Trong lúc trò chuyện, Hồng Mai sâu hơn trong núi. Một đứa bé tám tuổi dám nơi hẻo lánh giữa rừng sâu, khiến ít “bảo bảo” trong phòng livestream toát mồ hôi hột. Streamer gan cũng lớn thật.
Hồng Mai chẳng bận tâm mấy, miệng vẫn ngừng giới thiệu về môi trường, khí hậu và thời tiết xung quanh. Cô tìm một chỗ nhiều rau dại, liền bắt đầu đào, đào tranh thủ tìm trứng gà rừng. Trong lòng cô đang tính luyện võ công học từ thời mạt thế. Ở núi cô thể dùng dị năng, nhưng cũng thể lúc nào cũng lạm dụng nó.
Chỉ cần chút võ nghệ phòng , ngoài cô cũng chẳng ngại ai. Đứa nào dám mặt bà đây lèm bèm, bà vả cho một cái là xong.
Mong lớn nhất của cô lúc là thể sống một núi một thời gian để nâng cấp dị năng nhanh hơn. Chỉ cần dị năng đạt đến cấp năm, đời khiến cô dè chừng sẽ cực kỳ ít. Cùng lắm cũng chỉ sợ v.ũ k.h.í nóng hạng nặng, còn s.ú.n.g ống thông thường cũng chắc gì cô.
Cả gia đình thu dọn xong xuôi, xách hai giỏ rau dại ráo nước về phía nhà Kế toán Mạnh Thành Tông. Buổi sáng, lúc Mạnh Thành Tông bàn chuyện với nhà, ai nấy đều im lặng. Cho mượn lương thực thì thật lòng chẳng ai , nhưng cho mượn thì lương tâm đành. Dù cũng là họ hàng thiết, còn phân gia tay trắng.
Ngay cả các con trai của Mạnh Thành Tông cũng im lặng. Cho mượn thì nhà thắt lưng buộc bụng, mà cho mượn thì ăn với em họ? Ai cũng cúi đầu . Đến chập tối, nghĩ đến việc gia đình Mạnh Đại Sơn và Mạnh Đại Hà sắp sang ăn cơm, cả nhà mới bắt đầu bận rộn chuẩn .
Hồng Mai cuối cùng. Trừ Tân Vệ , ai để ý tiểu Hồng Mai đang xách một chiếc giỏ nhỏ. Cô chậm , nép lưng lớn. Anh em Mạnh Đại Sơn và Mạnh Đại Hà gánh củi mà nhà Đại Hà nhặt hôm nay phía , im lặng gì. Còn Mã Lan Hoa và em dâu Tiền Hoa cạnh , chẳng rõ đang thì thầm chuyện gì.
Tiểu Tân Vệ tụt phía , cùng chị ba, nhỏ giọng hỏi:
“Chị ba, trong giỏ chị xách cái gì đấy?”
“Chị .”
Tiểu Tân Vệ chị ba với ánh mắt nghi ngờ, như : Chị tưởng em ngốc chắc? Không mà còn xách sang nhà ông cả?
Thực thứ Hồng Mai xách theo là hai mươi quả trứng gà rừng. Cô “quét sạch” ít tổ gà rừng, thu về hơn trăm quả, nhưng dịp với cha . Lúc còn ở nhà cũ, ánh mắt thím hai cứ đảo qua đảo cái giỏ rau của và chị gái, hận thể thò tay bới tung xem bên giấu gì .
Nếu cô giả vờ đau bụng vệ sinh để cùng, nhân lúc thím hai nhà để ý thì trứng cũng chẳng mang . Chỉ là nhà mang trứng gà, còn nhà chú ba chỉ ba bó củi, chuyện cho .
Nếu đoán ông cả sắp cho nhà mượn lương thực, cô cũng chẳng nỡ mang nhiều trứng như . Không vì nhỏ mọn, mà chủ yếu là sợ quá nổi bật, dễ khác chú ý.
“Bảo để lừa trẻ con thì .” Tiểu Tân Vệ coi là trẻ con. Trong lòng bé, là lớn, là một “đàn ông nhỏ” thể bảo vệ chị gái.
Mạnh Thành Tông đợi sẵn ngoài sân từ sớm. Nhà con thứ cũng bữa tối sẽ sang, đều là m.á.u mủ ruột rà, kiểu gì cũng giúp một tay.
“Ông cả, bà cả…”
Cù Trân, vợ của Mạnh Thành Tông, thấy hai nhà đến thì dậy, đon đả :
“Đến là quý , còn mang theo mấy thứ gì? Nhà bác thiếu .”
Cù Trân khá hài lòng với thái độ của các cháu. Dù mang gì đến thì cũng là tấm lòng. Nếu đối đãi t.ử tế, họ còn nhớ ơn nhà . Làm qua , quan trọng đồ quý , quan trọng là cái tâm.
“Nhà cháu cũng chẳng gì, là mấy đứa nhỏ kiếm thôi ạ. Bác cũng bọn cháu công điểm, thời gian. Hôm nay vội quá, món gì ngon cháu mang sang biếu ông cả với bà cả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-nhung-nam-sau-bay-muoi/chuong-8-co-gai-nha-nong-thap-nien-60.html.]
Mã Lan Hoa từ khi rời khỏi nhà chồng cũ, cái miệng cũng lanh lẹ hơn hẳn.
“Ôi dào, chuyện đó gì. Nói chuyện gì vui vẻ .”
Cù Trân thì trong lòng dễ chịu hơn nhiều. Bà cũng chẳng mong báo hiếu gì, bọn họ còn nhớ đến bên là . lời xuôi tai vẫn khiến thoải mái hơn. Dù cũng thể trơ mắt cháu chắt c.h.ế.t đói.
“Ông cả, bà cả, đây là quà Hồng Mai cảm ơn ông cả vì giúp cháu đòi tiền t.h.u.ố.c ạ.”
Hồng Mai đành vin cái cớ , mà thực cũng đúng là nên cảm ơn.
Cô đưa chiếc giỏ lên, bên phủ kín rau dại, qua bên trong là gì.
“Cái gì đây? Rau dại nhà cháu mang , còn mang thêm gì nữa? Tiểu Hồng Mai, chỗ đều là cháu đào ?”
Kế toán Mạnh thấy, đoán ngay là con bé đào, liền xót xa xoa đầu cô. Vết thương đầu vẫn lành hẳn mà hiểu chuyện như .
“Ông cả, rau dại ạ, là trứng gà rừng Hồng Mai tìm núi. Hồng Mai mang sang cho ông bà bồi bổ, ông bà khỏe mạnh nhé.”
“Trứng gà rừng…”
Kế toán Mạnh mang trong, vạch lớp rau xem, quả nhiên đúng là .
Ông vội đưa cho Mạnh Đại Sơn:
“Cháu mang về , chỗ đem trạm thu mua đổi tiền đấy, nhà cháu đang cần.”
Mạnh Đại Sơn nhất quyết nhận, hai đẩy qua đẩy . Người bên cạnh mà sốt ruột.
“Cha, Đại Sơn, thôi đừng đẩy nữa, vỡ hết trứng bây giờ.”
Mạnh Đại Khánh vội chen .
Không còn cách nào, Kế toán Mạnh đành đặt giỏ xuống bàn. Tiểu Hồng Mai kéo vạt áo ông:
“Ông cả ơi, nhà cháu vẫn còn mà. Hồng Mai nhặt nhiều trứng lắm, phá bao nhiêu tổ gà rừng luôn. Sau ông cả thiếu trứng thì cứ bảo Hồng Mai, Hồng Mai nhặt cho ông.”
Kế toán Mạnh ôm lấy cô bé, hỏi khẽ:
“Cháu rừng một sợ ?”
“Không sợ ạ, Hồng Mai theo ông cố đó. Cũng là ông cố giúp Hồng Mai tìm tổ trứng, nhiều lắm ạ, hi hi.”
Hồng Mai tạm thời bịa một cái cớ. Phải là ông cố mới mất đầy năm năm, lúc nhỏ cô từng gặp, trong ký ức vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ của ông cụ.