí ẩn thâu tóm trong nháy mắt.”

“Thật giả ?”

“Thật 100%, của tra thông tin đổi cổ đông .”

“Ai mà thực lực kinh khủng chứ?”

“Xem bầu trời Vân Thành sắp đổi màu .”

...

Tại Thẩm gia.

Thẩm Ninh Thành xuất viện, lúc đang sô pha phòng khách lóc t.h.ả.m thiết.

“Bố, con thực sự con tiện nhân Thẩm Tước hành hạ đến c.h.ế.t mất thôi. Con... con thế ... con...”

“Nhà tuyệt hậu mất bố ơi!”

Thẩm Ninh An bên cạnh theo: “Đều tại con . Nếu vì con thì em cũng sẽ trút giận lên hai. Con thà thương là con còn hơn.”

“An An, chuyện thể trách con ? Tất cả là do con Thẩm Tước hại. Nó chỉ đ.á.n.h , đ.á.n.h con, mà còn đ.á.n.h cả thương nữa. Nó đúng là đồ cầm thú bằng! Bố, bố xem bây giờ ?”

Mỗi cúi đầu xuống, Thẩm Ninh Thành như thấy một giọng văng vẳng bên tai nhắc nhở ...

Mày mất “cái đó” nhé.

Thẩm Ninh Thành bây giờ chỉ băm vằm Thẩm Tước trăm mảnh.

“Nghe Thẩm Tước chạy đến khách sạn Vân Đỉnh, ở bên đó cũng đắc tội ít thế gia. là cái đồ ngu xuẩn.” Thẩm Bắc nghiến răng nghiến lợi.

“Để con gọi điện cho em . Con tin là em chỉ vì nhất thời chấp nhận con nên mới chuyện sai trái thôi. Chúng cứ dỗ em về nhà , đợi em về , cả nhà sẽ từ từ khuyên bảo em .”

Thẩm Ninh An bấm của Thẩm Tước...

Tiếng chuông điện thoại ồn ào vang lên.

Thẩm Tước cau mày, giơ tay lên, chiếc điện thoại bay vèo tới, lơ lửng mặt nàng.

Tên gọi hiển thị màn hình là “Ninh An đại tiểu thư”.

Thẩm Tước khẩy một tiếng, nhưng vẫn ấn nút .

“Em gái, chị là An An đây.” Giọng điệu đà, giả tạo của Thẩm Ninh An vang lên.

“Có rắm thì thả, lời thì .” Thẩm Tước chẳng tâm trạng cô ả diễn trò tình cảm.

“Em...” Thẩm Ninh An uất ức như sắp .

Thẩm Tước dứt khoát cúp máy cái rụp.

Thẩm Ninh An: Mình còn kịp diễn sâu mà, cúp máy ?

“Cái con tiện nhân , nó dám!” Thẩm Ninh Thành tức tối c.h.ử.i bới. Chỉ là giọng của bây giờ the thé ch.ói tai, cực kỳ khó chịu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-nu-phu-ac-nu-me-hoac-chung-sinh/chuong-10-thien-kim-that-bi-muon-tho-10.html.]

“Gọi ! Dù nó cũng là con cái nhà họ Thẩm, bố tin nó dám đoạn tuyệt quan hệ với gia đình thật.” Thẩm Bắc trầm giọng . Chuyện của Triệu gia ông cũng phong thanh.

Thẩm Bắc cho rằng Thẩm Tước chỉ là ch.ó ngáp ruồi, may mắn đúng lúc Triệu gia gặp hạn, chứ nếu thì giờ sống c.h.ế.t .

Hơn nữa, trong tay Thẩm Tước còn nắm giữ 40% cổ phần của Thẩm gia, ông nhất định lấy .

Thẩm Ninh An lập tức gọi của Thẩm Tước.

Thẩm Tước bắt máy.

“Nói.”

“Em gái, em thể về nhà một chuyến ?” Lần Thẩm Ninh An điều hơn.

“Mười giờ sáng mai.”

Thẩm Tước xong liền cúp máy.

Thẩm Ninh An cảm thấy trong lòng như một tảng đá lớn đè nặng, cứ lơ lửng khó chịu vô cùng.

“Nó còn dám vác mặt về đây ! Tao nhất định cho nó tay!” Thẩm Ninh Thành nghiến răng ken két, cả toát vẻ âm u đáng sợ.

Thẩm Bắc cũng mang vẻ mặt âm trầm y hệt. Thẩm Tước bây giờ chính là kẻ thù của Thẩm gia. Tuy võ công của nó khá đấy, nhưng ông tin nó thể một tay che trời.

Thẩm Tước cúp điện thoại, cũng chẳng còn tâm trí mà tu luyện nữa, bèn dậy ngoài ăn tối.

Ăn uống no say xong, Thẩm Tước một dạo trong sân vườn.

Cái nơi , bên chôn vùi hài cốt của hàng trăm , hèn gì oán khí nặng nề đến thế.

Nàng thích.

La An giữ cách xa gần theo Thẩm Tước. Chỉ cần Thẩm Tước bất cứ sai bảo gì, đều thể nhận lệnh ngay lập tức.

Khoảng cách vặn, phiền đến sự riêng tư của Thẩm Tước.

Thẩm Tước thích những điều như .

Màn đêm buông xuống, bao trùm lấy những d.ụ.c vọng đáng sợ...

Mười giờ sáng hôm , tại Thẩm gia.

Khi La An tháp tùng Thẩm Tước bước cửa, nhà họ Thẩm bày binh bố trận sẵn sàng nghênh đón.

Khoảnh khắc thấy Thẩm Tước, Thẩm Ninh Thành suýt chút nữa thì lao bóp c.h.ế.t nàng!

Thẩm Ninh An thì rụt cổ đầy sợ sệt, như thể Thẩm Tước bắt nạt đến mức sinh phản ứng căng thẳng .

Bạch Mạt Lị dùng ánh mắt oán trách Thẩm Tước, trông cứ như phụ bạc là bà bằng.

Chỉ Thẩm Bắc là quản lý cảm xúc nhất, vẫn còn thể nặn một nụ .

Thẩm Tước cả nhà đang diễn kịch mặt, nhịn mà bật lạnh lẽo.

“Thẩm Tước, con tiện nhân , mày còn dám !” Thẩm Ninh Thành nghiến răng c.h.ử.i rủa.

Thẩm Tước giơ tay lên, cách tát một cái thật mạnh khiến Thẩm Ninh Thành bay vèo ngoài, đập cái “rầm” tường.

“Chưa học cách chuyện thì học cách ngậm miệng .”

“Á! Anh hai!” Thẩm Ninh An chạy lon ton tới, nước mắt đau lòng rơi lã chã: “Em, em...”

Thẩm Tước nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lùng rơi mặt Thẩm Ninh An.

Thẩm Ninh An lập tức im bặt. Trực giác mách bảo cô rằng nếu dám thốt thêm nửa chữ, Thẩm Tước chắc chắn cũng sẽ cho cô ăn tát.

Phòng khách rơi sự im lặng quỷ dị.

Thẩm Tước tự nhiên đến xuống vị trí chủ vị.

La An nhanh nhẹn rót cho nàng một ly nước ép, là nước tự mang theo.

Thẩm Tước ngước mắt lên: “Gọi về gì? Nói .”

Thẩm Bắc nuốt nước bọt. Mặc dù ông chuẩn sẵn lực lượng vũ trang hùng hậu, nhưng hiểu trong lòng vẫn thấy hoang mang.

“Thẩm Tước, mày... dù mày cũng là con gái nhà họ Thẩm, mày... mày chú ý thái độ một chút.”

Thẩm Tước nhướng mày: “Vào trọng tâm.”

“Cổ phần của Thẩm gia, mày trả cho tao.” Thẩm Bắc c.ắ.n răng . Ông tính toán, cứ mở miệng đòi , đòi thì , đòi thì lúc đó động thủ cũng muộn.

“Được thôi.” Thẩm Tước trả lời nhẹ tênh.

Sắc mặt Thẩm Bắc giãn tức thì.

“Chỉ cần ông bản lĩnh, cứ việc tới tìm mà lấy bất cứ lúc nào.” Thẩm Tước nhàn nhạt bồi thêm một câu.

“Thẩm Tước, mày ý gì?” Giọng Thẩm Bắc cao v.út lên, ông bật dậy, lạnh lùng chằm chằm Thẩm Tước.

“Ý mặt chữ đấy.” Thẩm Tước vẫn ung dung điềm tĩnh, còn thong thả uống một ngụm nước ép.

sẽ từ từ chơi với các . xem xem cái gia đình mở miệng là nhân nghĩa đạo đức nhưng bên trong rác rưởi như các , rốt cuộc bao nhiêu bản lĩnh.”

Loading...